Vô Tiên - Chương 2241:
Trong sơn cốc vạn dặm, một ngọn núi cao chọc trời. Nó có màu vàng đất, to lớn dựng đứng, khiến người ta phải ngước nhìn.
Lưng chừng núi, ở giữa mở ra một lỗ thủng cực lớn, trái phải rộng rãi cũng trước sau kéo dài trăm trượng, bằng phẳng giống như được đao chém rìu đục. Ở chính giữa có một cửa đá hẹp dài đóng kín, bên trên có mấy chữ phong cách cổ xưa: Vạn yêu chi tổ.
Hai bên sơn bình trước cửa đá, hơn trăm người tụ tập. Trong đó có nam có nữ, có già có trẻ, đều là cao thủ Động Thiên, ai nấy vẻ mặt kỳ lạ mà khí thế bức người. Đứng giữa là một lão giả áo vải, mặt mày uy nghiêm và bất cẩu ngôn tiếu.
Lúc này, mọi người đều đang ngẩng đầu nhìn lên.
Bốn bóng người từ xa bay tới, trong nháy mắt đã hạ xuống sơn bình rộng lớn.
Lão giả áo xanh cầm đầu râu dài phất phới, mặt mày tươi cười.
Phía sau là ba người diện mạo hiên ngang, tướng mạo ngũ quan khá giống nhau, nhìn qua hiển nhiên là ba huynh đệ, mà nếu nhìn kỹ, vẻ mặt khí độ của ba người lại bất đồng. Một người tóc hơi ngắn, miệng mỉm cười; Một người râu quai nón, hai mắt hoài nghi; Một người thô to cường tráng, không giận tự uy. Ngoài ra, so sánh với người trước, hai người sau khí sắc lộ ra vẻ không tốt, rõ ràng là bộ dạng trọng thương chưa lành.
Không cần nghĩ nhiều, người tới chính là Tất Kháng và ba huynh đệ Lâm Nhất.
Lâm Nhất đón Hổ Đầu và lão Long đang bế quan dưới lòng đất ra, giải thích một chút rồi dẫn theo đối phương tới Thiên Quý cốc. Hai người tuy không vui, nhìn thấy Tất Kháng lại hoảng sợ. Mà lão đại chính là lão đại, căn bản không được phép nghi ngờ. Hai huynh đệ đành phải thuận theo, lại đều nghi hoặc bất định.
Vào khoảnh khắc bốn người hạ xuống, mọi người trên sơn bình đồng loạt khom người chào.
Tất Kháng phát tay, quay người cười nói:
- Ha ha! Nơi này chính là Yêu Tổ phong của Thiên Quý cốc.
Hắn lại gật đầu với lão giả phía trước, giải tihchs:
- Vị này là Giác Phách Yêu Tôn tọa trấn Yêu Tổ phong, chính là sư đệ của lão hủ. Mà vị này thì là khách quý của Yêu Hoang ta, Lâm Nhất, Lâm lão đệ.
Trên trăm vị cao thủ Động Thiên, đúng là trận trượng lớn quá! Sức mạnh của Yêu Hoang đúng là ngoài sức tưởng tượng. Mà bởi vậy có thể thấy được, Thiên Hoang và Ma thành đều không thể khinh thường.
Ánh mắt Lâm Nhất lướt qua bốn phía, thầm động dung.
Hổ Đầu và lão Long thì đi sát theo sau. Việc gì cũng đã có lão đại gánh, tất cả cuối cùng đều trở nên đơn giản!
Lâm Nhất bước về phía trước hai bước, giơ tay lên, cao giọng nói:
- Lâm mỗ bái kiến Giác Phách Yêu Tôn, bái kiến chư vị đạo hữu!
Không ai lên tiếng trả lời, không ai đáp lễ. Đám người ở hai bên sơn bình vẫn như cũ, lão giả ở giữa thì sắc mặt âm trầm.
Lâm Nhất có chút xấu hổ, đành phải buông hai tay. Mầm tai vạ Hổ Đầu và lão Long lúc trước gieo xuống thực sự không nhỏ. Hôm nay nếu không phải được mời tới, nói không chừng đã trở mặt ngay tại chỗ rồi. Hắn nhìn về phía Tất Kháng, nhếch miệng cười nhạt.
Hổ Đầu và lão Long sau khi đang bế quan ba tháng, cuối cùng cũng có thể đi lại không ngại. Mà muốn thương thế khỏi hắn thì lại còn lâu. Cho dù tới Thiên Quý cốc này, vẫn cần lão đại Lâm Nhất dẫn theo. Bằng không, hai người căn bản khó có thể bay lượn tự nhiên. Ai ngờ đối phương lại đối đãi ngạo mạn như vậy, hai huynh đệ lập tức trừng mắt.
