Vô Tiên - Chương 2227:
Ầm ầm.
Đài Thắng dẫn theo hai người va chạm với hai lão giả đó. Đối phương đột nhiên cường công, đương nhiên phải động thân ngăn cản. Về phần có người âm thầm giá họa hay không, trong nhất thời khó mà làm rõ. Hắn xuất thủ chặn Phương Minh Tử, mà Vệ Bưu thì hợp lực nghênh đón Phương Nguyên Tử.
Tiếng nổ vang lên, hai bên vừa chạm cái liền tách ra.
Đài Thắng và Phương Minh Tử lực lượng tương đương, đều cách không giằng co mà sát khí không giảm.
Vệ Bưu và Thượng Toàn thì trực tiếp bay ngược ra sau. Vào lúc này, xa xa có mấy vị đồng bạn chạy tới giúp đỡ, hai người mới ổn định được trận cước.
Phương Nguyên Tử tuy chiếm được tiện nghi, nhưng không thừa thế đuổi giết, ngược lại đứng cạnh Phương Minh Tử, hai người đều thần sắc kinh ngạc.
Đuổi đến đây, người xuất thủ đánh lén không ngờ không còn bóng dáng.
Đồng thời, Trần Luyện Tử đã dẫn theo hai mươi lăm, hai mươi sáu người tới hải vực giao giới của hai bên địch ta. Chuyến này hắn đi không có cao thủ Động Thiên trung kỳ, nhưng lại hơn ở chỗ người đông thế mạnh. Mà người bị truy đuổi, hành tích quỷ dị, lại lúc ẩn lúc hiện, tư thế vội vàng chật vật, hiển nhiên đã hốt hoảng không còn đường.
Càng bất ngờ là, để cầm chân hai vị trưởng lão, xung quanh trong ngàn dặm chỉ có một người đảm đương phòng thủ. Đây đúng là vô tâm sáp liễu, hồi phong lộ chuyển. Tận dụng thời cơ, đánh thẳng tới trung tâm của U Minh hải!
Có điều, người muốn đuổi theo sao lại đột nhiên không thấy đâu?
Trần Luyện Tử bỗng nhiên ngẩn ra, lại chỉ sợ bị cản trở, lớn tiếng quát:
- Tiến lên...
Trên mặt biển là một mảng hỗn loạn.
Khi Đài Thắng đang giằng co với quân địch, không quên gọi đồng bạn tới tương trợ. Vừa triệu tập được hơn mười người, đối phương bỗng nhiên binh chia làm hai đường. Thấy thế, hắn vội vàng phân phó cho những người còn lại xem thời cơ mà ứng đối. Bên Trần Luyện Tử người đông thế mạnh, dĩ nhiên là nhân cơ hội trống mà vào. Hắn có lòng muốn cản, nhưng lại không thể phân thân, đành phải hạ lệnh cho Mộc Ly Tử, Đao Tề và Tần Hoa Tử dẫn người ngăn địch. Tất cả xảy ra tiếp theo lại nằm ngoài sở liệu.
Trong nháy mắt, hơn hai mươi tu sĩ bọn Trần Luyện Tử ầm ầm xông tới.
Phía trước vừa hay có người trông coi, cũng không chậm trễ, đã bay lên giữa không trung, lớn tiếng quát:
- Đây là cấm địa, người tự ý vào phải chết!
Trần Luyện Tử không để ý, giơ tay lên tế ra một thanh phi kiếm. Khai Dương Tử Bên cạnh hắn theo tiếng mắng:
- Dùng trứng chọi đá, không biết tự lượng sức mình!
Đoàn người thế đi như cầu vồng, căn bản không để chặn đường chặn đường vào mắt.
Đó là Tần Hoa Tử, một mình đối mặt với cường địch vẫn không hề sợ hãi. Mà đám người Mộc Ly Tử và Đao Tề tuy đã động thân, nhưng vẫn chưa kịp tới gần. Phe Trần Luyện Tử đã hung hăng lao tới ngoài nghìn trượng. Khi hắn nhướng mày quát chói tai, đã giơ tay lên triệu ra một thanh phi kiếm, lập tức vung tay kéo ra phong lôi, lợi dụng khí thế nghênh đón đối phương.
