Vô Tiên - Chương 2231:
Muốn giết mình?
Mộc Ly Tử có chút bất ngờ.
Bị vây bị ép, không ngờ lời hay an ủi, cũng chỉ cho một con đường sáng, ai ngờ đối phương vẫn bướng bỉnh như vậy. Mà kiếm trận căn bản không làm gì được mình, hơn nữa do bị hạn chế, hai bên đều không tiện thi triển thần thông. Cho dù động, bản thân sao lại chịu để yên?
Thế nhưng, điều càng khiến cho người ta bất ngờ lại ở phía sau.
Lâm Nhất vừa dứt lời, uy thế quanh người bỗng nhiên ngưng tụ, theo đó mi tâm hơi lồi lên một cái dấu hình lá, cũng có quang mang ba màu vàng trắng đen lấp lánh, giống như mọc thêm một con mắt kỳ dị, lại không có khe cũng không có con ngươi, chỉ có khí thế cuồn cuộn mà mãnh liệt. Sau đó, trong mắt hắn kim quang bắn ra. Huyết sát sát chi lực dồn nén đã lâu vào khoảnh khắc này lập tức từ khí hải lan ra tứ chi bách hải. Hắn vốn có tu vi Động Thiên sơ kỳ viên mãn, đột nhiên phá tan trói buộc cuối cùng, bỗng nhiên đề thăng tới Động Thiên trung kỳ.
Mộc Ly Tử trố mắt ngạc nhiên.
Bao nhiêu người trải qua đau khổ mà không thể tiến thêm, phí hoài năm tháng. Mà có người đề thăng tu vi lại thuận tay là thành, dưới thiên đạo vô tình này chẳng lẽ vẫn có phân chia cao thấp sang hèn à?
Mộc Ly Tử khó có thể tin nổi, không nhịn được trợn trừng hai mắt.
Thân hình Lâm Nhất nhấp nhoáng mấy cái, miệng mũi trào ra vết máu. Mà tu vi vừa đến Động Thiên trung kỳ tiểu thành, thế tăng đột nhiên chậm lại. Hắn không thèm để ý, đột nhiên hai tay tung bay, hai ngàn hai trăm năm mươi sáu đạo pháp quyết trong khoảnh khắc trào ra.
Sau đó, một thanh đại phủ bỗng nhiên xuất hiện. Nó dày rộng hơn trượng, dài tám thước, lại có liệt diễm và hắc quang vờn quanh, cũng lộ ra từng trận thanh mang và sát khí sâm nghiêm, uy thế giống như hủy thiên diệt địa khiến người ta không rét mà run!
Lâm Nhất dang tay ra cầm đại phủ, lập tức đột nhiên vung lên bổ tới. Dùng cường hành đề thăng tu vi, cộng với Thiên Ma Lục Ấn hợp nhất, không tin không giết được một cao thủ Động Thiên trung kỳ!
Đồng tử Mộc Ly Tử co rút lại, điềm chẳng lành xộc lên trong lòng. Hắn không rảnh nghĩ nhiều, thôi động pháp lực hộ thể, cũng liều mạng gia trì tám khối thuẫn bài ở xung quanh.
- Ầm.
Đây là động tĩnh tám khối thuẫn bài vỡ vụn, điếc tai kinh hồn.
- Bùm.
Đây là tiếng vang pháp lực hộ thể sụp đổ, đến nhanh như vậy, khiến người ta điên cuồng và tuyệt vọng.
- Phù.
Đây là tiếng gió hay là tiếng gào thét? Tại sao đêm tối lại trở nên an bình như vậy.
- Rắc.
Mộc Ly Tử đã không nghe được tiếng nổ cuối cùng. Đại phủ dùng thế bẻ gãy nghiền nát ép tới, hắn đã huyết nhục bay tán loạn, thần hồn câu tiêu. Ngay sau đó kiếm trận vỡ ra một lỗ thủng, một đạo phủ ảnh thế không thể đỡ trực tiếp bổ vào vách đá cứng rắn, lập tức đất rung núi chuyển, tiếng nổ vang vọng trong sơn động.
Ngoài mấy chục trượng, bốn người đang bị trói chân trói tay trợn mắt há hốc mồm.
Từ thời khắc kiếm trận thành thế, nơi nào cũng bị hào quang màu vàng bao phủ. Tuy nói không nhìn thấy gì, nhưng tình hình trong đó không cần nghĩ cũng biết. Hai cao thủ Động Thiên chém giết sinh tử, điên cuồng cỡ nào. May mà có kiếm trận ngăn cản, bằng không toàn bộ sơn động đều không thoát được vạ lây.
Một nén nhang trôi qua, hai bên đã phân ra thắng thua.
