Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2237:

Dưới lều trúc, Lâm Nhất ngồi trên chiếu.

Ngoài Mấy trượng, Tử Hùngdẫn theo mấy hán tử khoanh tay đứng đó.

Sau khi Hổ Đầu rời đi, Tử Hùng cũng không nhàn rỗi. Hắn di chuyển các thôn xóm phân tán lớn nhỏ trong vạn dặm tới đây, cũng an gia ở Thiên Toàn cốc. Hiện giờ Thiên Toàn thôn đã không còn là sơn thôn nhỏ có hơn mười hộ gia đình như lúc trước, mà có gần ngàn dân cư. Mà hắn bản thân là tộc trưởng, che chở giáo hóa, gìn giữ đất đai.

Không chỉ như thế, Tử Hùng còn dùng biện pháp dã man của Hổ Đầu, cường hành đào tạo bốn đệ tử. Tu vi pháp lực của mấy thầy trò vẫn không thể đánh được yêu vật thủ đoạn cao cường, nhưng cũng có thêm mấy phần sức tự bảo vệ mình. Dần dà, Thiên Toàn thôn sẽ dần dần trở nên lớn mạnh.

Hổ Đầu thu một đệ tử có đảm đương, có chí hướng, lại nặng tình nặng nghĩa. Trong mắt Hổ Đầu không có phân biệt tiên phàm, chỉ có quật khởi và tùy ý nhất thời. Về phần cuối cùng như thế nào, Hổ ca người ta căn bản không để ý. Mà thiên vận trêu người, thường thường sẽ có kết quả bất ngờ. Nếu so sánh, Lầm Nhất còn không bằng. Ít nhất thì mất đi dẫn tính, có thêm mấy phần do dự lo trước lo sau.

Lâm Nhất quan sát Tử Hùng từ trên xuống dưới, mặt vẫn tươi cười. Hắn thích hán tử ngay thẳng này.

Cạnh lều còn đặt mấy hàng rượu. Đó là dưới sự tích lũy tháng ngày, là Tử Hùng gom góp để hiếu kính sư phụ. Hắn vẫn ở đây chờ Hổ Đầu trở về, cũng tin chắc rằng, sư phụ Hổ Đầu của hắn chắc chắn sẽ có một ngày quay về.

- Lâm tiên trưởng! Sư phụ ta hắn...

Tử Hùng thấy Lâm Nhất thần thái ôn hòa, thoải mái ngồi xuống. Tay hắn chỉ về phía sơn động trống rỗng cách đó không xa, thần sắc nghi hoặc.

- Hổ Đầu và lão Long có thương tích trong người, phải tĩnh dưỡng điều trị. Ta đã đưa hai người họ xuống dưới lòng đất nghỉ ngơi, ngươi cứ an tâm đi.

Ánh mắt Lâm Nhất hướng sang bên, giơ tay lên tóm một cái, một bình rượu từ từ bay tới. Mở nắp, ngẩng đầu uống một ngụm. Hắn thở ra hơi rượu, chép chép miệng, gật đầu nói:

- Đây là dùng quả dại trong núi để ngâm, vị thuần mà mềm, dù hơi nhẹ nhưng cũng đáng uống.

Tử Hùng mỉm cười, chắp tay nói:

- Lâm tiên trưởng đúng là người giỏi uống.

Lâm Nhất buông bình rượu, khóe miệng nhếch lên, lắc đầu nói:

- Thích rượu thèm ăn mà thôi, không dám nói là giỏi uống.

Lâm Nhất lại nói:

- Một số vật vụn vặt, có lẽ có tác dụng với ngươi.

Hắn lật tay, lấy ra một giới tử ném cho Tử Hùng.

Trong đó không chỉ có pháp bảo, đan dược, linh thạch và tiên tinh, còn có ngọc giản công pháp. Mấy thứ này đối với một cao nhân Động Thiên mà nói thì không có tác dụng, mà với Tử Hùng lại như là chí bảo.

Tử Hùng hai tay tiếp nhận giới tử, vui mừng quá đỗi. Sư phụ Hổ Đầu tính tình thô lỗ, thủ đoạn đơn giản, sao có thể suy nghĩ chu đáo cẩn thận như vậy. Có những bảo vật này, con đường tu luyện từng tăm tối gian nan cũng lập tức trở nên bằng phẳng và rộng thoáng hơn rất nhiều. Hắn vừa muốn lạy tạ, lại bị uy thế vô hình bức cho liên tục lui về phía sau.

Lâm Nhất cầm lấy bình rượu bên cạnh, ra hiệu cho Tử Hùng đang ngạc nhiên:

- Lâm mỗ ở đây, chắc chắn sẽ kinh động tới tứ phương. Các ngươi không được gọi, không được tới gần trong trăm dặm. Đi đi.

Vị tiên trưởng trẻ tuổi này là cao nhân, ít nhất thì sư phụ Hổ Đầu cũng phải muốn nghe hắn. Tử Hùng không dám kháng lệnh, cúi đầu vâng dạ. Hắn biết phương pháp ngự kiếm, cũng không bỏ lại đệ tử. Một nhóm năm người xuyên qua sơn cốc, hành tẩu như bay, dần dần biến mất trong rừng rậm.

Dưới Lều trúc, Lâm Nhất một mình chè chén. Không tới một lát đã hết rượu. Hắn bỏ lại bình không, mắt nhìn lên.

Chỉ thấy bóng cây lắc lư, ánh mặt trời rực rỡ; Sơn cốc xanh um, gió mát hây hây. Đứng ở đây, khiến người tâm cảnh thản nhiên.

Khóe miệng Lâm Nhất nhếch lên, khẽ lắc đầu.

Nơi này an nhàn, lại khó có thể ở lâu. Mà lần này hiện thân Yêu Hoang, chắc chắn sẽ có kinh động. Hai vị sư huynh của Đấu Tương, Thiên Tinh là địch hay bạn, vẫn phải chờ rồi mới biết. Mà trước đó, thương thế của Hổ Đầu, lão Long lại không thể trì hoãn.

Lâm Nhất hơi suy ngẫm, bóng người một phân thành hai. Phân thân ở lại tại chỗ trông coi, bản tôn thì lặng lẽ chui vào sâu dưới lòng đất.

Xuyên qua Thiên Toàn cốc đi thêm ngàn vạn, chính là Không Linh cốc.

Trong huyệt động dưới Không Linh cốc, Lâm Nhất chậm rãi hiện ra thân ảnh.

Huyệt động có chu vi chừng mấy trăm trượng, có chút rộng rãi. Xung quanh có dấu vết khắc đục, cũng khảm tinh thạch chiếu sáng. Mà thạch đài ở giữ cao một trượng, rộng ba thước, thoạt nhìn có chút quỷ dị.

Thạch thất vốn bốn phía trống không, giờ lại có hai gian bên cạnh bị phong cấm. Trong đó phân biệt là Hổ Đầu và lão Long, đều ôm lấy một đống thần thạch, hoặc ngồi hoặc ngủ.

Theo như lời hai huynh đệ đó, nơi này từng là chỗ bế quan của Yêu Hoàng, vê sau bị Thạch Lang chiếm làm sào huyệt.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free