Vô Tiên - Chương 2230:
- Vị đạo hữu này! Tuy ngươi có tu vi có thể so với Động Thiên trung kỳ, nhưng vẫn không giết được bản nhân đâu, không bằng hợp tác nhé.
Sau một phen đọ sức, Mộc Ly Tử thăm dò chi tiết của đối thủ. Một cao thủ Động Thiên sơ kỳ viên mãn mà thôi, căn bản không đối phó được tiền bối Động Thiên trung kỳ đại thành. Cho dù kiếm trận cường đại, vẫn không làm nên chuyện gì. Cái này cũng giống như một thiếu niên lang tay cầm cương đao, muốn giết một người trưởng thành tay trần lại võ công cao cường, quả thực chính là si tâm vọng tưởng! Khốn đốn chỉ là nhất thời, thắng bại cuối cùng không có gì phải lăn tăn!
Thế công của Lâm Nhất hơi hơi chậm lại.
Trong thiên địa kiếm quang tràn ngập này, tám khối thuẫn bài dựng lên một đạo phòng ngự cuối cùng. Mà Mộc Ly Tử ở trong đó cũng khó có thể đào thoát, lại vẫn không hề sợ hãi. Đây là lần đầu gặp cao nhân Động Thiên trung kỳ đại thành, liền thành đối thủ không thể nhường nhịn.
Chỉ lát sau, xung quanh trở nên an tĩnh lại.
Lâm Nhất xuyên qua kiếm trận quay đầu nhìn, sau đó bước về phía trước mấy bước, nói:
- Mộc Ly Tử! Ngươi thông đồng với Tần Hoa Tử, rốt cuộc có mưu đồ gì, đừng ngại nói ra nghe thử, hợp tác cũng không phải không thể!
Mộc Ly Tử thừa cơ gia trì tám khối thuẫn bài phòng thân, chỗ đang đứng có phạm vi hơn mười trượng. Hắn thầm yên tâm, thong dong vuốt râu cười nói:
- Vị đạo hữu này tuy quan tâm quá tất loạn, nhưng cũng vẫn đề phòng Mộc Ly Tử ta, ha ha...
Quan tâm quá tất loạn, những lời này có điển cố. Khi tới đây, Lâm Nhất hỏi hướng đi của nhân thủ Mộc Linh cốc, lại trong lúc vô ý để lộ ra sơ hở của mình. Hắn lập tức dùng một câu Quan tâm quá tất loạn để cho qua, mà Mộc Ly Tử thì không phải là người thường!
- Lúc ấy, ta liền nghĩ rằng Tần Hoa Tử đã chết, nhưng cũng càng thêm tò mò với lai lịch của ngươi...
Mộc Ly Tử nói:
- Mà ngươi vẫn làm việc dựa theo ước định, ta không ngại tương kế tựu kế. Chỉ có điều...
Hắn dừng một chút, sau đó hỏi:
- Ta và Tần Hoa Tử quen biết đã lâu, nhìn thấu cải trang của ngươi cũng không khó. Mà ngươi thì sao lại nổi lòng nghi ngờ với ta?
Khóe miệng Lâm Nhất nhếch lên, tránh mà không đáp, hỏi ngược lại:
- Đám người Trần Luyện Tử đến từ đâu?
Hắn còn có một câu muốn hỏi, vừa muốn nói ra lại đành nuốt vào. Đối phương tâm trí hơn người, hơi vô ý chút sẽ thành bị lừa ngược.
Mộc Ly Tử không giấu diếm, đáp:
- Đám người Trần Luyện Tử đến từ Thiên Hoang, mọi người đều biết...
Lâm Nhất gật đầu, lạnh lùng nói:
- Trần Luyện Tử không ngờ đến từ Thiên Hoang, lại muốn đòi lấy Hổ Đầu và lão Long, tất cả nhất định có liên quan tới Cửu Huyền, nhất định cũng có liên quan tới Lâm mỗ...
- Lâm mỗ... Ngươi là...
Mộc Ly Tử có chút bất ngờ. Hắn tới Trung Dã đã các vạn năm, đối với các bí mật lại biết không nhiều.
Lâm Nhất nói tiếp:
- Mộc Ly Tử! Ngươi và Tần Hoa Tử đều đến từ Thiên Hoang, nương tựa Đài Thắng, cũng trà trộn vào trong Trung Dã Mộc Linh cốc, không ngoài vâng mệnh làm việc, chỉ để hôm nay nội ứng ngoại hợp với Trần Luyện Tử...
Hắn thở hắt ra một hơi, không nén được sát khí trong mắt, hỏi tiếp:
- Cửu Huyền lo trước tính sau, mưu đồ quá nhiều, chỉ tiếc người hắn muốn đối phó là Lâm mỗ.
- Ngươi là Lâm Nhất.
Mộc Ly Tử cuối cùng cũng nhớ tới một người trong lời đồn, ngạc nhiên nói:
- Chẳng trách có người gọi ngươi là lão đại, thì ra là thế...
Có người đến từ Tiên Vực, long hổ đi theo. Người này liên quan trọng đại, lại biến mất vô tung. Nhưng chỉ cần thấy, cứ giết không cần hỏi. Không ngờ hắn cải trang thành Tần Hoa Tử, cũng hiện thân ở trước mắt, lại không phải tiểu bối Tiên Quân trong lời đồn.
Lâm Nhất lạnh giọng ngắt lời:
- Chính là Lâm mỗ! Ngươi là người nào của Cửu Huyền môn hạ?
- Ngươi đã đoán ra, ta cũng không ngại nói thẳng.
Mộc Ly Tử lắc đầu khó có thể tin nổi, nói với người áo xám mơ hồ trong kiếm trận:
- Ta chính là một trong các trưởng lão dưới trướng Cửu Huyền Tiên Tôn! Đúng như ngươi nói, Cửu Huyền Tiên Tôn mưu đồ rất lớn. Mà Hồng Hoang chi loạn, không phải ngươi có thể tưởng tượng được. Ngươi và long hổ huynh đệ ở đây cũng chẳng để là gì, không bằng theo ta về Thiên Hoang, để tỏ ý quy thuận, ngày sau tất có một phen tiền đồ, thế nào?
Mộc Ly Tử này đúng là trưởng lão Cửu Huyền môn hạ, cũng ẩn núp ở Mộc Linh cốc đến nay, cũng là một người trung tâm cảnh cảnh!
Lâm Nhất nói:
- Ân oán của ta và Cửu Huyền, cũng không phải ngươi có thể tưởng tượng.
Mộc Ly Tử không cho là đúng nói:
- Cứ giằng co như vậy, ngươi có thể giết ta được chắc? Nếu Đài Thắng dẫn hai vị Ma Tôn tới, chắc chắn là đại họa lâm đầu.
Lâm Nhất cười nói:
- Nói rất đúng! Nếu Lâm mỗ không giết được ngươi, dùng kế khác cũng không muộn.
Mộc Ly Tử:
- ...