Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2212:

- Cứ cho Chu Sinh ta mượn mấy vạn thần thạch, tất nhiên sẽ thả ngươi đi. Nếu dám không nghe, khó tránh khỏi sẽ tổn thương hòa khí. Đạo hữu nên thức thời...

Tráng hán đó tự xưng Chu Sinh, không nhịn được đắc ý cười to, cũng không kiêng nể gì nói rõ ý đồ đến. Nói là mượn, nhưng thực ra là cướp bóc. Mà lấy nhiều khi ít, không sợ đối phương không đáp ứng.

Huyền Ngọc Tử thần sắc lo sợ không yên, không nhịn được thở dài nói:

- Ài! Có câu là có tiền không nên khoe khoang, chỉ trách ta quá huênh hoang. Thôi, tính mạng quan trọng hơn...

Hắn bày ra tư thế thuận theo, run rẩy vươn tay ra.

Chu Sinh và hai vị đồng bạn cười hiểu ý, thần sắc chờ mong.

Huyền Ngọc Tử xòe tay ra, không phải là giới tử, mà là một chồng ngọc bài. Hắn thấy ba người đối phương nghi hoặc giật mình, không khỏi thầm cầu nguyện. Lâm huynh, Lâm tiền bối, chỉ mong biện pháp của ngươi dùng được, bằng không sẽ có tai nạn chết người đó.

Chu Sinh phát hiện không ổn, lên tiếng thét hỏi:

- Thần thạch đâu?

Huyền Ngọc Tử không lên tiếng trả lời, thuận thế bóp nát ngọc bài. Một đạo quang mang hiện lên, thân ảnh hắn theo đó cũng biến mất.

Chu Sinh cảm thấy bất ngờ, vội vàng tỏa thần thức ra để tìm kiếm, lập tức liền yên lòng, cười nói:

- Ha ha! Người đó phô trương thanh thế, chỉ độn xa ngàn dặm thôi.

Hắn giơ tay lên ra hiệu, cùng hai vị đồng bạn đuổi theo. Ngoài vạn dặm, có người vừa hiện thân, lại một lần nữa bóp nát ngọc bài, độn xa vào trong đại sơn.

Khi hai bên truy đuổi vừa tới gần, đã là sau hai canh giờ. Huyền Ngọc Tử bỗng nhiên không chạy nữa. Hắn thở hồng hộc ngừng lại, hổn hển hét lớn:

- Còn không hiện thân cứu giúp, còn đợi tới khi nào.

Thấy thế, ba người đang đuổi gấp rút đột nhiên ngừng thế đi và nhìn xung quanh. Đối phương dùng độn pháp và ngọc bài luân phiên thi triển, nhìn thì chật vật, lại là muốn từ từ câu dẫn, cũng mang đến một hồi mai phục?

Nơi này dãy núi vờn quanh, bốn phía là núi cao vạn trượng lại có mây mù bao phủ. Ở giữa thì là một hồ lớn phạm vi ngàn dặm, mặt nước xanh biếc lại không có lấy một gợn sóng, chỉ có sương lạnh mờ mịt. Hàn Thủy cốc?

Thân là Trung Dã Trung Dã, địa lý thuộc nằm lòng. Bất tri bất giác, không ngờ đã đuổi tới Hàn Thủy cốc.

Ba người bọn Chu Sinh vốn không hề sợ hãi, không khỏi đều trở nên đề phòng. Mà trong thần thức, xung quanh không có nửa bóng người.

Chu Sinh và hai vị đồng bạn trao đổi ánh mắt, tản ra trái phải, chậm rãi bức về phía người đã cùng đường ở phía dưới.

Huyền Ngọc Tử sau khi gào thét, không thấy ai hưởng ứng. Hắn nhìn ba người đang tới gần, lại nhìn nhìn mặt hồ sương mù tràn ngập dưới chân, không nhịn được rùng mình mà tâm sinh tuyệt vọng.

Xong rồi, lần này bị lừa thảm rồi!

- Chậm đã!

Huyền Ngọc Tử không rảnh nghĩ nhiều, lại hét lên một tiếng, đã lấy ra Càn Khôn giới tử lúc trước, hô về phía Chu Sinh:

- Năm, sáu ngàn thần thạch, có đổi được một tính mạng không?