Thua trận không thua người, hừ...
Tất Kháng sớm đã đoán được điều này, lắc đầu không cho là đúng. Hắn sau đó miệng mấp máy, chắc là đang âm thầm truyền âm.
Sau một thoáng, Giác Phách hơi kinh ngạc. Mà Tất Kháng đánh mắt ra hiệu, vẻ mặt rất khẳng định. Trong lòng hắn rúng động, trên mặt lại vẫn lại bất động thanh sắc, nói:
- Yêu Tổ đại điện là cấm địa, há có thể cho người ngoài vào. Mà nếu sư huynh đã phân phó, đành mở một mặt lưới. Có điều...
Hắn hơi dừng lại, bước về phía trước hai bước, mang theo khí thế bức nhân nói tiếp:
- Quy củ của cấm địa không thể phế! Nếu muốn vào điện, xin đi một hiệp với lão phu.
Chức trách của Giác Phách chính là trông coi Yêu tộc đại điện của Yêu Tổ sơn. Người đến muốn vào điện không khó, nhưng phải qua được một cửa của hắn. Đã có sư huynh âm thầm bày mưu đặt kế trước, không ngại lấy một hiệp làm hạn định. Đối với điều này mà nói đã là tình cảm rất lớn rồi. Mà hành động này nhìn thì công bằng, nhưng kì thực chẳng khác nào là đóng cửa từ chối tiếp khách. Phải biết rằng Động Thiên hậu kỳ và Động Thiên trung kỳ căn bản chính là hai cảnh giới cao thấp bất đồng, phân biệt mạnh yếu giống như trời với đất. Cái gọi là một hiệp đã đủ để lấy mạng người ta rồi.
Tất Kháng thấy Giác Phách làm khó dễ, không khuyên can, mà là xòe tay về phía Lâm Nhất, bất đắc dĩ phân trần:
- Giác Phách vâng mệnh trông coi Yêu tộc đại điện đã lâu, cho dù là ta cũng không dám có cử chỉ lạm quyền. Xin Lâm lão đệ thứ lỗi...
Nói xong, hắn không ngờ vuốt râu cười cười, ánh mắt thâm thúy khiến người ta khó nắm bắt.
- Ta nhổ vào! Thế không phải là bắt nạt người ta à? Lão đại, con mẹ nó đi đi, chỗ nào mà không thể bế quan chữa thương chứ.
- Hừ! Khinh người quá đáng...
Thấy tình hình này, Hổ Đầu và lão Long không nhịn được bắt đầu bực tức. Hai người kẻ xướng người hoạ, căn bản không để các cao thủ vào mắt. Ngẫm lại cũng đúng, lúc trước khi hai huynh đệ đại náo Yêu Hoang, đối với nhau sớm đã oán hận chất chứa rất sâu. Hiện giờ cừu nhân gặp lại, sắc mặt lại chẳng khó coi.
Lâm Nhất giơ tay lên cản hai người phía sau lại, thờ ơ nói:
- Người ta đã cho bậc thang để lên, huynh đệ chúng ta lại há có thể không biết suy xét. Nếu cứ như vậy xoay người bỏ đi, chỉ sợ ở Yêu Hoang này không có chỗ cho chúng ta sống yên.
Đây là trong lời có lời, Hổ Đầu và lão Long sao nghe hiểu. Hai huynh đệ mắt to trừng mắt nhỏ, thầm lo lắng lại lờ mờ chờ mong. Ý tứ của Lão đại là muốn động thủ đánh nhau? Mà đối phương chính là cao nhân Động Thiên hậu kỳ, hắn không phải là đối thủ!
Tất Kháng thấy Lâm Nhất không từ chối, hơi lộ vẻ bất ngờ. Hắn quay đầu lại nhìn về phía sư đệ, trong thần sắc ý vị thâm trường.
Giác Phách thì hừ lạnh một tiếng, có chút khó có thể tin hỏi:
- Lâm Nhất! Ngươi là đáp ứng à?
- Lâm mỗ đáp ứng!
Lâm Nhất lời nói quyết đoán, rất dứt khoát. Mà không đợi đối phương nghĩ nhiều, hắn bỗng nhiên lại giơ hai ngón tay lên, trấn định tự nhiên:
- Lâm mỗ đáp ứng đọ sức hai hiệp với ngươi.
Lời vừa nói ra, ai nấy đều ngạc nhiên.
Một hiệp, mỗi người đều tự thi triển một thức thần thông. Nếu vận khí không tồi, có thể thoát được một kiếp. Hai hiệp? Ở trước mặt cao nhân Động Thiên hậu kỳ, há có thể may mắn.
Sắc mặt Giác Phách trầm xuống.