Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2233:

Đấu Tương ở cách đó không xa nghe thấy đối thoại của hai người, không khỏi hơi ngẩn ra, thở hổn hển, giật mình lẩm bẩm:

- Ta so đấu tu vi với Đài Thắng, cuối cùng bất ngờ bị thua rồi nợ mấy ngàn thần thạch, thế cho nên cuối cùng bị tính kế. Hắn có thể ở trong Ma thành che giấu tu vi, tất không phải kẻ đầu đường xó chợ. Nếu không phải môn hạ của Ma Tôn, lại há có thể như vậy.

Đấu Tương đang rút kinh nghiệm xương máu.

Thiên Tinh lập tức nổi giận, oán hận nói:

- Ta tất sẽ báo cáo sư huynh, không chết không ngừng.

Lâm Nhất chính là chờ những lời này, không tỏ rõ thái độ chỉ gật đầu.

Đã thành tử địch với Ma thành Lăng Đạo, Thanh Diệp, lại kết thù hận với Thiên Hoang Cửu Huyền, thật sự không nên đắc tội với Yêu Hoang nữa. Nếu không, sau này ở hồng hoang sẽ thật sự là nửa bước cũng khó đi!

Lâm Nhất không dong dài nữa, giơ tay lên bắn ra một dòng Thiên Sát Lôi Hỏa. Hắn sau đó lui về chỗ Đấu Tương, khóe miệng nhếch lên, thần sắc khó hiểu. Thiên Tinh ở phía sau đã thoát khỏi xích sắt, bùm một tiếng ngã xuống đất.

Đấu Tương vội vàng nhìn về phía Thiên Tinh, trong thần sắc lộ vẻ thân thiết, lập tức lại quay sang Lâm Nhất, rất bất an gượng cười:

- Chỉ tiếc Đấu Tương ta không có lão đại che chở.

Hắn có lẽ là nói cho có lệ, hay là phát ra từ đáy lòng. Hai vị sư huynh đó của mình đều là lão giả, khi ở chung thiếu lạc thú tính tình hợp nhau: Hổ Đầu và lão Long có được một lão đại chung sống khăng khít lại thủ túc tình thâm như vậy, thực sự khiến người ta hâm mộ không thôi!

- Lão đại...

Lâm Nhất nhìn Đấu Tương, vẫn chưa vội vã xuất thủ giải cứu.

Lúc này, lão Long muốn nói lại thôi. Mà Hổ Đầu lại nói trước:

- Lão đại! Tên gia hỏa đó hại chết một người yêu của lão Long, tuyệt đối không thể bỏ qua.

Một người yêu, chẳng lẽ còn có người nữa à?

Lâm Nhất quay đầu lại nhìn, thần sắc khó hiểu.

Hổ Đầu dựa vào bên cạnh lão Long, chớp chớp mắt với Lâm Nhất:

- Hắn và yêu nữ áo đỏ đó mới gọi là thắm thiết, chậc chậc.

Thiên Tinh vừa ngồi xuống, nghe vậy không khỏi sắc mặt đỏ lên, gắt:

- Hổ Đầu! Ta đá chết ngươi.

Lão Long cũng quẫn bách, giơ tay lên đấm cho Hổ Đầu một quyền, đối phương đau tới nhe răng nhếch miệng. Hắn lại lườm đối phương một cái, sau đó quay sang Lâm Nhất, mang theo vẻ mặt ngưng trọng, nói:

- Đấu Tương hại chết Long Kiều Nhi.

Bốn người gặp nạn, chỉ có mình vẫn bị trói buộc. Đấu Tương có chút lo lắng, lại có chút bất an. Hắn nhìn Thiên Tinh và long hổ huynh đệ, rất vô tội nói:

- Cái chết của Long Kiều Nhi liên quan gì tới ta.

Ánh mắt Lâm Nhất lướt qua bốn người, nhất thời không rõ đầu đuôi. Hắn trầm ngâm một thoáng, nói với lão Long:

- huynh đệ ta ân oán rõ ràng, nhưng không không lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, ngại gì ngày sau giải quyết.

Lão Long do dự, lại trùng trùng, trầm giọng đáp:

- Ta nợ Long Kiều Nhi một mạng, ta sẽ cho nàng ta một cái công đạo!