Kiếm trận cường đại không ngờ bị đánh tan, cho dù là vách tường cứng rắn dị thường cũng bị bổ ra một vết nứt rõ ràng. Theo phủ ảnh đó biến mất, quang mang màu vàng đột nhiên tan đi, từ bên trong chậm rãi hiện ra một bóng người cao ngất. Hắn vẫn hai mắt đỏ rực, sát khí bốc lên, uy thế Động Thiên trung kỳ tràn ngập tứ phương. Mà ấn ký ở mi tâm của hắn đang dập dềnh, càng lộ vẻ quỷ dị và bí hiểm.
- Lão đại!
- Lão đại!
- Trời ạ! Hắn vừa giết một cao thủ Động Thiên trung kỳ.
Hai người đều gọi lão đại của mình, trong thanh âm lộ ra vẻ thân thiết và vui sướng. Một người kinh hô, vẫn khó có thể tin nổi. Còn một người thì trầm mặc không nói gì.
Lâm Nhất giơ tay lên sờ mi tâm, ấn ký biến mất, khí thế sôi trào cũng dần dần thu liễm. Hắn dừng bước, xoay người đi tới chỗ bốn người ngoài mấy chục trượng.
Hổ Đầu cuối cùng cũng thấy được thân ảnh trong chờ đợi, hơn nữa tu vi khí thế của đối phương càng hơn trước, hắn nhếch miệng cười to:
- Chúng ta biết ngươi sẽ tìm đến mà, ha ha. Ối.
Hắn vui quá, không khỏi bị xích sắt tác động mà đau đớn khó chịu, không nhịn được lại rên rỉ.
Lão Long không nói nữa, mà hai mắt nhìn chằm chằm Lâm Nhất, trên mặt cũng nở ra nụ cười cảm khái!
Ba huynh đệ từ biệt từ Thiên Ngu Man Hoang, nháy mắt đã sáu mươi năm, trong đau khổ lại có rất nhiều bất ngờ, khi khốn khó gặp lại, tư vị trong đó thực sự khiến người ta một lời khó nói hết!
Lâm Nhất khẽ cau mày, đi tới trước người Hổ Đầu. Hắn quan sát xích sắt huyền kim trên người đối phương, sắc mặt hơi trầm xuống. Tình hình của Hổ Đầu và lão Long cũng tương tự như đám người Thiên Ninh, Thiên Khí trong bí cảnh. Bởi vậy không khó đoán ra lai lịch của đám người Đài Thắng.
Hổ Đầu cắn răng ngẩng đầu lên, cố gắng cười nói:
- Ha ha! Lão đại đừng ngẩn ra đó nữa, mau mau cứu huynh đệ ra đi.
Hắn mặt đầy râu, vẻ mặt uể oải, một thân đạo bào sớm đã rách nát, lỗ máu ở vai và đùi lại vô cùng thê thảm, bộ dạng cực kỳ chật vật.
Lâm Nhất gật đầu, lui ra sau hai bước.
Đúng lúc này, có người suy yếu cười nói:
- Khà khà! Đây là xích sắt huyền kim, rất khó phá giải. Chỉ sợ ngươi cũng thúc thủ vô sách.
Lâm Nhất theo tiếng nhìn lại, không lên tiếng, Hổ Đầu đã giành trước chửi ầm lên:
- Con mẹ nó Đấu Tương, muốn ăn đòn à? Mấy sợi xích ghẻ này, há có thể làm khó lão đại nhà ta.
Đấu Tương? Hắn không phải tên là Ô Nhị sao.
Ngoài Hơn mười trượng, Đấu Tương ngẩng mặt lên, miễn cưỡng tựa vào cột đá, nhe răng cười với Lâm Nhất, nói tiếp:
- Tu vi của ngươi cũng không tầm thường, năm đó sao không dám đánh với ta? Còn tự xưng là lão đại, khà khà.
Đấu Tương đã sớm nhận ra Lâm Nhất, trong một sơn cốc vào năm mươi năm trước, bất ngờ gặp nhau. Hắn cường hành đòi lấy một vò rượu, mà đối phương lại căn bản không dám ngỗ nghịch. Ai ngờ hôm nay gặp lại, dĩ nhiên là cảnh ngộ khác biệt! Trong mắt hắn, người sợ chiến chỉ là hạng tầm thường.
Hổ Đầu giận dữ, vừa muốn mắng chửi, lão Long ở đối diện đã lên tiếng:
- Đấu Tương! Ngươi mà dám đánh với lão đại nhà ta, đúng là không biết sống chết, lão tử sẽ thu thập ngươi.
Lâm Nhất khẽ lắc đầu về phía Đấu Tương, ánh mắt lướt qua nữ tử áo đỏ cách đó không xa, sau đó mới nhìn về phía sau.