Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2214:

Huyền Ngọc Tử ngẩn ra, ngạc nhiên nói:

- Chỉ là ứng trước? Chuyến tới Ma thành chẳng lẽ không trả thù lao à.

- Phù độn thuật của ta chẳng lẽ không phải là thù lao à?

Lâm Nhất hỏi lại một câu, hất cằm về phía Huyền Ngọc Tử, nói:

- Ngươi chính là người giữ lời, chớ có lấy tiền lại không làm, đi theo ta.

- Ta không...

Huyền Ngọc Tử giờ mới biết bị lừa. Mà lời nói vừa ra khỏi miệng, một bàn tay đã chộp tới.

...

Ngoài Trung Thiên Ma thành mười vạn dặm về phía đông, có Mộc Linh cốc. Nơi này núi cao rừng rậm, chướng khí mù mịt, sinh cơ điêu linh, dần dà khó tránh khỏi bị bỏ qua, cũng dần dần trở thành một nơi bị người ta lãng quên.

Có điều, hôm nay trước sơn cốc lại có hai vị tu sĩ.

Một người là nam tử trung niên gầy yếu, tố y trường bào, râu thưa, hai mắt hoảng sợ.

Một người khác là tráng hán thanh niên, áo bào tro tiêu sái, râu đen má gầy, ngẩng cao đầu mà đi, bộ dạng rất uy vũ bất phàm.

Hai người này tu vi không kém nhau mấy, đều là Tiên Quân trung kỳ. Nhìn tình cảnh này, hiển nhiên là một đôi đạo hữu kết bạn du lịch. Chỉ vì đi đường mệt mỏi, hơn nữa tuần núi ngắm cảnh. Mà sương mù dày đặc, cảnh sắc mê ly, khiến người lại lâm vào bồi hồi.

Qua một đạo sơn khẩu, liền đến trong sơn cốc. Đỉnh núi xung quanh cũng xanh um tươi tốt, mà vào trong khe núi lại là một tầng chướng khí dày đặc bao phủ, khiến cho trong phạm vi trăm dặm không có một ngọn cỏ, chỉ có đá vụn và hoang vu. Càng quỷ dị là, dưới sự ngăn cản của chướng khí giống như sương trắng, thần thức khó có thể vươn xa.

- Lâm huynh! Nơi này vùng khỉ ho cò gáy, người thú đều ít, ngươi và ta hay là tìm chỗ khác...

- Huyền Ngọc Tử, bớt dong dài cho ta! Cứ hành sự tùy theo hoàn cảnh, ta sẽ thả ngươi một ngựa. Nếu không, hừ. . .

Lâm huynh tất nhiên chính là Lâm Nhất. Có điều, hắn đã dịch dung đổi mạo, cũng giấu đi tu vi thực sự. Mà Huyền Ngọc Tử thì diện mạo không thèm che giấu, lại mang theo bộ dạng đáng thương bị người ta khi dễ.

Khi truyền âm đối thoại, hai người một trước một sau chậm rãi đi vào sâu trong sơn cốc. Họ đều có pháp lực hộ thể, chướng khí dày đặc chưa chạm đến đã bị đẩy ra xa, giống như chậm rãi di động trong hai đoàn sương mù màu trắng xoay tròn.

Sau nửa canh giờ, phía trước có triền núi vắt ngang. Chướng khí đày đặc theo đó cũng yếu bớt đi nhiều, tình cảnh nhìn cái là rõ.

Huyền Ngọc Tử bước nhanh, thần sắc ngạc nhiên. Hắn không kịp nghĩ nhiều, vội vàng quay đầu lại nhìn về phía sau. Mà Lâm Nhất vẫn chậm rãi bước đi, trong hai mắt lờ mờ có huyết quang chớp động.

Triền núi nằm ở một bên khe núi, lưng dựa núi cao, phạm vi mấy dặm, bên trên có một gian nhà đá lẻ loi, được mấy gốc cây trụi lủi bao quanh. Đập vào mắt là cảnh hoang vắng và tĩnh mịch nặng nề.

Lâm Nhất dừng bước trước nhà đá hai ba mươi trượng, giương mắt nhìn chung quanh.

