Vô Tiên - Chương 2226:
- Vệ Bưu! Ngươi và Thượng Toàn, Mộc Ly Tử, và Tần Hoa Tử, trông coi ngàn dặm xung quanh, đừng ngại trải rộng cấm chế để tránh người ta thừa dịp sơ hở...
Đài Thắng rất trịnh trọng dặn dò một phen, lại bực mình quay sang truyền âm về phía bên phải:
- Tần Hoa Tử! Đừng có bày ra bộ dạng bệnh tật như vậy nữa, nếu có sơ xuất gì, ngươi không thể tránh khỏi liên quan.
Trước đây khi hai bên giao thủ, chỉ có Tần Hoa Tử là ngồi bất động không đếm xỉa đến. Nghe nói hắn có thương tích trong người, mà hiện tại xem ra đã không còn lo ngại, rõ rầng là muốn nhàn hạ mưu lợi. Khi nguy cơ đột phát, hành động của tên gia hỏa đó khiến người ta khinh thường, nên răn dạy một phen, để tránh đến lúc lúc lại lầm lỡ đại sự!
Ngoài Mấy trăm dặm, Tần Hoa Tử từ dưới đất chậm rãi đứng dậy, từ xa chắp tay.
Đài Thắng vung tay áo, xoay người đi tới chỗ khác xem xét. Vệ Bưu và Thượng Toàn thì ai làm việc nấy.
Tần Hoa Tử thấy Đài Thắng đã đi xa, lắc đầu không cho là đúng. Trải rộng cấm chế chỉ để cảnh giới, cũng là một biện pháp tốt. Bằng không mình việc gì phải gây ra động tĩnh để khiến người khác mắc câu, vừa rồi chính là ném loạn lôi. Chỉ vì chưa rõ lai lịch của đám người Trần Luyện Tử cho nên mới thủ hạ lưu tình. Mà nhóm người đến từ Mộc Linh cốc này cũng không phải người lương thiện, thấy tên nào giết tên đó.
Có người truyền âm an ủi nói:
- Giữ mạng quan trọng hơn, đừng vì cái nhỏ mà mất cái lớn!
Tần Hoa Tử nhìn về phía tay phải, lặng lẽ gật đầu.
Từ lúc đi đường cho tới khi đến đây, Mộc Ly Tử thủy chung quan tâm lo lắng cho mình. Lão giả đó cũng không tồi, lại chỉ là đối với Tần Hoa Tử mà nói, không phải là với Lâm Nhất.
Tần Hoa Tử xòe tay áo ra, thủng thẳng ngồi xuống.
Ngoài năm trăm dặm phía tay phải, là Mộc Ly Tử; Ngoài năm trăm dặm bên tay trái là Vệ Bưu và hán tử tên là Thượng Toàn kia.
Tần Hoa Tử trong mắt tinh quang lấp lánh, khóe miệng lạnh lùng nhếch lên. Sau đó, hắn giơ tay lên chẹm nhẹ vào mi tâm, phân thân của Long Tôn và Ma Tôn lặng lẽ bay ra.
...
Hơn nửa canh giờ trôi qua, xung quanh không còn động tĩnh.
Trong không trung chỗ núi băng, đám người Trần Luyện Tử vẫn thần sắc cẩn thận mà không hiểu ra sao.
Đả thương hai người của bên mình, giống như là một vị cao thủ ma đạo xuất thủ; Giết một người của đối phương lại rõ ràng là Yêu tu cường hãn. Chẳng lẽ còn có kẻ thứ ba đang âm thầm tính toán, đánh cờ? Mà so với cứ chờ đợi như vậy, chẳng thà sớm động thủ chiếm trước tiên cơ.
Trần Luyện Tử nhìn về phía sư đệ Thiên Quyền Tử và Khai Dương Tử, lại gật đầu với hai vị trưởng lão Phương Nguyên Tử, Phương Minh Tử.
Mà hắn còn chưa kịp lên tiếng, ngoài trăm trượng trên đỉnh đầu, đột nhiên có một đạo lôi quang phá không mà ra, cũng dùng thế nhanh mạnh điên cuồng bổ tới.
Rắc.
Dị biến nổi lên, mà Trần Luyện Tử không hề bất ngờ. Vào khoảnh khắc nổ vang, hắn và mọi người đã đồng loạt xuất thủ.
Gần ba mươi đạo pháp lực mạnh mẽ tụ lại một chỗ, đột nhiên nghênh đón lôi hỏa đang tập kích bất ngờ. Ầm một tiếng, ánh lửa tóe ra, lôi uy vỡ nát, thế công hầu như không còn, chỉ có nước biển phía dưới chấn động không ngừng!
Đồng thời, ngoài mấy trăm trượng truyền đến một tiếng kinh ngạc, lập tức có bóng người lóe lên rồi biến mất.
Đám người Trần Luyện Tử nhìn thấy rõ ràng, há chịu bỏ qua. Căn bản không cần hắn phân phó, hai vị trưởng lão ở phía sau đã cả người lóe lên, lao thẳng về phía cao thủ vô ý bại lộ hành tích. Trên núi băng từng chiếm cứ chỉ có hai tu sĩ đã trọng thương nghỉ ngơi tại chỗ. Mọi người còn lại đều không không cam lòng tụt lại, ai nấy đều đuổi sát theo.
Chỉ trong nháy mắt hai vị trưởng lão đã đuổi tới ngoài ngàn dặm. Mà trong thần thức, độn pháp của người xuất thủ đánh lén đó càng nhanh hơn một bậc, lại không dám ứng chiến, chỉ lo một đường bỏ chạy. Mà bên này vừa có động tĩnh lớn, phía trước sớm đã có cảnh giác.
Trên một khối băng di động, Vệ Bưu vẫn đang lưu ý đề phòng. Chợt thấy xa xa có hai vị cao thủ Động Thiên trung kỳ lao về phía mình, thực sự khiến hắn sợ tới nhảy dựng, vội vàng đứng lên, truyền âm cho xung quanh:
- Cường địch đột kích, hợp lực ứng đối.
Được hắn gọi, cũng tận mắt nhìn thấy Thượng Toàn lên tiếng trả lời. Mà Tần Hoa Tử lại ngoảnh mặt làm ngơ, vẫn ngồi đó. Mộc Ly Tử ở xa xa thì kiễng chân nhìn xung quanh.
Vệ Bưu chỉ sợ có bất trắc, lại truyền âm cho xung quanh.
Chỉ trong nháy mắt, Đài Thắng đã chạy tới. Mà hai lão giả Động Thiên trung kỳ lại thế tới không giảm. Sau đó còn có nhiều bóng người hơn bay tới, một hồi đại chiến là khó tránh khỏi!
Đài Thắng giận dữ, dẫn theo Vệ Bưu, Thượng Toàn nghênh đón, còn không quên triệu tập mọi người liên thủ ngăn địch. Hai bên hết sức căng thẳng. . .
Rắc.
Trần Luyện Tử và mọi người vừa đuổi tới nửa đường, lại có một đạo lôi hỏa đột nhiên giáng xuống. Bất ngờ không kịp đề phòng, một tu sĩ trực tiếp bị đánh rơi xuống biển.
Sau đó, phía trước có một đạo thân ảnh như ẩn như hiện. Mà hai vị trưởng lão vẫn đuổi theo không buông, không rảnh bận tâm tới tình hình phía sau.
Trần Luyện Tử thế đi đang vội, đột nhiên ngẩn ra. Người đó khi bỏ chạy, còn lộ ra nụ cười quỷ mị, lập tức liền biến mất, lại lờ mờ có dấu vết để tra. Hắn không nghĩ nhiều, giơ tay lên chỉ rồi một phương quát về một phía khác:
- Trốn đi đâu, đuổi...