Vô Tiên - Chương 2213:
Chu Sinh bị vây trong kiếm trận, giống như đặt mình trong một mảng thiên địa khác.
Vạn Thiên Kiếm Mang kim quang chớp động, đã bao phủ tứ phương. Sát khí sắc bén rào rạt bức tới, khiến người ta không chỗ có dung thân. Chỉ sợ trong nháy mắt sẽ bị bão táp màu vàng nghiền nát, cắn nuốt, cho đến xương cốt cũng không còn mà thần hồn câu tiêu!
Một cao nhân tiền bối Động Thiên, muốn thu thập một tiểu bối Tiên Quân, căn bản không cần tốn nhiều sức! Huống chi súc thế đã lâu, cũng bày ra trận trượng như vậy, chỉ sợ không phải chỉ đơn giản để giết người. Lâm Nhất kia rốt cuộc muốn làm gì? Hắn. . . Hắn không phải chính là người mà Ma Tôn chiếu lệnh truy bắt trước đây sao?
Chu Sinh trong lòng lạnh toát, càng hoảng sợ vô cùng. Hắn vội vàng hô lớn về phía kiếm quang màu vàng giống như phô thiên cái địa đó:
- Lâm tiền bối! Tại hạ cam nguyện hiến dâng tất cả, chỉ cầu được sống.
Người này tên thì không tồi, chỉ tiếc sinh ra không đúng thời. Vẫn là câu đó, tự dưng lại đi tìm chết.
Vừa dứt lời, có người nói:
- Trả ta thần thạch là đương nhiên. Lấy tính mạng của ngươi, thiên đạo tuần hoàn!
Chu Sinh chỉ cảm thấy trước mắt quang ảnh biến ảo, nháy mắt đã bị mấy đạo pháp lực vô hình trói chặt. Dưới cơn hoảng sợ, hắn vừa muốn hét lên thì một bóng người màu xám đã xuất hiện, cũng vung tay vỗ về phía thiên linh bách hội của mình một cách vô tình, thiên địa lập tức tối sầm lại.
Trong không trung của Hàn Thủy cốc, gió xoáy màu vàng đang cấp tốc xoay tròn. Tất cả trong đó vẫn mờ mịt không rõ. Mà dư uy dẫn tới khiến mặt hồ phía dưới cũng có gợn sóng nhấp nhô, sát khí cuồng loạn, tình cảnh rất quỷ dị!
Huyền Ngọc Tử không bỏ lỡ thời cơ trốn tới bên kia hồ nước, vẫn thấp thỏm khó yên. Vị Lâm tiền bối kia lúc bình thường thì giống như quân tử hiền hoà, mà một khi động thủ giết người, lập tức liền trở thành sát thần khát máu. May mà mình cũng coi như ngoan ngoãn nghe lời, nếu không, chỉ sợ hồn phi phách tán rồi vẫn không biết là chết kiểu gì.
Sau nửa nén hương, động tĩnh trong thiên địa đột nhiên dừng lại. Theo những vòng xoáy trên mặt hồ dần dần bình phục, kiếm trận lạnh lẽo không còn, tráng hán Chu Sinh cũng không còn, chỉ có một thân ảnh áo bào tro lăng không ngạo nghễ.
Thấy thế, Huyền Ngọc Tử không dám chậm trễ, vội vàng chạy ra đón, thân thiết hỏi:
- Lâm huynh, có thu hoạch gì không?
Lâm Nhất thản nhiên nhìn lại, sau đó chắp tay sau lưng im lặng suy nghĩ.
Huyền Ngọc Tử cười xấu hổ, đành phải dừng lại ngoài mấy chục trượng, giả vờ tùy ý quan sát xung quanh, gật đầu nói:
- Ừ! Hủy thi diệt tích, làm rất gọn gẽ, Lâm... Lâm tiền bối không hổ là là cao thủ của đạo này...
Hắn còn chưa nói hết, vội vàng im lặng.
Ài! Đã biết là miệng thối, ngay cả những lời nịnh hót cũng không biết nói, đáng ăn tát.
