Vô Tiên - Chương 2236:
Trần Luyện Tử vội vàng đứng ra, cao giọng nói:
- Chậm đã! Ta chính là môn hạ của Thiên Hoang Cửu Huyền Tiên Tôn.
Có người hừ lạnh nói:
- Vậy thì sao? Bảo Cửu Huyền tới bồi tội với bản tôn, bằng không...
Trên trời cao, Lâm Nhất đi như lưu tinh. Đã rời xa Trung Dã tinh vực, mới chậm rãi dừng lại quay đầu lại nhìn.
Tĩnh lặng vô biên, khiến cho người ta rời xa huyên náo. Mà tinh vân đó rực rỡ, lại loạn làm mờ mắt.
Lúc này, Lăng Đạo và Thanh Diệp chắc đã đến U Minh hải. Tần Hoa Tử cũng được, Mộc Ly Tử cũng thế, đều giống như không có liên quan tới Lâm mỗ. Hai người đó đối mặt với mê hoặc hỗn loạn, lại có cảm tưởng gì?
Người ngu đấu sức, người khôn đấu tâm. Không động đao thương liền có thể chu toàn tiến thối, cũng rất thú vị! Chỉ tiếc quá nhiều phân tranh, chung quy không thoát khỏi giết chóc máu tanh.
Lâm Nhất thở phào, chậm rãi giờ cổ tay lên.
Long Quyển hiện ra, bên trong có tiềng ồn ào. Nếu không phải đều đang bị thương nặng, hơn nữa có cố kỵ, trong đó bốn người trong đó động thủ đánh nhau rồi.
Thiên Tinh chính là thân thể Chu Tước, Đấu Tương thì là Huyền Vũ chi tôn. Hai người bọn họ và lão Long Hổ Đầu đều là tứ tượng thần thú, lại không ai không phải hạng người cuồng ngạo, hiện giờ hiếm khi tụ tập một chỗ, khi ở với nhau như thủy hỏa bất dung.
Lâm Nhất lắc đầu, lập tức tế ra một khối phân thân chui vào trong Long Quyển. Nửa canh giờ trôi qua, phân thân đi rồi quay lại. Hắn vung tay áo, sau đó giương mắt nhìn chung quanh.
Trong Long Quyển hai bên đang cãi nhau, cuối cùng cũng yên tĩnh. Sau khi hỏi mới biết ân oán giữa bốn người.
Quả nhiên, năm đó lão giả tìm tới Thiên Ngu Man Hoang, tất là Cửu Huyền không nghi ngờ gì nữa. Hổ Đầu và lão Long vì thế chạy trối chết, trước sau trốn tới các nơi Hoàng Tuyền, Yêu Hoang, Ma Hoang và Trung Dã. Mà hai huynh đệ từng vào nhầm động phủ của Yêu Hoàng, tuy nói có một phen gặp gỡ, nhưng cũng bởi vậy gặp phải phiền phức, cũng đắc tội với các cao thủ của Yêu Hoang. Lão Long thì bị Thiên Tinh đánh cho một trận, nha đầu đó không chết không ngừng một đường đuổi theo, vân vân.
Theo lẽ thường, lúc này nên tới Minh Tuyền cốc của Mạch Sơn một chuyến, thuận đường đón Tiên Nô về. Chỉ có điều, Thiên Hoang này cũng không phải là thiện địa, thực sự không tiện mang theo bốn người đang trọng thương. Mà Thiên Tinh thì năn nỉ, chỉ cần đưa nàng ta và sư huynh về Yêu Hoang, sư huynh Tất Kháng và Giác Phách chắc chắn sẽ ghi nhớ phần nhân tình này.
Lâm mỗ không cần nhân tình, chỉ cần bang thủ đối phó với Lăng Đạo và Thanh Diệp!
Lâm Nhất châm chước một phen, tự thấy cũng không có gì không ổn. Hắn phân biệt phương hướng một chút rồi bay thảng về phía tinh vực Yêu Hoang.
