Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2217:

- Cao thủ Động Huyền...

Cho dù tâm cơ thâm trầm, Tần Hoa Tử vẫn không nhịn được ngạc nhiên thốt lên.

Động Thiên có ba cảnh giới, đó là Động Chân, Động Huyền, Động Thần! Người Động Thiên sơ kỳ viên mãn, chính là cảnh giới Động Chân viên mãn, là cường giả sắp bước vào cảnh giới Động Huyền, cũng là cao thủ hoành hành bát hoang chân chính. Mà Lâm Nhất tam tu hợp thể, không như người thường, cũng có pháp lực của Cửu Chuyển Âm Dương Sát trong người, hiện giờ thể hiện ra Động Huyền, cũng chính là uy thế Động Thiên trung kỳ, một chút cũng không nên bất ngờ.

Có điều, Tần Hoa Tử nào biết được sự kỳ quái trong đó. Hắn chỉ nhìn thấy một nam tử xa lạ, vì xâm nhập Mộc Linh cốc thăm dò thực hư, cam nguyện bị người ta đánh ngã mà chịu lăng nhục, không ngờ thủy chung vẫn bất động thanh sắc, bình thản ung dung, chờ biết người biết ta mới lộ ra bộ mặt dữ tợn.

Đáng sợ! Trên đời này chỉ có người giỏi ẩn nhẫn mới là đáng sợ nhất.

Tần Hoa Tử không dám nghĩ nhiều, đột nhiên thối lui. Ngoài ba mươi trượng chính là truyền tống trận lúc đến. Chỉ cần rút lui rồi ngăn cửa ra, liền đảo ngược nguy cơ. Mà nếu có thể được như mong muốn, vẫn là câu đó, mệnh không do mình.

Nếu Lâm Nhất muốn có ý giết người, ít khi thất thủ. Mà khi hắn thể hiện ra tu vi, cũng là lúc Tần Hoa Tử chạy trốn. Hắn vung tay chém ngang. Kim Long kiếm phá không mà ra, bốn phía phong lôi đại động!

Tần Hoa Tử vừa mới động thân, một mảng bão táp màu vàng loá mắt ầm ầm ập tới. Sát khí sắc bén đó nhanh như điện quang thạch hỏa, mạnh như hám thiên kình lôi, có thể nói là hung hãn và thế không thể đỡ. Hắn sớm đã không có lòng, cũng không có sức ứng chiến, vội vàng há miệng phun ra hai điểm ngân quang. Giống như tinh quang vào biển, lập tức biến thành sóng to gió lớn.

- Bùm...

Trong nháy mắt, trong sơn động đột nhiên vang lên một tiếng nổ. Thế đi của kiếm quang khựng lại, hai điểm ngân quang lập tức bay ngược ra sau.

Mượn lúc này, Tần Hoa Tử tận hết sức lực lao về phía truyền tống trận đã gần trong gang tấc. Không ngờ Lâm Nhất thuận thế thu hồi Kim Long kiếm, song chưởng vung lên, kéo ra một cái búa lớn màu đen to chừng hai, ba trượng, lập tức giống như gió cuốn mây tan giận dữ bổ tới.

- Ầm!

Đất rung núi lắc, bốn phía rung chuyển. Trong tiếng nổ đinh tai nhức óc, búa lớn hung hăng bổ vào vách đá của sơn động. Huyệt động chỗ truyền tống trận Tần Hoa Tử vừa chạm đến, liền bị hắc phong cắn nuốt mà nổ tung vỡ vụn, chỉ còn lại một dòng tinh huyết hồn ảnh đột nhiên bay ra.

Bên trong sơn động, cát bụi lắng dần.

Lâm Nhất từ đầu đến cuối vẫn đứng tại chỗ. Hắn giơ tay lên sờ sờ ấn ký ở mi tâm, kia giương mắt nhìn.

Thiên Ma Cự Phủ đó chậm rãi xoay tròn trong không trung. Bên trên sát khí lạnh lẽo.

Vừa rồi khi vội vã, thi triển chính là 'Tứ ấn hợp nhất', mà búa lớn biến ảo ra đã là giống như thực chất và uy lực bội tăng. Cái này là nhờ tu vi đề thăng, còn có cảm ngộ huyết sát trong bí cảnh.

Có lẽ, Thiên Ma Cự Phủ mới là bộ mặt vốn có của Thiên Ma Ấn.