Chu Sinh vẫn thần sắc cẩn thận, mà xung quanh vẫn không thấy có gì dị thường.

Hắn nhìn về phía Huyền Ngọc Tử ở ngoài mấy trăm dặm, sau đó cười ha ha với hai vị đồng bạn, đắc ý dào dạt nói:

- Thành giao!

- Một lời nói đáng giá ngàn vàng, không được đổi ý!

Huyền Ngọc Tử chỉ sợ đối phương đổi ý, vội vàng ném giới tử trong tay ra, không quên phát tiết về phía mặt hồ trống rỗng:

- Lâm Nhất! Ngươi lấy ta làm mồi, không để ý tới sống chết của ta, ta chỉ đành lấy thần thạch của ngươi để tránh họa.

Giới tử nho nhỏ vẽ ra một đạo hồ quang mỏng manh trên mặt hồ, trong nháy mắt đã dừng ở trong tay Chu Sinh. Hắn vừa muốn xem xét một chút thu hoạch lần này, bỗng nhiên lại thần sắc khẽ động. Lâm Nhất? Một cái tên rât quen thuộc.

- Bùm, bùm.

Khi hắn đang nhớ lại, hai tiếng vang truyền tới. Chu Sinh giật nảy mình, đột nhiên trố mắt.

Ngoài mấy chục trượng, không ngờ đồng thời có hai luồng huyết quang nổ tung. Đó là hai đồng bạn Tiên Quân hậu kỳ, trong nháy mắt đã xương cốt cũng không còn. Tất cả đều không hề có dấu hiệu báo trước, giống như bẻ gãy nghiền nát.

Nháy mắt, có người lạnh lùng nói:

- Lâm mỗ dốc hết túi, chỉ vì cái mồi này. Biện pháp rất đơn giản, chuyên nhằm vào lòng tham của con người.

Thanh âm vừa vang lên, ngoài xa xa chậm rãi hiện ra một đạo thân ảnh. Hắn áo bào tro tung bay, thần sắc nghiêm nghị, tay cầm kim kiếm đứng trên mặt hồ, khiến người sợ hãi. Mà uy thế Động Thiên hắn phát ra lại càng thâm sâu bí hiểm!

Dị biến đột nhiên phát sinh, giống như ảo giác khiến người ta hoa mắt. Chu Sinh hít một hơi lạnh, xoay người chay trốn. Ngay lập tức, xung quanh đột nhiên hiện lên một trăm lẻ tám đạo kiếm quang, trong nháy mắt cũng giống như hạt mưa bắn ra, không ngờ là một tòa kiếm trận sâm nghiêm sát khí sắc bén, khiến người ta mất đi phương hướng mà kinh hồn táng đảm. Hắn tự biết chạy trời không khỏi nắng, vội vàng lên tiếng cầu xin:

- Tiền bối thủ hạ lưu tình, thần thạch xin hoàn trả đủ số.

Huyền Ngọc Tử vốn muốn mượn cơ hội này để bỏ chạy, lại bị tình hình thình lình xảy ra khiến cho hoảng sợ. Hắn vội vàng dùng tay ôm trán, có chút lấy làm may mắn hô lên:

- Lâm huynh, Lâm tiền bối, lão nhân gia ngài cuối cùng cũng hiện thân rồi, người ta đã sớm không chịu nổi chà đạp.

Lâm Nhất sớm đã chờ lâu ở đây, cho đến sau khi giết liền hai người mới hiện thân, cũng thi triển Huyền Thiên Kiếm Trận vây khốn đối thủ cuối cùng. Hắn thấy Huyền Ngọc Tử nóng lòng tranh công, theo tiếng quát lên:

- Truyền cho ngươi phù độn thuật, cho ngươi mượn mấy vạn thần thạch, lại tìm tới cho ta ba tên không ra gì, đúng là buồn cười!

Huyền Ngọc Tử sắc mặt sầu khổ, thầm kêu oan. Một mình chịu mạo hiểm, người ta cũng không dễ dàng gì! Có lẽ không có công lao, nhưng ít ra cũng có khổ lao.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free