Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2215:

Ở Hàn Thủy cốc, Lâm Nhất từng thi triển sưu hồn thuật với một người trong ba người đã chết.

Từ trong thức hải của Chu Sinh không khó biết được, trong Trung Thiên thành có một đám tu sĩ cảnh giới không tầm thường, kéo bè kéo cánh, còn tự xưng là Ma Thành Nhất Phách. Mà hoành hành như vậy, không thiếu được có tu sĩ Ma thành âm thầm che chở, cũng mượn cơ hội để tranh giành lợi ích. Kết quả là, hai bên cấu kết với nhau làm việc xấu, dần dần quen biết với nhau.

Nghe nói, đám tu sĩ đó đa số là cao thủ Tiên Quân, hành tung bất định hơn nữa xuất nhập quỷ bí. Có điều, trong kết giao thông thường, đối phương vẫn trong lúc vô ý để lộ ra Mộc Linh cốc này, cũng công bố nhân thủ không đủ, cố ý chiêu tu sĩ nhập bọn, vân vân...

Cho nên, Lâm Nhất dẫn Huyền Ngọc Tử tìm tới nơi này. Quả nhiên, bên trong sơn cốc chướng khí tràn ngập, bóng người lưa thưa này không chỉ có nhà đá, cọc gỗ và trận pháp quỷ dị, còn xuất hiện một vị cao thủ Động Thiên. Đúng như lời Huyền Ngọc Tử, nhìn cũng rất quen mắt.

Có điều, nếu đã nói được người ta dẫn tiến, nhân chứng vật chứng ở đâu?

- Không có bằng chứng!

Lâm Nhất trầm ngâm một thoáng rồi chỉ nói một câu ngắn gọn.

Huyền Ngọc Tử trố mắt không nói gì, vội vàng tránh sang bên. Không có nhân chứng vật chứng mà dám tùy tiện tới đây, chẳng lẽ là trò đùa.

Nam tử trên sườn núi cười lạnh.

Lâm Nhất nói tiếp:

- Chu Sinh đạo hữu từng nói, ta cứ tìm tới Mộc Linh cốc, rồi nói rõ ý đồ đến, có người giao tiếp...

Hắn nói tới đây, dường như có chút không vui, lại chắp tay, nghi ngờ nói:

- Tiền bối đã không có ý chiêu nạp, vậy hai người chúng ta quay lại là được, sao phải xuất thủ đả thương người.

Hắn giống như có chút sợ hãi, không dám nhiều lời, lắc đầu rồi quay sang Huyền Ngọc Tử ở cách đó không xa, nói:

- Núi này không giữ người, tự có núi xanh khác, đi thôi...

Nếu đã nói muốn đi, Huyền Ngọc Tử căn bản không cần phải gọi. Hắn hiểu ý, vội vàng xoay người đạp không bay lên. Khi đến vì cố kỵ nên lựa chọn đi bộ, trước mắt đã muốn đi thì càng nhanh càng tốt.

- Chớ đi!

Lâm Nhất nhìn về phía bóng người trên sườn núi, vừa muốn đi theo. Đúng lúc này, một tiếng quát lạnh đột nhiên vang lên.

Sau đó, một đạo ngân quang giống như phá gió xé trời gào thét mà ra, nháy mắt đã chặn đường Huyền Ngọc Tử. Hắn mới đi được mấy chục trượng, lập tức sợ tới mức lảo đảo, thiếu chút nữa thì từ trong không trung rơi xuống, thấy tình hình không ổn, vội vàng về tới bên cạnh Lâm Nhất, sợ hãi nói:

- Tiền bối đây là ý gì. . .

Người trung niên vẫn chưa vội trả lời, mà vung tay áo cuốn một cái, ngân quang giống như lưu tinh trong nháy mắt đã biến mất. Đây là lần thứ hai hắn xuất thủ, người bàng quang cũng không thấy rõ ràng.

Ngân quang đó đến từ một khối ngọc phiến, giống như trăng khuyết, cùng với cái trước là một đôi pháp bảo không tầm thường. Khi Thi triển, ngọc phiến như đao như kiếm, sắc bén vô cùng, hơn nữa uy mãnh mà không thể đỡ. Không cần hoài nghi, người này không phải là Ma tu, cũng không phải Yêu tu, mà là một vị tu sĩ đạo gia chính nhi bát kinh!

