Vô Tiên - Chương 2244:
Hổ Đầu và lão Long vẫn do dự, lập tức không nói hai lời xoay người tới hai cột đá trống không. Đến gần rồi đều ngồi xuống, lại giương mắt nhìn xung quanh. Thấy lão đại vẫn trầm ổn như, trong lòng hai người cũng kiên định, dứt khoát không nghĩ nhiều, song song nhắm mắt điều tức. Ở ngoài mấy chục trượng hai bên trái phải, Đấu Tương và Thiên Tinh vẫn đang nhập định.
Cùng lúc đó, Tất Kháng, Giác Phách và Lâm Nhất đều lưu ý tới động tĩnh xung quanh.
Chỉ trong giây lát, trên thạch đài hoàng ngọc vốn không có gì dị thường chợt có quang mang màu vàng kim dần thịnh. Mà trong nháy mắt, hào quang đều dồn về phía cột đá chọc trời cực lớn ở giữa, sau đó cuồn cuồn chiếu ra, tới thẳng bốn cột đá ở xung quanh. Theo đó, tứ tượng thần trụ đột nhiên lấp lánh hào quang bốn màu xanh, trắng, đỏ, đen, hơn nữa hô ứng với nhau, cũng gắn thành một thể với thạch đài hoàng ngọc và cột đá. Uy thế cường đại đột nhiên giáng xuống, không ngờ khiến người tâm thần rung động.
Ba người bàng quan chỉ sợ có bất ngờ, vội vàng lắc mình xuống thạch đài, lại không quên ngưng thần quan vọng, mà thầm ngạc nhiên không thôi.
Bên trong huyệt động to lớn như vậy, ngũ sắc quang mang lấp lánh không ngừng.
Bốn người tĩnh tọa trước tứ tượng thần trụ đã bị kinh động, lập tức lại bị bao phủ dưới khí cơ quỷ dị. Ai nấy đều bỗng nhiên ngẩn ra, lập tức như có phát hiện, vội vàng không bỏ lỡ thời cơ nhắm mắt thể hội.
Dị tượng Như vậy, kéo dài thời gian một nén nhang.
Đúng lúc này, quang mang năm màu đột nhiên lóe lên. Trong huyệt động giống như có một đạo lôi điện không tiếng động bổ mà, khiến hai mắt người ta nhíu lại. Ngay sau đó cột đá cột đá trên ngọc đài, cùng với xung quanh nóc động khiến hiện ra tinh vân trùng điệp, cũng có thể thấy được một tầng, hai tầng, ba tầng. . . Cho đến tám tầng. Cái này giống như rộng lớn vô cùng, hơn nữa lại huyền diệu khó lường.
- Trên Trung Thiên có tám thiên địa. Đó chính là...
- Quả nhiên, sư tôn đã ra khỏi cửu thiên.
Thấy dị trạng, Tất Kháng và Giác Phách ngạc nhiên nói.
Cách đôi sư huynh đệ này không xa, Lâm Nhất cũng hai mắt lấp lánh. Giao Quý Yêu Hoàng không phải là tung tích không rõ, mà là đã ra khỏi cửu thiên. Hồng Hoang nhìn thì rộng lớn bát ngát, nhưng vẫn chỉ là một góc vũ trụ mà thôi. Trên đây còn có thiên địa rộng lớn hơn!
Không tới một lát, quang mang trên cột đá giữa ngọc đài bỗng nhiên trở nên ảm đạm.
Trong nháy mắt, tinh không dị tượng cũng theo đó mà biến mất. Tứ tượng thần trụ cũng không còn quang hoa, nhưng khí cơ thì vẫn tồn tại. Bốn người phía dưới vẫn thổ nạp không ngừng mà hồn nhiên vong ngã.
Tình cảnh này khiến cho một đôi sư huynh đệ Yêu Hoang tâm sự khác nhau.
Tất Kháng sau khi giật mình thì giống như có chút mất mát.
Giác Phách thì khẩn cấp quay sang Lâm Nhất, trầm giọng nói:
- Ngươi cứu sư đệ, sư muội của ta, coi như xóa bỏ được sai lầm hai vị huynh đệ của ngươi mắc phải. Lại hoàn trả ngọc giản công pháp của gia sư, đổi lấy hai người họ ở đây bế quan chữa thương. Có điều, giữa ngươi và ta vẫn có món nợ chưa tính, xin hãy rời khỏi nơi này.
Lâm Nhất đang suy nghĩ mông lung, bỗng nhiên nghe thấy lệnh đuổi khách, đột nhiên phục hồi tinh thần, không khỏi khóe miệng nhếch lên, cười cười bất đắc dĩ.
Trước đây cố ý kết giao Yêu Hoang, cho nên mới ở lại Thiên Toàn cốc không đi. Ba tháng chờ đợi, cuối cùng cũng có cao nhân đăng môn. Một phen mời mọc, mới thuận lý thành chương có chuyến đi tới Thiên Quý cốc. Mà mắt thấy có thu hoạch, ai ngờ lại lại gặp trắc trở. Muốn thuận buồm xuôi gió, thật đúng là không dễ dàng.
Lâm Nhất trầm ngâm một thoáng, không nhanh không chậm nói:
- Giác Phách Yêu Tôn! Lâm mỗ đường xa mà đến, ngươi có thể cho nghỉ ngơi ngày không?
Giác Phách trừng mắt:
- Ngươi dám lật lọng...
Lâm Nhất vội vàng lắc đầu, rất thẳng thắn thành khẩn nói:
- Tuyệt đối không!
Thấy đối phương khí thế bức nhân, hắn vờ như không thấy, nhìn về phía một bên Tất Kháng, giơ tay nói:
- Đấu pháp đọ sức, không phải trò đùa. Mong Tất Kháng Yêu Tôn cân nhắc.
Tất Kháng chưa lên tiếng, Giác Phách đã quát lên:
- Hừ! Tên tiểu bối ngươi rõ rang là khiếp đảm.
Lâm Nhất dứt khoát quay mặt sang chỗ khác, quan sát Hổ Đầu và lão Long đang tĩnh tọa tu luyện, lặng lẽ thở phào một hơi, sau đó mới quay đầu liếc Giác Phách, thản nhiên nói:
- Lâm mỗ tu vi thấp kém, nhưng đã hứa tất làm. Ngươi dám ỷ thế hiếp người, ta sẽ phụng bồi tới cùng!
Hắn lạnh lùng nói tiếp:
- Nếu huynh đệ ta bởi vậy mà gặp phải bất trắc, Lâm mỗ chắc chắn sẽ trả lại gấp gấp trăm lần.
Hắn là sợ đối phương cố ý áp chế, cứ những lời ác nói trước.
Giác Phách sắc mặt trầm xuống, liền muốn phát tác.
Thấy thế, Tất Kháng thừa cơ tiến lên một bước, mỉm cười giơ tay.