Ánh mặt trời đã ảm đạm, âm phong từng trận, chướng khí mù mịt, hàn ý bức người. Hắn lại nhìn về phía trước người, thần sắc ngưng trọng.

Hai cọc gỗ cản đường đã bị chướng khí ăn mòn hầu như không còn, chỉ còn dài năm thước, trụi lủi giống như cột đá, cũng tách ra tả hữu mà thành thế môn hộ. Từ gần tới xa, lại có sáu cọc gỗ vờn quanh bốn phía. Mà nhà đá ở giữa thì từ cả một khối đá tạc thành, phạm vi hai ba trượng, chỉ có cửa đá mở rộng, tình hình bên trong tối om không rõ.

Huyền Ngọc Tử đi tới, hơi lưu ý chút đã nhìn ra manh mối, kinh ngạc nói:

- Trận pháp...

Lâm Nhất không để ý đến Huyền Ngọc Tử, mà giơ tay lên đánh ra một đạo pháp lực hướng về phía trước.

Sau một thoáng, trên sườn núi hào quang lấp lánh. Giữa tám cọc gỗ chằng chịt lập tức khí cơ tương liên mà cấm chế tạo thành trận. Đồng thời, trong nhà đá đột nhiên có một bóng người lao ra, giơ tay lên tế ra hai điểm ngân quang, cũng lớn tiếng:

- Các ngươi là ai.

Dị biến đột sinh, khó lòng phòng bị.

Huyền Ngọc Tử không kịp né tránh, lập tức bị ngân quang đánh trúng, Bùm một tiếng bay ngược ra sau.

Lâm Nhất cũng không hoàn thủ, mượn dùng thế công của đối phương ngã xuống triền núi.

Ngoài mấy chục trượng, Huyền Ngọc Tử và Lâm Nhất lần lượt rơi xuống đất. May mà có pháp lực hộ thể, lại có lẽ là đối phương chỉ xuất thủ thăm dò chứ không dùng hết toàn lực, hai người cũng không có gì đáng ngại, chỉ hơi lộ ra vẻ chật vật.

Chỉ trong nháy mắt, quang mang của trận pháp đã biến mất, mà trên sườn núi lại có thêm một vị nam tử trung niên. Hắn tướng mạo tầm thường, lại thần sắc hung ác mà uy thế khiếp người, hiển nhiên là một vị cao thủ Động Thiên sơ kỳ.

Huyền Ngọc Tử vẫn nằm trên đất. Hắn phất đi chướng khí xung quanh, quan sát phía trước, không khỏi sắc mặt cứng đờ, đột nhiên nhìn về phía Lâm Nhất cách đó không xa. Đối phương thì ánh mắt ngạo nghễ, chậm rãi đứng dậy, chắp tay nói với nam tử trên sườn núi:

- Hai người chúng ta chính là do Chu Sinh tiến cử, mong tiền bối thu vào dưới trướng, mưu cầu tiền đồ.

Lâm Nhất hơi dừng lại một chút rồi nói tiếp:

- Huyền Ngọc Tử, còn không mau tiến lên bái kiến tiền bối.

Huyền Ngọc Tử không nhịn được mà run run, thầm nhổ một ngụm nước bọt. Tiền đồ gì chớ? Có khác gì tìm chết đâu. Vốn cho rằng không tới Ma thành liền có thể tránh được một kiếp, ai ngờ trước mắt càng hung hiểm hơn. Hắn do dự một thoáng, bất đắc dĩ đi, gượng cười nói:

- Tại hạ, Huyền Ngọc Tử tiền bối. Tiền bối trông quen quá...

Hắn vừa dứt lời, đột nhiên hai mắt nhắm lại. Càng là lúc khẩn yếu quan đầu, miệng càng đê tiện.

Trên triền núi, nam tử trung niên kia vẫn sát khí thâm trầm. Hắn không hề để ý tới sự kỳ quái trong lời nói của Huyền Ngọc Tử, mà lạnh lùng nhìn Lâm Nhất nói:

- Có bằng chứng gì không?

Hai mắt Huyền Ngọc Tử trợn lên, nhìn chằm chằm Lâm Nhất. Có bằng chứng gì không?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free