Vô Tiên - Chương 2235:
Một tiếng hô to, kinh động tứ phương.
Trần Luyện Tử chính là chờ lúc này. Không đợi Mộc Ly Tử ra hiệu, hắn và mọi người đột nhiên phát động.
Cách nhau hơn mười dặm, nháy mắt là đến.
Vệ Bưu không ngờ lại đột nhiên sinh biến, có chút đầu óc choáng váng. Mà giờ mới biết dụng ý của Mộc Ly Tử, hai mươi người đã đánh tới. Hắn không rảnh nghĩ nhiều, vội vàng phân phó người lưu thủ thôi động cấm chế. Ngay sau đó là tiếng nổ vang.
Không tới một lát, Đài Thắng đã từ trong cửa động quay ra. Hắn sắc mặt tái nhợt, tức giận quát lên:
- Mộc Ly Tử ở đâu.
Minh Đạo, Đao Tề và Thượng Toàn theo đó mà ra, ai nấy trợn mắt há hốc mồm. Bốn phía núi băng, cấm chế lấp lánh. Vô số đạo hào quang pháp bảo giống như mưa rào, thế công như nước. Mà bất kể hai bên đều toàn lực ứng phó, lại chỉ thiếu mỗi Mộc Ly Tử.
Nếu đã động thủ thì đánh đi!
U Minh hải nơi xa xôi, chưa bao giờ náo nhiệt như vậy. Một phương chiếm đóng núi băng một bước cũng không nhường, một bên thì thi triển hết thủ đoạn điên cuồng tấn công không ngừng. Không lâu sau, hai bên đều có thương tổn. Mà khi hai bên đang đánh nhau kịch liệt, chân trời xa xa bỗng nhiên truyền đến động tĩnh hư không vỡ vụn. Trong nháy mắt, hai đạo hào quang đột nhiên xuất hiện.
Trong khoảnh khắc, uy thế vô thượng từ trên trời giáng xuống, ngay sau đó hai đạo pháp lực nhanh mạnh đột nhiên đánh xuống, lập tức chính là hai tiếng ầm ầm. Hai bên đang giao chiến lập tức bị ép phải tách ra, còn có mấy người không kịp tránh né ngã xuống biển.
Trần Luyện Tử chính mắt thấy ba vị đồng bạn chết thảm, lại căn bản không rảnh bận tâm, vội vàng lắc mình thối lui. Sư huynh đệ và trưởng lão của hắn, cùng với mọi người còn lại đều thần sắc hoảng sợ lại bất ngờ không thôi. Đó là cao nhân Động Thiên hậu kỳ.
U Minh hải Hỗn loạn đã lâu, bỗng nhiên trở nên yên tĩnh.
Hai vị cao nhân đường xa đến đây, đồng thờ hiện ra thân hình trong không trung.
Trong đó một vị bộ dạng trung niên, tay đỡ râu dài, sắc mặt âm trầm, nhìn quanh bốn phía, quát lạnh:
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Một người khác thì mặc áo lụa, tướng mạo tuấn mỹ, mặt mày tươi cười. Hắn quay sang đám người Trần Luyện Tử đang hoảng sợ bất an ở ngoài hơn mười dặm, hiếu kỳ nói:
- Đám tu sĩ đó thật to gan, dám đến Trung Dã của ta càn rỡ.
Sau đó lại quan sát núi băng, ra vẻ bất ngờ nói:
- Không ngờ sư huynh còn có một nhánh kỳ binh như vậy, ha ha.
Đài Thắng sớm đã thấy rõ người đến, không dám chậm trễ, vội vàng từ trên núi băng bay lên, ở ngoài trăm trượng liền cung kính chắp tay nói:
- Bái kiến tôn chủ, bái kiến Thanh Diệp Ma Tôn, có người cướp sạch Cửu U chi địa.
Cửu U chi địa, không có bảo tàng. Cái gọi là cướp sạch, chẳng qua là cứu bốn người dưới lòng đất đi. Tần Hoa Tử là kẻ đầu sỏ, chỉ là sống không thấy người, chết không thấy xác nên khó có thể nói rõ. Mà Mộc Ly Tử thì ngang nhiên cấu kết với đám người Trần Luyện Tử, lại không thể không đề cập tới.
