Vô Tiên - Chương 2216:
Đây là một sơn động dưới lòng đất, phạm vi chừng trăm trượng, bốn phía không chỉ khảm tầng tầng cấm chế và huỳnh thạch chiếu sáng, còn dựa vào vách đá mở ra hơn mười động thất. Lúc đến là một huyệt động nửa cung tròn, có quang mang trận pháp chiếu ra, còn có người từ trong thong thả bước tới, lên tiếng cười lạnh:
- Ha ha! Vào Mộc Linh cốc ta, tất phải qua ba cửa. Hai tiểu bối các ngươi tiết tháo tạm được, nhưng vẫn phải dâng ra một dòng tinh huyết mệnh hồn để lập thệ.
Lâm Nhất theo tiếng nhìn lại.
Bên trong nhà đá, đi qua truyền tống trận thì thông xuống sâu dưới lòng đất. Trong sơn động lớn như vậy, trừ Tần Hoa Tử ra thì không có người khác? Nếu theo lời hắn, xuất thủ xuất thủ giáo huấn chính là để thử tu vi và thân phận của người tới; Về sau đánh lén là thử thành ý và lòng dạ của ngươi. Nếu có gì dị thường, chắc chắn sẽ bại lộ. Mà qua được hai cửa này vẫn chưa hết, còn phải dâng ra tinh huyết mệnh hồn mới có thể nhập bọn. Nếu huyết thệ và hồn cấm là cực kỳ ác độc, cách này càng ghê hơn.
Huyền Ngọc Tử ngơ ngẩn nhìn Tần Hoa Tử đang từ từ đến gần, không khỏi thần sắc tuyệt vọng. Hối hận vô cùng, hắn dùng tay vỗ xuống đất, hô:
- Giao ra tinh huyết mệnh hồn, sinh tử không còn là của mình. Ta không muốn gia nhập Mộc Linh cốc, ta không...
Hắn bỗng nhiên nhớ tới gì đó, vội vàng hoạt động thân dưới, mang theo vẻ cầu xin, hai mắt đẫm lệ nói:
- Ta trả ngươi năm ngàn thần thạch, mệnh cũng thuộc về ngươi, há lại để người khác khinh thị, xin Lâm huynh thể tuất, hu hu...
Có người khóc rồi!
Khi ở bí cảnh, Huyền Ngọc Tử tuy thân hãm ngục tù lại ăn bữa hôm lo bữa mai, ít nhất trước lúc đao phủ tới, còn có thể dựa vào một tia may mắn mà có được một chút cầu an. Mà cảnh ngộ trước mắt không chỉ giống như lúc trước, còn liên tục bị đánh, còn phải dâng ra tinh huyết mệnh hồn, sao không khiến người ta tuyệt vọng chứ! Mấu chốt là ở chỗ, vô duyên vô cớ chịu tội vì người khác, thực sự là quá oan uổng!
Kết quả là, Huyền Ngọc Tử khóc lóc! Nhất là khuôn mặt chan chứa nước mắt, có thể nói là thần sắc tuyệt vọng khiến người ta trố mắt! Có điều, đây là do sợ hãi dẫn tới, hày là có ý muốn cầu xin thương xót, có lẽ chỉ có bản thân hắn mới hiểu.
Ánh mắt Lâm Nhất lướt qua, không ngờ lặng lẽ thở phào, lại không rảnh để ý tới Huyền Ngọc Tử, đi tới nói với Tần Hoa Tử:
- Dâng ra tinh huyết mệnh hồn không khó, chỉ có điều. . .
Hắn hơi dừng lại, giơ tay lên chỉ về phía sơn động trống trải không bóng người, áy náy nói:
- Nếu không có các cao nhân của Mộc Linh cốc ở đây, chỉ bằng vào lời nói của một mình tiền bối, thứ cho khó có thể tòng mệnh.
..
Nói xong, hắn lại lắc đầu lẩm bẩm:
- Lòng phòng người không thể không có...
- Thứ cho khó có thể tòng mệnh?
Ngoài mười trượng, Tần Hoa Tử ngừng lại. Hắn lẩm bẩm nhắc tới một câu, tự cảm thấy buồn cười, lắc đầu, trầm ngâm nói:
- Thôi được, ta sẽ nói rõ với hai người các ngươi.
Huyền Ngọc Tử bước nhanh mấy bước, tới cạnh Lâm Nhất mới thấy an tâm. Hắn nhất thời không hiểu ra sau, đành phải dùng tay áo lau mặt rồi quay đầu nhìn xung quanh, bất tri bất giác không ngờ quên mất cả khóc.
Lâm Nhất ngồi khoanh chân, bày ra tư thế chăm chú lắng nghe.
Tần Hoa Tử nói:
- Cao thủ nơi đây đã ra ngoài hết, ít ngày nữa sẽ có người trở về. Trước đó, do ta trông coi Mộc Linh cốc. Mà hai người các ngươi từ khoảnh khắc bước vào sơn cốc, liền là mệnh không còn do mình, ha ha...
Hắn vuốt râu cười, không khỏi đắc ý nói tiếp:
- Thế nào? Là tự dâng tinh huyết mệnh hồn để ta bài bố, hay là nghển cổ chờ chém...
Huyền Ngọc Tử thất thanh nói:
- Đó... Đó vẫn là kết cục như nhau.
Nụ cười của Tần Hoa Tử càng thêm âm lãnh.
Mệnh không do mình? Lâm Nhất yên lặng gật đầu, lại quan sát sơn động một lần, mang theo mấy phần hàn ý, nói:
- Nếu ngươi không muốn tiếp nhận hai người chúng ta, việc gì phải năm lần bảy lượt gây khó dễ.
Tần Hoa Tử không hề cảm thấy bất ngờ, khí thế bức nhân quát lên:
- Bằng vào những lời dối trá của ngươi, há có thể lừa dối qua cửa.
- Hả... Xin chỉ giáo?
Lâm Nhất thần sắc không thay đổi.
Tần Hoa Tử hừ một tiếng, khinh thường nói:
- Chúng ta chưa hề mời chào người ngoài, Chu Sinh sao lại tự tiện dẫn tiến người khác tới đây?
Lâm Nhất nhướn mày, không ngờ từ dưới đất chậm rãi đứng dậy.
Sưu hồn nhìn thì ổn thỏa, nhưng khó tránh khỏi có lúc sơ hở. Dù sao tu sĩ tên là Chu Sinh kia cũng không phải người chu đáo. Mà mình bị bức phải dùng hạ sách này, cuối cùng vẫn để lộ dấu vết. Chỉ không ngờ Tần Hoa Tử tâm cơ thâm trầm này đã sớm nhìn thấu tất cả, lại lạt mềm buộc chặt tùy ý trêu đùa, đúng là đáng giận.
Tần Hoa Tử thấy Lâm Nhất cử chỉ khác thường, sắc mặt trầm xuống, quát:
- Hai người các ngươi là làm thế nào mà tìm được tới nơi này, có ý đồ gì, còn không mau mau nói thật ra, nếu không, ta. . .
- Ngươi làm sao?
Lâm Nhất thuận tay hất vạt áo, hai hàng lông mày dựng đứng, trong mắt màu máu chớp động, khí thế kiêu ngạo khác hẳn với lúc trước. Hắn không cho đối phương kinh ngạc, lạnh lùng nói:
- Thực không dám giấu, từ khoảnh khắc ngươi động thủ với Lâm mỗ, mệnh đã không do mình rồi.