Yêu Hoang.
Đây chính là Thiên Toàn cốc mà Hổ Đầu nói?
Lâm Nhất đứng đó, quan sát xung quanh.
Phạm vi vạn dặm xanh um tươi tốt. Có bóng thủ qua lại, còn có thôn xá thấp thoáng dưới bóng cây, cũng là một nơi sinh cơ dạt dào!
Lâm Nhất nhìn Long Quyển trên tay, chậm rãi từ trên trời hạ xuống.
Bên trong Long Quyển, chỉ còn lại Hổ Đầu và lão Long. Đấu Tương và Thiên Tinh đã được tu sĩ gặp trên đường đón về. Đôi huynh muội đó nhân cơ hội mời Lâm Nhất cùng tới Thiên Quý cốc, nhưng lại bị từ chối. Nghe nói Thiên Quý cốc chính là sào huyệt của Yêu Hoàng, trước khi thị phi không rõ, địch ta chưa phân, hắn không muốn tùy tiện tìm tới cửa. Thế là liền ở Thiên Toàn cốc này nấn ná mấy ngày rồi mới tính toán.
Phía dưới là một mảng sơn cốc yên lặng, xuyên qua rừng cây che phủ, có thể thấy được lều trúc, sơn động trên sườn núi, còn có mấy bóng người đang ngồi khoanh chân.
Lâm Nhất xuyên qua ngọn cây, trong nháy mắt đã tới trên sườn núi.
Cho đến, bốn năm hán tử dưới lều trúc mới giật mình phát giác, không khỏi biến sắc, ai nấy lập tức đứng bật dậy. Người cầm đầu bộ dạng chừng ba mươi tuổi, cao lớn cường tráng, còn há miệng phun ra một thanh phi kiếm, lớn tiếng quát:
- Người tới là ai?
Lâm Nhất hai chân chạm đất, ánh mắt lướt qua bốn phía. Hắn lắc đầu về phía cửa động cách đó không xa, sau đó nhìn về phía nam tử có tu vi Kim Đan đó, thản nhiên hỏi:
- Ngươi là Tử Hùng...
Mà vừa nói xong, liền bật cười lẩm bẩm:
- Tên gia hỏa đó không ngờ thu một đệ tử phàm nhân, đúng là bất ngờ, ha ha.
Tráng hán hơi ngẩn ra vội vàng thu hồi phi kiếm, chắp tay nói:
- Chẳng lẽ là tiên trưởng giá lâm, vì sao ta không nhìn ra tu vi của ngài.
Hắn do dự một chút, lại nói:
- Ngài. . . Ngài sao biết tục danh của ta.
Bốn vị tráng hán đứng bên cạnh hắn phân biệt có tu vi Luyện Khí, Trúc Cơ, thấy vậy, không khỏi ngơ ngác nhìn nhau, kinh ngạc nói:
- Sư phụ! Người này trẻ tuổi như vậy, chẳng lẽ lại mạnh hơn ngài à?
Hán tử được gọi là Tử Hùng chân tay luống cuống, chỉ lo nhìn chằm chằm Lâm Nhất mà thấp thỏm bất an.
- Hổ Đầu à Hổ Đầu! Ngươi đồ tử đồ tôn đều có rồi, đúng là khiến người khác hâm mộ.
Lâm Nhất nhấc chân bước về phía trước, nụ cười càng sâu, lập tức vung tay áo, quát:
- Còn không mau cút ra.
Chỉ trong nháy mắt, trên không cạnh lều trúc đột nhiên xuống hai bóng người ngồi khoanh chân. Trong đó, lão Long thần sắc như thường, Hổ Đầu thì há to miệng vô cùng đắc ý.
Tử Hùng trợn mắt há hốc mồm, đột nhiên vứt phi kiếm trong tay, vội vàng bước lên quỳ xuống đất, kinh hỉ nói:
- Sư phụ...