Huyền Ngọc Tử tới Ma thành, đơn giản là muốn tìm kiếm đám cao thủ đã bắt Hổ Đầu. Có điều, ba người tìm được không phải là ai trong số những người mà hắn, Nhĩ Huyền và Ngô Lễ từng thấy trước đây. Tuy là như vậy, hắn vẫn giở hết thủ đoạn, lại dùng thần thạch dụ dỗ, rồi mượn dùng phù độn thuật, cho nên mới xem như là miễn cưỡng ứng phó, không đến nỗi vô tích sự.
Lâm Nhất chỉ vì không tiện để lộ hành tung, liền bức Huyền Ngọc Tử tới Ma thành một chuyến, mình thì lựa chọn Hàn Thủy cốc ít dấu chân người để mai phục, ai ngờ đối phương lại dẫn tới ba tu sĩ Tiên Quân không ra gì. Hắn vốn không muốn động thủ, hơi do dự một chút, nhưng vẫn giết người diệt khẩu. Huống chi kẻ bị dẫn dụ cũng là hạng ức hiếp kẻ yếu, không phải người lương thiện!
Có điều, lần này liên tục hạ sát thủ, cũng tiến hành sưu hồn với Chu Sinh chết cuối cùng, lại không phải không có thu hoạch! Ba người này đúng là tu sĩ Ma thành, cũng quanh năm qua lại trong Ma thành, biết rất nhiều. . .
Lâm Nhất trầm tư một lát, bỗng nhiên quay đầu nói nói:
- Huyền Ngọc Tử! Năm ngàn thần thạch này coi như là cám ơn.
Hắn giơ tay lên tung ra một giới tử, trên mặt tựa cười mà như không phải cười.
- Ôi! Việc gì phải thế...
Huyền Ngọc Tử hai mắt sáng ngời, vội vàng giả vờ gỉa vịt nói một câu khiêm nhượng, lại vẫn thuận thế tiếp nhận Càn Khôn giới. Ước chừng năm ngàn thần thạch, nhìn mà vui lắm. Mà chỉ trong nháy mắt, hắn lại nghĩ tới gì đó, thần sắc khẽ biến, vội vàng giơ giới tử lên cao, khó xử nói:
- Nếu Lâm tiền bối có thể cho phép tại hạ rời đi, đã là đại ân đại đức. Phần thù lao này... Tại hạ thực sự không dám nhận.
Lâm Nhất sảng khoái gật đầu nói:
- Cũng được! Lâm mỗ đang muốn tới chỗ khác, vậy cáo từ!
Huyền Ngọc Tử bất ngờ nói:
- Lâm tiền bối là nói. . . Ta không cần tới Ma thành nữa.
Chuyến đi tới Ma thành lúc trước mà nói, quả thực chính là một chuyến sinh tử kinh tâm động phách. Hơi vô ý chút sẽ trở thành mồi câu bị người ta cắn nuốt. Hắn thực sự không muốn dấn thân mạo hiểm nữa, năm ngàn thần thạch này cầm nóng tay lắm.
Lâm Nhất đáp:
- Không cần nhiều lần, chỉ một lần là đủ rồi!
Hắn vươn tay ra, rõ ràng muốn thu hồi giới tử cùng với thần thạch trong đó.
Huyền Ngọc Tử đột nhiên cất tay ra sau, mừng rỡ nói:
- Đa tạ Lâm tiền bối ban tặng, từ chối thì bất kính, ha ha...
Hắn cười tự đắc, liền muốn tránh xa sát thần xuất thủ nhanh gọn, lại không ngừng gây họa này, ai ngờ lại không được như mong muốn, ngược lại càng nằm ngoài ý người!
Lâm Nhất cũng bỏ tay xuống, bất động thanh sắc nói:
- Huyền Ngọc Tử, ngươi là người giữ lời hứa, rất tốt...
Huyền Ngọc Tử nghe thấy vậy, trong lòng không khỏi chột dạ.
Lâm Nhất nói tiếp: