Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2228:

Đám người Đài Thắng và Vệ Bưu đang, Phương Minh Tử, Phương Nguyên Tử thì như bóng với hình. Trong mấy trăm dặm chỗ núi băng, sát khí sôi trào.

Chính vào lúc này, Mộc Ly Tử và Đao Tề không bỏ lỡ thời cơ hạ xuống trên đỉnh núi băng.

Mộc Ly Tử thần sắc hoảng sợ, mắt nhìn chung quanh.

Đao Tề thì thuận tay bóp nát một khối ngọc bài, cũng liên tiếp tế ra mấy đạo pháp quyết, không quên oán trách Tần Hoa Tử:

- Còn không kết trận phòng thủ, cớ gì lại đi lung tung.

Theo động tác của hắn, một tầng cấm chế vô hình bỗng nhiên hình thành, trong giây lát bay tới không trung, Chỉ đợi có người liên thủ, sẽ từ đó bày ra trận pháp phòng ngự.

Trên gò băng cách đỉnh núi trăm trượng, Tần Hoa Tử vẫn nằm nghiêng nhe răng nhếch miệng, kinh ngạc không thôi. Cấm chế khảm trong băng nham, hoàn mỹ hơn nữa không có sơ hở để tìm. Làm sao mới có thể phá được.

- Lão đệ! Ngươi bối rối như vậy, không ngờ quên cả phù bài à?

Tần Hoa Tử theo tiếng nhìn lại, thần sắc khẽ động.

Chỉ thấy Mộc Ly Tử cũng bóp nát một khối ngọc bài, nhắc nhở:

- Nếu có bất trắc thì trốn ngay đi.

Phù bài? Phù bài phá cấm, trên người Tần Hoa Tử cũng có vật này à?

Tần Hoa Tử giơ tay lên lấy ra một khối ngọc bài thân phận, bên trên có khắc Mộc Linh cốc Tần Hoa Tử. Hắn âm thầm gia trì pháp lực, thuận thế bò dậy, lắc mình rạch vào tường băng. Ai ngờ tiếp theo không có gì xảy ra, vật này không phải là phù bài. . .

Đao Tề vội vàng kết trận, không rảnh bận tâm tới động tĩnh phía sau. Mà Mộc Ly Tử lại đang lưu ý nhất cử nhất động của Tần Hoa Tử, thấy thế không khỏi lắc đầu.

Tần Hoa Tử tâm niệm xoay chuyển, trong tay lại nhiều có thêm một vật, chính là đồ giản của Trung Dã và U Minh hải. Hắn lại rạch về phía trước, lập tức có hào quang lấp lánh. Nháy mắt, trên tường băng không ngờ hiện ra một cửa động.

Đao Tề bỗng nhiên quay đầu lại gầm lên:

- Tần Hoa Tử, ngươi muốn làm gì.

Mộc Ly Tử cũng kinh ngạc không thôi, không ngờ quay lại, còn xua tay nói:

- Lão đệ! Kẻ địch trước mặt, chớ có lỗ mãng.

Tần Hoa Tử xoay người lại, căn bản không để ý tới Đao Tề, mà là nhìn về phía Mộc Ly Tử, lập tức không do dự, thân hình lóe lên chui vào sơn động.

- Lão đệ, ngàn vạn lần không được đâu.

Mộc Ly Tử giống như muốn ngăn cản, lại ở đằng sau đuổi theo. Mà chỉ trong nháy mắt, cửa động phía sau không ngờ đóng lại.

Đao Tề ngây ra tại chỗ, nhất thời không hiểu gì. Các đạo hữu của Mộc Linh cốc tuy có phù bài vào động, nhưng không thể tự tiện vào.

Hai người đó sao lớn mật như vậy?

Xung quanh núi băng đã cao thủ tụ tập. Mà hai bên đang đánh nhau lại lại đột nhiên ngừng lại.

Đài Thắng quay đầu quan sát, mắt đầy vẻ kinh ngạc. Hai vị này dám thừa cơ làm loạn, là muốn gì?

Minh Đạo không rõ tình hình. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Bản nhân bận rộn tới hôm nay, không thể không công vô ích chứ?

Những người còn lại thì ngơ ngác nhìn nhau. . .

Trần Luyện Tử và hai vị trưởng lão đã tụ tập một chỗ, nhưng không thừa cơ làm khó dễ, mà là nhìn nhau hiểu ý, tiếp theo không ngờ từ từ lui về phía sau, cho đến cách trăm dặm mới lại triển khai trận thế và yên lặng chờ đợi. Đài Thắng ngây ra một lát, trong lòng giật thót. Hắn lướt nhìn về phía phe Trần Luyện Tử, lập tức phân phó mọi người dựa núi mà thủ, sau đó vội vàng lao xuống dưới, cũng thuận tay lấy ra một khối ngọc bài ném đi. Mà người còn chưa tới trước tường băng đó, ngọc bài đã bị bắn ngược về. Không nghĩ cũng biết, hai người đó đã phong cấm cửa động rồi.

Hỏng rồi! Nếu nơi đây có sơ xuất gì, biết phải ăn nói thế nào đây.

Đài Thắng hai chân chạm đất, có chút thất thần nhìn phù bài trong tay. Chỉ thoáng chốc, hắn lại thở hổn hện, phân phó đám người Vệ Bưu, Đao Tề:

- Còn không cường hành cấm, còn đợi tới khi nào? Nếu có bất trắc gì, chúng ta đều không thoát khỏi liên quan! Minh Đạo huynh.

Hắn quay sang Minh Đạo, mang theo vẻ mặt lo âu, năn nỉ nói:

- Để tránh bất ngờ, xin hãy xuất thủ tương trợ, ta giờ sẽ truyền tin.

Nghe thấy truyền tin, Minh Đạo tinh thần chấn động. Hắn sảng khoái đáp ứng, sau đó hạ xuống trước tường băng đó, cũng lên tiếng quát lui đám người Vệ Bưu, vận pháp lực biến thành đại phủ bổ tới.

Trong tiếng nổ vang, núi băng hơn mười dặm đều rung chuyển. Mà bổ một hồi, băng nham dưới đại phủ vẫn lù lù bất động. Khi Minh Đạo lui về phía sau nghỉ ngơi, thần sắc hơi lộ vẻ xấu hổ, lại không nhịn được kinh ngạc nói:

- Cấm chế này không tầm thường, chẳng lẽ là xuất phát từ tay cao nhân.

Ngoài hơn mười tu sĩ canh giữ xung quanh núi băng, những người còn lại đều đã tụ tâ cách tường băng hơn mười trượng.

Thấy Minh Đạo không làm được gì, Đài Thắng lắc đầu nói:

- Cấm chế nơi này vốn chính là xuất phát từ tay cao nhân Ma tu, một khi đóng ở trong, bên ngoài rất khó mở. Hơn nữa Tần Hoa Tử và Mộc Ly Tử quấy phá, hừ...

Hắn bất đắc dĩ hừ một tiếng, lấy ra một chiếc ngọc giản bóp nát rồi ném đi.

Ánh mắt Minh Đạo sáng rực, hỏi:

- Tôn chủ thực sự sẽ tới à?

Đài Thắng không đáp lại, mà oán hận nhổ một ngụm nước bọt mắng:

- Cướp nhà khó phòng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free