Hắn nhớ rõ từ lúc chào đời tới nay, vẫn là lần đầu gặp một nữ tử che chở đầy đủ lại hy sinh cả tình mạng vì mình. Lúc ban đầu thì không thèm để ý, thậm chí còn bực mình. Mà một khi mất đi, cũng rốt cuộc không quên được!

Thiên Tinh ngồi nghỉ ngơi ngoài mấy trượng, bỗng nhiên không cam lòng, không nhịn được quát lên:

- Ngươi há chỉ nợ người ta tính mạng. Ngươi còn nợ ta...

Lão Long ngẩn ra, nhìn về phía Thiên Tinh, lại trong lòng giật thót, dứt khoát hừ một tiếng rồi quay mặt qua chỗ khác.

Thiên Tinh đột nhiên chêm một câu, khi lão Long nhìn tới, lại hoảng hốt mà không biết đáp lại thế nào. Hắn nợ gì mình? Là trần truồng với nhau hay là hắn có ý trung nhân...

Hổ Đầu cười ngây ngô.

Đấu Tương thì buồn bực.

Lâm Nhất thì cảm thấy hoa cả mắt, lúc này sao còn để ý được nhiều. Hắn giơ tay lên bắn ra một ánh lửa, sau đó nói:

- Đây là Cửu U chi địa, mà đường ra thì đã bị mấy chục cao thủ Động Thiên vây khốn.

Lời này vừa rồi khỏi miệng, xung quanh lập tức không còn tiếng nói. Hai mươi năm đau khổ, sinh tử không do mình. Lúc này lại còn chưa thoát khốn.

Rầm một tiếng, tiếp theo lại bùm một tiếng, Đấu Tương thoát khỏi trói buộc, nện mông ngã xuống đất. Hắn vội vàng hai tay chống xuống đất, ngẩng đầu kêu:

- Lão đại! Phải làm thế nào.

Bốn người đều là hạng người dũng mãnh hung hãn. Mà hiện giờ đều là tu vi không đủ, hơn nữa bộ dạng yếu đuối. Nếu không có ai tương trợ, không ai có thể ra khỏi sơn động này, càng đừng nói tới hơn mười vị cao thủ Động Thiên đó.

Có điều, nóng vội gọi một câu lão đại, khiến bản thân Đấu Tương cũng cảm thấy bất ngờ. Hắnvội vàng im bặt, trong lòng có chút lo lắng, Thấy xưng hô của hai người đó thuận miệng mà thôi, cho nên mới gọi theo.

Thiên Tinh thấy sư huynh thần sắc khác lạ, thầm cảm thấy hiếu kỳ.

Hổ Đầu gân cổ quát:

- Ngươi là lão đại nhà ai chứ.

Lão Long phụ họa nói:

- Hừ! Ta không có huynh đệ như ngươi.

Đấu Tương nổi giận, đột nhiên ngẩng đầu, đã lộ ra vẻ hung ác, lại trong lúc vô tình đụng phải ánh mắt của Lâm Nhất, không khỏi khí diễm tắt phụt, đành phải hừ lạnh, phẫn nộ quay đầu đi.

Lâm Nhất đã thấy hét vẻ mặt của bốn người, phân phó:

- Nơi này không nên ở lâu, cứ vào Long Quyển của ta.

Đấu Tương và Thiên Tinh ngơ ngác nhìn nhau, Hổ Đầu và lão Long thì ngồi yên bất động. Bốn người, hai đôi oan gia, ngoài nghi kỵ ra thì đều đã không có sức tiến vào Long Quyển, hơn nữa không muốn ở cùng với đối phương.

Lâm Nhất lười chẳng muốn dong dài, vung tay áo, pháp lực bao phủ, trong chớp mắt đã thu bốn người vào trong Long Quyển. Hắn lại đi vài bước, Huyễn Đồng chớp động.

Trong sơn động, âm hàn bao phủ mà cấm chế trùng trùng. Nơi Cửu U chi địa này chỉ có bí mật, không có gì khác thường.

Lâm Nhất thu hồi Huyễn Đồng, trong hai mắt vẫn hàn quang lấp lánh. Sau đó, hắn nhẹ nhàng lau khóe miệng rồi giơ tay lên chỉ rồi bước ra ngoài.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free