Mình đã có ‘Lục ấn hợp nhất' trong tay, mà hai thức cuối cùng là Càn Ma Ấn và Khôn Ma Ấn lại chưa tu thành, cũng đáng để chờ mong. . .

Lâm Nhất giơ tay lên điểm một cái, búa lớn lặng lẽ vỡ tan, hắc phong sát khí dần dần biến mất, pháp lực ẩn chứa cũng theo đó trở về trong cơ thể, lại thêm một dòng tinh huyết mệnh hồn lúc trước thu lấy, khiến cho cảnh giới tu vi của hắn như muốn gia tăng, đột phá. Mà hắn không rảnh bận tâm, đành phải âm thầm cường hành ức chế, cũng vung tay áo cuốn một cái, cách không bắt lấy vật rơi trên mặt đất.

Một giới tử, hai khối ngọc phiến.

Lâm Nhất cầm ngọc phiến quan sát, lại xem qua trong giới tử, lập tức thu hồi hai thứ này, sau đó quan sát sơn động trước mắt. Đúng lúc này, có người hô:

- Lâm huynh! Cứu ta...

Huyền Ngọc Tử nằm chổng vố lên trời, tóc tai bù xù, tay run rẩy, miệng hô hoán. Bộ dạng yếu ớt vô cùng, cứ như nếu không có ai cứu giúp, hắn sẽ tùy thời nhắm mắt xuôi tay.

Lâm Nhất quay đầu lại nhìn, rất bất cận nhân tình quát lên:

- Cút đi!

Sơn động cũng rộng rãi, mà nếu đấu pháp chém giết trong đây thì vẫn lộ ra có chút chật chội nhỏ hẹp. Cũng có dư uy lan tới, khiến cho Huyền Ngọc Tử không thể may mắn thoát khỏi. Hắn nằm trên đất, thấy Lâm Nhất giành chiến thắng, ngược lại mừng thầm cũng thừa cơ kêu gọi. Ai ngờ đối phương không chỉ không có ý che chở, ngược lại còn lạnh lùng quát mắng.

Huyền Ngọc Tử vô lực hạ tay xuống, chán nản mất mát một hồi. Mà chỉ lát sau, hắn đã trợn mắt lên, thở gấp mấy hơi, không ngờ linh hoạt bò dậy, thất tha thất thểu đuổi theo Lâm Nhất, cũng cả kinh nói:

- Lâm huynh thần thông phi phàm, như muốn hủy thiên diệt địa! Tần Hoa Tử kia mua dây buộc mình, há có thể thế được may mắn...

Hai bên huyệt động có bố trí truyền tống trận, vách đá cứng rắn vốn có khảm cấm chế, không ngờ bị bổ ra một lỗ thủng trượng mấy chục trượng, sâu ba thước.

Lâm Nhất ngoảnh mặt làm ngơ với động tĩnh phía sau, chỉ chăm chú tìm kiếm xung quanh.

Bất kể là nơi thần thức có thể đạt tới hay là Huyễn Đồng có thể nhìn thấy, trong sơn động to như vậy đều không có phát hiện gì. Hơn mười gian động thất đó chắc là chỗ tu sĩ tĩnh tu. Mà lúc này thì đã người đi phòng trống.

Sau khi Huyền Ngọc Tử ra vẻ ta đây, thấy uổng phí tâm tư, cho nên mới chỉ đành xốc lại tinh thần. Hắn tuy bị thương trong người, nhưng còn xa mới tới mức không chống đỡ nổi. Hiện giờ thấy không ai để ý tới, hắn ngược lại càng ân cần, sau đó nhắm mắt theo đuôi, không quên tiếp tục nhắc nhở:

- Lâm huynh! Nhân lúc không có ai, sớm rời khỏi đây đi.

Lâm Nhất dạo một vòng trong sơn động, ngừng lại trước huyệt động có bố trí truyền tống trận. Trên đất có huỳnh thạch bị đánh rơi, vẫn lấp lánh quang mang mỏng manh. Hắn nhấc chân giậm nát, sau đó mới đăm chiêu nói:

- Huyền Ngọc Tử! Niệm tình ngươi coi như nghe lời, ta thả cho ngươi rời đi. . .

- Ngươi. . . Ngươi chẳng lẽ còn muốn ở lại đây à?

Huyền Ngọc Tử hơi ngẩn ra, cho rằng mình không nghe rõ, kinh ngạc nói:

- Không được đâu! Tần Hoa Tử kia đã nói rồi, ít ngày nữa sẽ có người trở về, nếu còn ở lại, chính là mua dây buộc mình đó.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free