Gặp tình trạng này, sương trắng bốn phía cuồn cuộn, khiến cho chướng khí tĩnh mịch nặng nề cũng trở nên linh động hơn nhiều, nhưng cũng bởi vậy mà có thêm mấy phần tiêu sát chi ý.

Huyền Ngọc Tử không được để ý tới, có chút không biết làm sao, đành phải nhìn Lâm Nhất với vẻ tội nghiệp. Mà chỗ dựa duy nhất chuyến này, vị Lâm huynh, Lâm tiền bối trước mắt đây vẫn bộ dạng thờ ơ! Hắn trợn mắt lên, không nhịn được tự oán tự trách! Ài! Chỉ là năm ngàn thần thạch mà thôi, có cần phải đáp cả tính mạng của Huyền Ngọc Tử ta không? Mà có người lại cứ muốn vì huynh đệ mà hai sườn cắm đao, đúng là ngu hết chỗ nói. Ngươi là tiên nhân! Có phải là thứ dân đâu, há lại đi vứt bỏ trường sinh tiêu dao không để ý tới.

Người trung niên đó bỗng nhiên nói:

- Ha ha! Phàm là vào Mộc Linh cốc ta, phải thử một chút, mới có thể chứng minh thật giả của người đến!

Hắn lại cười cười nói tiếp:

- Ta chính là Tần Hoa Tử, hai vị tiểu bối đừng ngại tới đây nói chuyện.

Hắn hơi gật đầu ra hiệu, lập tức lui về phía sau hai bước, xoay người vào nhà đá, trong chớp mắt đã biến mất.

Cao nhân Động Thiên tự xưng Tần Hoa Tử kia không ngờ không xuất thủ làm khó, đúng là hồi phong lộ chuyển! Có điều, Huyền Ngọc Tử vẫn khiếp sợ khó tiêu. Hắn nhìn cổng đen xì của gian nhà đá đó, vội vàng khẩn trương vươn tay ra nói:

- Lâm huynh! Chuyến này khó lường, ngàn vạn lần không thể.

Mà hắn vừa dứt lời, một bóng người màu xám đã tiến về phía trước, còn vứt lại một tiếng quát:

- Câm miệng!

Ái chà! Sao lại có người không biết tốt xấu như vậy.

Huyền Ngọc Tử giậm chân vung tay áo, tức giận bất bình đi theo.

Lâm Nhất đến trên triền núi, hơi dừng lại giữa hai cọc gỗ. Không thấy trận pháp khởi động, xung quanh cũng không có động tĩnh. Hắn tiếp tục đi về phía trước, chậm rãi tới cách nhà đá một trượng. Cách chi như vậy, trong cổng cao bằng một người vẫn đen xì tình hình không rõ.

Ở bên cạnh bóng người chớp lên, còn có tiếng thở dốc.

Lâm Nhất nhíu mày, lạnh lùng nhìn sang bên.

Huyền Ngọc Tử đột nhiên dừng bước, lại vẫn than thở.

Lâm Nhất thoáng định thần, nhấc chân bước về phía cánh cửa đó, Huyền Ngọc Tử thầm cắn răng, theo sát đằng sau.

Trong nháy mắt hai người tiến vào nhà đá, lập tức cảm thấy hào quang chớp động, ngay sau đó cả người rơi xuống, lại có hai cú tung chân đá tới, theo đó song song ngã văng ra ngoài, lại bùm bùm lần lượt rơi xuống đất.

Huyền Ngọc Tử miệng gặm đất, há miệng phun ra một ngụm nhiệt huyết. Hắn kinh hãi vô cùng, tay chân cùng sử dụng, cuống quít bò đi, nước mắt nước mũi chứa chan, không nhịn được quay đầu bi thiết nói:

- Ái ôi! Muốn giết người à?

Hắn còn không quên vươn tay ra xoa mông, trên nét mặt thê thảm mà chật vật lộ ra vẻ nghi hoặc khôn kể. Phân lượng của một cước đó quả thật là không nhẹ, lại cực kỳ đột nhiên, khiến người ta căn bản bất ngờ không kịp đề phòng. Vào nhà nói chuyện, cớ gì lại đánh lén.

Lâm Nhất cũng trúng một cước ngã về phía trước, lại cong lưu thuận thể lăn một cái, lập tức va vào vách đá, mượn cơ hội xoay người lại ngồi dưới đất. So với Huyền Ngọc Tử, hắn lại lông tóc không tổn hao gì. Mà khi nhìn xung quanh, thần sắc vẫn hờ hững.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free