Đài Thắng nói hai ba câu đã làm sáng tỏ ngọn nguồn, vẫn còn thần sắc sợ hãi. Hắn dẫn người chiếm cứ Mộc Linh cốc, cũng tự xưng là là Ma Thành Nhất Phách, nhìn thì sính dũng đấu ngoan mà thực ra là sợ mạnh hiếp yếu, chẳng qua là phụng mệnh làm việc mà thôi. Dụng ý chân chính vẫn là diệt trừ dị kỷ, vân vân. Mà hiện giờ Cửu U chi địa xảy ra đại loạn, lại bị bức phải tiết lộ thân phận, hắn thực sự khó mà thoát tội.
Tôn chủ, tất nhiên chính là Lăng Đạo. Nam tử tuấn mỹ thì là Thanh Diệp. Người trước không còn huyết sát, người sau thì Cửu Chuyển Âm Dương Sát cũng cũng lão còn. Mà hai người là sư huynh đệ, trên đường tới La Thiên lại không tiện bỏ lại nhau. Cứ như hình với bóng, không bỏ không rời.
Sắc mặt Lăng Đạo đã biến thành màu đen, trong mắt nộ diễm lấp lánh. Một tia hi vọng cuối cùng để đề thăng tu vi, cứ như vậy đột nhiên biến mất vô tung vô ảnh. Lúc trước bị Lâm Nhất kia phá hỏng đại sự, mà lúc này là ai đang phá rối? Hắn xưa nay tâm cơ thâm trầm, hiện giờ không thể nhịn được nữa quát lên:
- Mộc Ly Tử đi đâu rồi.
Đài Thắng cười khổ trong lòng, không biết đáp lại thế nào. Mộc Ly Tử cũng do mình nạp, ai có thể ngờ được hắn lại che giấu sâu như vậy, cũng có ý đồ bất lương. Mà người đó sớm đã biến mất trong hỗn loạn, về phần đi đâu thì chỉ có trời mới biết.
Minh Đạo thấy Đài Thắng không lên tiếng, nhân cơ hội bay lên không trung, nói:
- Bái kiến tôn chủ! May mà tại hạ trên đường đi ngang qua đây.
Lăng Đạo đang nổi nóng, há miệng nổi giận quát:
- Minh Đạo! Ngươi vốn nên ra ngoài tìm người, tại sao lại ở lại đây! Ngươi muốn chết hả?
Minh Đạo vẫn muốn tranh công, không ngờ lại thành lao vào mũi đao. Hắn vội vàng chắp tay nói:
- Tại hạ không dám, chỉ vì Đài Thắng thiếu nhân thủ, cho nên mới...
Thấy có người mắt lộ sát khí, không nhịn được co đầu rụt cổ, sau lưng đã mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
- Cút!
Lăng Đạo phất tay tức giận mắng:
- Nếu không có thu hoạch gì thì về Trung Dã đi!
Minh Đạo như được đại xá vội vàng lên tiếng, xoay người bay lên trời, cũng không quay đầu lại, trong chớp mắt đã biến mất.
Lăng Đạo vẫn chưa hết giận, giơ tay lên chỉ một cái, nghiến răng nghiến lợi ra lệnh:
- Bắt hết đám tiểu bối dám cả gan làm loạn cho bản tôn, nếu có ai không nghe, giết không tha!
Đám người Đài Thắng có chủ tâm cốt, khí thế đại chấn, lập tức đánh ra ngoài mấy chục dặm.
Đám người Trần Luyện Tử ở xa xa quan vọng, chưa dám tự tiện rời đi. Dù sao cũng là cao nhân Động Thiên hậu kỳ xuất hiện, hơi vô ý chút sẽ là đại họa lâm đầu. Ai ngờ sau một thoáng, đối phương đã đánh tới. Hắn thầm hô không ổn, vội vàng đánh mắt ra hiệu. Mà còn chưa kịp chạy đi, một bóng người đã hoành không lao tới, cũng lên tiếng cười nói:
- Ha ha! Nếu sư huynh ta đã lên tiếng, vậy thì không ai thoát được cả.
Đó là Thanh Diệp Ma Tôn, dĩ nhiên đã ngăn cản đường lui của mọi người. Mà chỉ trong nháy mắt, Đài Thắng đã dẫn người bức đến gần.
Trốn là cửu tử nhất sinh. Không trốn thì ắt sẽ bị bắt sống.