Vô Tiên - Chương 2218:
Hắn giơ tay lên tự tát cho mình một cái, thầm tự trách, miệng không biết đóng, sau này khó tránh khỏi họa từ miệng mà ra.
Lâm Nhất xoay người lại, thần sắc khó lường.
Huyền Ngọc Tử lui về phía sau một bước, có chút hoảng loạn. Hắn tràn ngập sợ hãi đối với Lâm Nhất, lại cứ muốn a dua lấy lòng, để có thể theo cạnh được ban thưởng.
Dựa vào cường giả là điều thường tình của con người!
Có điều, khi muốn đi lại không cho đi, hiện giờ lại đột nhiên mở một mặt lưới, thực sự khiến người ta không biết làm thế nào.
Khóe miệng Lâm Nhất nhếch lên, nói:
- Nếu không muốn thì tùy ngươi!
Huyền Ngọc Tử vội vàng lắc đầu, nhìn chằm chằm Lâm Nhất. Thấy đối phương không giống giả bộ, hắn lặng lẽ thở phào, thử thăm dò:
- Một khi đã như vậy... Sau này gặp lại.
Lâm Nhất không lên tiếng trả lời, mà giơ tay lên tung ra một giới tử, nói:
- Còn đây là năm ngàn thần thạch! Tự xử lý đi.
Đó là tiền thù lao của chuyến này, lại bị mình đánh rơi, không ngờ còn có lúc vật quy nguyên chủ? Thật là khó tin! Huyền Ngọc Tử đỡ lấy giới tử, không nhịn được mặt mày hớn hở. Mà hắn chỉ sợ có biến, vội vàng chắp tay khen Lâm Nhất:
- Lâm huynh đúng là người thủ tín.
Năm ngàn thần thạch! Cho dù là cao nhân tiền bối Động Thiên trung kỳ chỉ sợ cũng không giàu có như vậy. Lần này mạo hiểm, có lời!
Huyền Ngọc Tử lắc mình tới trong huyệt động, vội vàng tìm kiếm pháp môn mở truyền tống.
Chỉ trong giây lát, hào quang chớp động, Huyền Ngọc Tử đã biến mất trong trận pháp. Trong nháy mắt, hắn đã tới nhà đá bên trên. Mà hắn cũng chẳng rảnh để ý nhiều, ra khỏi cửa bay đi xa.
Cho đến ngoài vạn dặm, Huyền Ngọc Tử mới quay đầu lại nhìn xung quanh.
Không có ai đuổi theo, tất cả bình yên vô sự! Mà người đó định trước sẽ gặp phải tai họa lớn hơn. Trung Dã là nơi không nên ở thêm. Cứ quay về Thiên Hoang tránh né một đoạn thời gian.
- Làm kén kết lưới, chỉ để giết người!
Trong sơn động dưới Mộc Linh cốc, Lâm Nhất lẩm bẩm. Hắn đi mấy bước, sau đó tìm một nơi bằng phẳng sạch sẽ ngồi xuống.
Rất nhiều nghi hoặc lúc trước giờ đã có manh mối, giữ lại Huyền Ngọc Tử chỉ tổ vướng chân vướng tay! Mà chính là bởi vì do tên gia hỏa đó, mới khiến cho khốn cảnh có chuyển cơ. Nếu có thể cứu Hổ Đầu và lão Long, dùng năm ngàn thần thạch để đổi là cũng đáng.
Có điều, trước lúc giết người cứu người, vẫn phải tính toán một hai.
Lâm Nhất vung tay áo phất một cái, trước mặt có thêm bốn giới tử và hai khối ngọc phiến. Ba giới tử trong đó là của Chu Sinh và hai đồng bạn, bên trong có một số tạp vật tùy thân. Hắn chọn mấy ngọc giản công pháp xem qua rồi thuận tay để sang bên.
Pháp môn có liên quan tới Ma tu trong thiên hạ này là đại đồng tiểu dị. Mà nếu luận về thần thông huyền diệu, chỉ sợ khó đánh đồng với Thiên Ma Cửu Ấn.
Lâm Nhất cầm lấy giới tử của Tần Hoa Tử, tiện tay quệt một cái, cấm chế bên trên rắc một cái vỡ nát. Hắn khu động thần thức, im lặng một lát, lập tức từ trong lấy ra hai ngọc giản.
Đây là hai đồ giản? Thứ nhất chính là dư đồ trong Thiên Hoang, tóm tắt khái quát, lại tỉ mỉ xác thực, xem cái hiểu ngay. Thứ hai thì thác ấn sông núi địa hình Trung Dã, cùng với tình hình đại khái của địa vực xung quanh.
Tần Hoa Tử chính là tu sĩ Trung Dã, sao lại tùy thân mang theo dư đồ Thiên Hoang?
Lâm Nhất ở trong giới tử tìm kiếm một lượt. Trừ mấy trăm khối tinh thạch khiến người ta chú ý ra thì cũng không thấy thứ chứng tỏ thân phận lai lịch của Tần Hoa Tử.
Thiên Ma Ấn nhất kích tất sát, nhưng cũng bỏ lỡ cơ hội sưu hồn giải thích nghi hoặc.
Lâm Nhất thần sắc khẽ động, cầm lấy một đồ giản khác. Từ Trung Dã Ma thành, cho đến nơi xa xôi, không ngờ có một con đường quỷ dị. Mà ở cuối nó chính là một mảng hải vực bao la bát ngát, có tên: U Minh hải.
Còn nhớ rõ, trong Cửu Châu Thanh U cốc, có U Minh giản. Hiện giờ khe suối thành biển, hai bên cách biệt trời đất. U Minh hải trong đồ giản là gì?
Lâm Nhất trầm tư một lúc, giống như có suy đoán lại nghi hoặc bất định. Hắn cầm lấy hai khối ngọc phiến trên đầu gối quan sát một lúc, vẫn nỗi lòng ngổn ngang.
Ngọc phiến to bằng bàn tay, tính chất trong suốt lại lộ ra băng hàn, cũng từ giữa một tách làm hai, thoạt nhìn có chút tinh xảo, chắc là một kiện tiên khí không tầm thường, tặng cho Nô nhi cũng hợp lý.
Lâm Nhất bỗng nhiên nghĩ tới gì đó, thuận tay thu ngọc phiến, ngọc giản vào trong Càn Khôn giới, sau đó đứng lên.
Tần Hoa Tử có nói, cao thủ ở đây đã ra ngoài hết, ít ngày nữa sẽ có người trở về.
Thời gian không đợi người, phải bắt tay vào kết lưới. Không biết lần chờ đợi này sẽ có thu hoạch thế nào?
Lâm Nhất quan sát xung quanh, thần sắc đắn đo. Chỉ lát sau, trên dưới hắn hiện lên một đạo quang mang, mặt mày ngũ quan cũng theo đó mà biến hóa, rồi từng đạo cấm pháp rời tay mà ra.