Một kiếm này lại dẫn tới sự vây công của hơn hai mươi đạo pháp bảo.
Ầm.
Mặt biển lập tức nổ vang, phi kiếm vỡ nát, mà thế công điên cuồng thì vẫn như sóng. Sau đó, Tần Hoa Tử thê lương hét to một tiếng, trong chớp mắt lăng không bay ngược rồi ấu. Tình cảnh bi thảm.
Đám người Trần Luyện Tử thế đi không ngừng, tiến quân thần tốc. Kẻ bị thua vẫn ở trước mặt, phía trước không ngờ xoay người bỏ trốn. Nhìn hắn vẻ linh hoạt nhanh nhẹn của hắn, giống như là dưới đòn nặng vừa rồi vẫn không có gì đáng ngại.
Mà bất kể là người xâm nhập số lượng đông đúc hay là người một mình bỏ chạy, hướng đi đều giống nhau.
Mộc Ly Tử và Đao Tề muốn tiếp ứng lại đã không kịp, đành phải đuổi theo.
Đài Thắng vẫn lưu ý tới động tĩnh bên này, lập tức hai mắt trợn lên. Thời điểm mấu chốt, quả nhiên là Tần Hoa Tử đã để xảy ra sơ xuất. Mà hành động vừa rồi của hắn lại không thể chỉ trích. Ít không địch được nhiều...
Có điều, ý đồ của phe Trần Luyện Tử cũng nhìn cái là rõ.
Đài Thắng vội vàng truyền âm phân phó cho xung quanh, xoay người cùng đám người Vệ Bưu, Thượng Toàn quay lại. Mà Phương Minh Tử và Phương Nguyên Tử thì không có ai ngăn cản, đuổi sát theo sau.
Chỉ thấy trên hải vực vạn dặm, hào quang lấp lánh, bóng người tán loạn, lại không ai không phải là phóng tới một núi băng.
Đúng lúc này, Tần Hoa Tử đã dẫn đầu tới cách núi băng nghìn trượng.
Lúc này, một bóng ngườitừ trên núi băng bay lên, cao giọng quát:
- Minh Đạo ở đây! Bọn chuột nhắt các ngươi còn không mau lui đi.
Tần Hoa Tử thế đi không ngừng, hoang mang kêu cứu:
- Tiền bối! Cứu mạng.
Minh Đạo ngạo nghễ đứng trên không, thần sắc bễ nghễ, rất có khí thế cao nhân tọa trấn một phương. Mà vừa nhìn rõ động tĩnh gần xa, hắn vẫn không khỏi ngây ra.
Đài Thắng đúng là vô dụng, không ngờ bị người ta đánh thẳng một mạch? Cũng may nhân thủ xung quanh đang tới, chính là lúc đại hiển thần uy ngăn cơn sóng dữ!
Minh Đạo nhìn thoáng qua, quát lên:
- Chớ có kích động, kết trận phòng thủ.
Hắn bấm thủ quyết, kéo ra một thanh đại phủ màu đen, bay lướt qua Tần Hoa Tử, nghênh đón đám người Trần Luyện Tử.
Tần Hoa Tử dường như đã nhìn thấy đại phủ đó rồi, hắn bay ngang qua Minh Đạo, trong giây lát đã dừng trên núi băng. Mà hắn không hề theo phân phó kết trận tự thủ, ngược lại hai mắt huyết quang chớp động tìm kiếm khắp nơi, lập tức dưới chân loạng choạng lao về phía băng nham cách đó không xa, lại bị cấm chế vô hình ngăn cản, Bùm một tiếng bắn ngược trở về, có chút không chịu nổi ngã xuống đất, giống hệt một người nhát gan chạy trốn.
- Ầm!
Một tiếng nổ lại vang lên, hai bên địch ta đã va chạm chính diện.
Minh Đạo lăng không lộn một vòng, lui về phía sau mấy chục trượng mới miễn cưỡng đứng vững lại được. Hắn vẫn tay cầm đại phủ mà thần sắc đề phòng, khí diễm kiêu ngạo lập tức giảm mạnh. Một kích hợp lực của hai mươi lăm hai mươi sáu vị cao thủ Động Thiên sơ kỳ, không phải là tầm thường!