Vô Tiên - Chương 2219:
Ba ngày sau, hai bóng người dừng ở trong Mộc Linh cốc.
Một người là lão giả râu tóc bạc trắng, tu vi Động Thiên sơ kỳ tiểu thành. Hắn mặc tố y trường bào, bộ dạng chất phác ít nói. Một vị khác là một người trung niên thân hình cao lớn, có cảnh giới Động Thiên sơ kỳ đại thành, để râu ngắn, rất có mấy phần tư thế bưu hãn uy mãnh.
Hai người dừng trước nhà đá trên triền núi, cũng không lưu ý nhiều, một trước một sau lắc mình đi vào. Khi đi qua truyền tống trận đến sơn động dưới lòng đất, đều không khỏi ngẩn ra.
Trong sơn động Trống rỗng, không có người thứ ba. Mà trong sự yên lặng khác thường, khí cơ tràn ngập tứ phương, không ngờ khiến người ta có chút sởn gai ốc!
Người trung niên vừa bước ra khỏi truyền tống trận liền đã phát hiện. Hai mắt hắn chớp động tinh quang, vội vàng nhìn lướt xung quanh, quay đầu lại hỏi:
- Tần Hoa Tử đi đâu rồi?
Lão giả đi vào sau cũng vẻ mặt ngỡ ngàng. Hắn và người trung niên sóng vai đứng cạnh huyệt động, nhìn xung quanh, khó hiểu nói:
- Ngươi và ta đã hẹn trước với Tần Hoa Tử, sau khi hội hợp với nhau thì khởi hành đi xa, mà chúng ta đã tới, hắn lại không thấy bóng dáng...
Ánh mắt hắn dừng ở trên lỗ thủng hai bên vách tường không khỏi hơi biến sắc. Đó là dấu vết của pháp lực thần thông lưu lại, hiển nhiên có cao thủ từng chém giết ở đây.
Đúng lúc này, có tiếng người khàn khàn lại mang theo tiếng ho truyền đến:
- Khụ khụ. . . Hai vị huynh trưởng. . .
Người trung niên và lão giả theo tiếng nhìn lại, đều ngẩn ra.
Trong một gian thạch thất ở góc sơn động, một người trung niên chậm rãi đi ra. Người này tướng mạo tầm thường, sắc mặt trắng bệch, khí tức bất ổn, hiển nhiên là bị thương không nhẹ, đang chắp tay làm lễ, tiếp tục nói:
- Trước đó có người tới gây hấn, thật là hung hiểm. Tại hạ mặc dù lực kháng cường địch, lại không thể không lẩn trốn để phòng ngừa bất ngờ, hai vị huynh trưởng tới kịp lúc quá. Khụ khụ...
Có lẽ là do thương thế, hắn lộ ra vẻ mặt cứng ngắc và lời nói không lưu loạt.
Lão giả giật mình, gật đầu, lại nghi hoặc không nói gì.
Người tới chính là Tần Hoa Tử trông coi sơn cốc. Có điều, pháp môn ẩn nấp tàng của hắn cũng không tầm thường. Ngoài ra, trong nháy mắt hắn hiện thân, khí cơ lạ lùng khiến người ta bất an trong sơn động cũng không ngờ lại biến mất.
Người trung niên hơi ai nấy tâm, sau đó cả giận nói:
- Thần thánh phương nào dám tới Mộc Linh cốc giương oai?
Tần Hoa Tử, cứ xưng hô như vậy. Hắn bất đắc dĩ lắc đầu cười cười, trả lời:
- Hai tu sĩ đi qua đây dừng lại nghỉ chân mà thôi, một người bị ta giết chết rồi, một người thì cướp đường mà chạy, may mà ta không sao?
Khi nói, hắn lại vung vung tay, hiển nhiên là vì ăn quả đắng nên không muốn nhắc lại.
Người trung niên quan sát Tần Hoa Tử từ trên xuống dưới, không nhịn được hừ một tiếng, kia yên lặng nhìn lỗ thủng rất sâu trong vách đá, thất thần một lát rồi nói:
- Ngươi cũng mạng lớn đấy! Ta hỏi ngươi, có thể đi xa không?
Trong mắt hắn, lỗ thủng đó rõ ràng là cao thủ Động Thiên trung kỳ lưu lại. Tần Hoa Tử nếu không phải lâm trận đào thoát thì khó mà giữ được tính mạng. Có điều, trước mắt không có thời gian để tính toán, hơn nữa miệng hắn toàn lời nói nhảm.
Tần Hoa Tử đứng thẳng người, không nghĩ ngợi nói:
- Đương nhiên rồi...
Người trung niên không muốn nhiều lời, quay sang lão giả nói:
- Mộc Ly Tử, ngươi sau này chiếu cố nhiều hơn.
Hắn sau khi bỏ lại một câu thì bước tới truyền tống trận.
Lão giả được gọi là Mộc Ly Tử đáp:
- Vệ Bưu đạo hữu đã có phân phó, tại hạ không có lý nào lại không theo. Lão đệ...
Hắn nhìn về phía Tần Hoa Tử, vẻ mặt vẫn chất phác, trong hai mắt lại hiện lên nét cười ám muội không dễ phát hiện, giơ tay lên mời:
- Lên đường quan trọng hơn!
Hai người đến, một là Mộc Ly Tử, một là Vệ Bưu. Về phần đi đâu thì không biết được, cũng không thể hỏi. Chỉ vì bản thân Tần Hoa Tử và đối phương quen biết đã lâu, cũng sớm có ước định.
Tần Hoa Tử tuy ngây ngốc, nhưng vẫn mỉm cười. Hắn vươn tay ra mời Mộc Ly Tử đi trước, sau đó xuyên qua truyền tống trận tới mặt đất.
Ba người ra khỏi nhà đá, do Vệ Bưu dẫn đầu cùng bay lên.
Tần Hoa Tử lưu ý thấy đây chính là đi về hướng phía bắc Trung Dã. Hắn quay đầu lại nhìn, không nhịn được nhếch miệng. Lâm mỗ làm việc, trước giờ chưa từng thuận buồm xuôi gió. Cho dù là kết lưới chờ đợi, kết quả là vẫn nảy sinh biến số. Đã có lời hẹn phải khởi hành đi xa, vậy cứ đi theo một chuyến.
Không quá nửa canh giờ, ba người chậm thế đi. Sau một thoáng, có năm người khác từ xa bay tới. Tụ lại với nhau, hàn huyên vài câu ngắn gọn.
Tần Hoa Tử cũng mặt mày tươi cười, nhất nhất ghi nhớ năm người quen xa lạ này. Trong đó người cầm đầu là một hán tử, tu vi Động Thiên sơ kỳ đại thành, tên có chút cổ quái, nhưng cũng dễ nhớ Đao Tề.
Người này đến gần, vội vàng nói:
- U Minh hải truyền tin, gọi chúng ta tới tiếp ứng, không tiện trì hoãn...
Hắn chào hỏi Vệ Bưu, đối phương gật đầu hiểu ý, lập tức song song dẫn đầu động thân. Những người khác đi sát sau, Mộc Ly Tử thì cùng Tần Hoa Tử đi sau hơn trăm trượng.
Đoàn người hóa thành cầu vồng, bay nhanh như điện.
Tần Hoa Tử theo đoàn người mà đi, bất hiển sơn bất lộ thủy. Cho dù là độn pháp cũng trung quy trung củ, hiển nhiên là người kém nhất trong tám người. Mà khi đi, hắn vẫn không ngừng thầm suy nghĩ.