Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2232:

Lão Long tuy thương thế thảm trọng, mà uy thế Động Thiên sơ kỳ viên mãn lại là nếu giả cho đổi. Nhiều năm không gặp, hắn và Hổ Đầu chắc đều có tế ngộ phi phàm.

Thiên Tinh vẫn lưu ý nhất cử nhất động của nam tử áo xám. Thấy hắn sát phạt quyết đoán lại khí độ trầm ổn, hoàn toàn bất đồng với hai mãng hán và sư huynh, nàng ta không khỏi thầm lấy làm may mắn, lên tiếng nói:

- Vị đạo hữu này! Ta chính là Thiên Tinh, môn hạ đệ tử của Yêu Hoàng! Nếu ngươi có thể cứu ta và sư huynh, Yêu Hoang ta tất nhiên sẽ ghi nhớ phần nhân tình này.

Lâm Nhất thần sắc khẽ động. Này hai người này không ngờ là đệ tử của Yêu Hoàng, trong bất ngờ cũng không phải không có chuyển cơ!

Hổ Đầu ngắt lời:

- Yêu nữ! Hai huynh muội ngươi chờ quyền đầu của lão tử đi, còn muốn được cứu à, hừ hừ.

Thiên Tinh hiếm khi cúi đầu xin người, lại bị trào phúng, không khỏi sắc mặt đỏ lên, quát:

- Hổ Đầu đáng ghét! Bổn cô nương một cước đá chết ngươi.

Đấu Tương có chút không muốn nói chuyện với lão Long, quay sang Thiên Tinh nói:

- Sư muội, người ta có bang thủ tới, đừng bớt tranh cãi làm gì, để tránh trước khi chết phải chịu nhục.

Lúc này, nếu có người nguyện ý, tùy thời đều có thể lấy tính mạng của sư huynh muội nhà mình. Mà hắn biết rõ lợi hại trong đó, nhưng cũng không chịu làm mất uy phong của Yêu Hoang!

- Sư huynh! Ta.

- Thối hoắc! Lão đại nhà ta há lại là chuyện người lấy mạnh hiếp yếu.

- Hừ!

- Đấu Tương.

- Đều câm miệng cho ta!

Lâm Nhất giơ tay lên cắt ngang cuộc tranh cãi. Thấy đối phương vẫn bộ dạng như hổ rình mồi, hắn không khỏi thầm lắc đầu. Mặc dù không rõ đầu đuôi, nhưng có thể thấy được Hổ Đầu, lão Long và đối phương oán hận chất chứa đã lâu. Mà nếu đang thân hãm ngục tù, nơi đây nhất định có náo nhiệt. Hơn hai mươi trôi qua, bốn người họ cũng không dễ dàng gì!

Có điều, theo một tiếng quát vang lên, trong sơn động lập tức an tĩnh lại.

Lâm Nhất nhìn về phía Đấu Tương, nói:

- Người muốn đọ sức với ta, chỉ có một kết cục. Nếu ngươi có ý như vậy, ngày sau Lâm mỗ tất nhiên phụng bồi!

Hắn lại nhìn về phía Thiên Tinh, nói tiếp:

- Lâm mỗ không muốn đắc tội với Yêu Hoang, nhưng cũng không chịu để người ta bức bách! Hai người các ngươi nếu đồng bệnh tương liên với huynh đệ của ta, cũng có duyên phận. Về phần là xuất thủ cứu giúp hay là bỏ đá xuống giếng, đều do một ý niệm của ta quyết định!

Hắn thần sắc lạnh lùng, lời nói nghiêm nghị, khí độ không giận tự uy, không ngờ khiến người ta không thể cãi lại!

Thiên Tinh cắn môi, yên lặng nhìn Lâm Nhất.

Khí thế của Đấu Tương yếu đi, ánh mắt né tránh.

Hổ Đầu há miệng, cười không ra tiếng. Vẫn là lão đại nói chuyện thống khoái!

Lão Long thì lặng lẽ thở dài.

Lâm Nhất không hề dong dài, giơ tay lên tế ra cấm pháp bảo vệ quanh người Hổ Đầu. Hắn lập tức lại cong tay búng một cái, một dòng hỏa diễm trong đen có vàng rời ngón tay bay ra, trên đường đột nhiên tách ra làm bột, trong nháy mắt đã hạ xuống xích sắt huyền kim.

Xích sắt huyền kim đó có thể nói là cứng rắn dị thường, hiện giờ lại giống như gặp vật tương khắc. Chỉ một lát, dưới Thiên Sát Lôi Hỏa, dây xích vỡ nát.

Hổ Đầu chỉ cảm thấy quanh người đột nhiên nhẹ bẫng, hai chân mềm nhũn ngã về phía trước.

Lâm Nhất vươn tay ra đỡ, đặt Hổ Đầu xuống đất. Hắn thừa cơ vỗ vỗ vai đối phương, xoay người bước về phía lão Long.

Thấy thế, một đôi huynh muội ở cách đó không xa đều ngạc nhiên không thôi. Cho dù là hai vị huynh huynh ở đây, cũng không thể dễ dàng phá vỡ giam cầm như vậy. Hai người ngơ ngác nhìn nhau, trong thần sắc là vẻ lo được lo mất.

Mấy giây trôi qua, lão Long đã thoát khỏi trói buộc. Lâm Nhất vươn tay ra định đỡ, lại bị hắn nhẹ nhàng đẩy ra, trầm giọng nói:

- Lão đại.

Hắn chân lảo đảo, cực kỳ mỏi mệt, lại hai mắt lóe ra thần sắc thân thiết.

Lâm Nhất lui một bước, hơi gật đầu, nói:

- Có chuyện gì để sau hẵng nói.

Huynh đệ tình thâm, tất cảđều ở trong lòng.

Lão Long mỉm cười đáp lại, lập tức cố gắng bước về phía trước.

Lâm Nhất vung tay áo, nhẹ nhàng đỡ lão Long đang giãy dụa rồi chậm rãi đặt xuống. Đối phương cũng không trách móc, ngồi xuống bên cạnh Hổ Đầu. Sau đó Lam Nhất lại xoay người bước về phía đôi sư huynh muội đó.

Đấu Tương nhìn Lâm Nhất đang từ từ đến gần, cùng với hỏa diễm quỷ dị nhảy múa đó ngón tay, nói với vẻ khó có thể tin được:

- Ngươi. . . Ngươi sẽ không thật sự muốn cứu huynh muội ta.

Lâm Nhất không để ý tới sự nghi ngờ của Đấu Tương, trực tiếp đi tới trước mặt Thiên Tinh. Đối phương trợn mắt lên, bất ngờ hỏi:

- Ngươi vì sao không chịu cứu sư huynh ta.

Đấu Tương thần sắc có chút xấu hổ, muốn cười lại cười không nổi.

Lâm Nhất dừng bước, quan sát Thiên Tinh thần sắc điêu ngoa lại lộ ra mấy phần tính trẻ con, nói:

- Nhốt hai huynh muội ngươi không phải là người lạ, mà là hai vị Ma Tôn của Ma thành. Ta cứu hai người các ngươi không khó, nhưng xin hãy phân rõ thị phi.

Thiên Tinh kinh ngạc nói:

- Lời này là thật à?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free