Vô Tiên - Chương 2211:
Khối Luyện Kim thạch vài ba trượng đó đen xì, giống như một con trâu khổng lồ nằm trên sườn núi.
Xung quanh Luyện Kim thạch có hơn mười tu sĩ đang đứng, tướng mạo khác nhau, tu vi cũng cao thấp bất đồng.
Mọi người tụ tập cũng rất náo nhiệt, lại ít có người nguyện ý lên đài đọ sức. Thua một trăm thần thạch cũng không có gì, mấu chốt là ở chỗ mất mặt! Mà hiện giờ Huyền Ngọc Tử mới đến, không khỏi có người hiểu chuyện lên tiếng khiêu khích.
Đó là một hán tử tráng niên, có tu vi Tiên Quân hậu kỳ. Hắn thấy Huyền Ngọc Tử không chịu ứng chiến, cảm thấy mất hứng, hừ một tiếng muốn bỏ qua. Nào ngờ đối phương sau khi đáp lại một chữ không thì lại nói tiếp:
- Một trăm thần thạch quá ít...
Lời này vừa được nói ra, tất cả ánh mắt đồng loạt nhìn về phía hắn.
Huyền Ngọc Tử không nhịn được hơi biến sắc, lùi ra sau một bước. Mí mắt hắn run run, do dự một lát, lại mang theo ngữ điệu run rẩy nói tiếp:
- Ta. . . Ta cá một vạn thần thạch, chỉ đọ sức với người Tiên Quân sơ kỳ. Những người khác... Thứ cho không thể phụng bồi! Khụ khụ.
Bốn phía là một mảng tĩnh lặng. Chỉ trong nháy mắt, mọi người đều cười to.
Một vạn thần thạch? Đó không phải là số lượng nhỏ, tu sĩ bình thường căn bản không lấy ra được. Mà người này đã là tu vi Tiên Quân trung kỳ, lại chuyên tìm đối thủ Tiên Quân sơ kỳ để đọ sức. Tưởng người khác đều là đồ ngốc à? Tham lam một cách công khai, da mặt cũng dày thật.
- Phì!
Tráng hán kia lúc trước còn mặt mày tươi cười, giờ lại khinh thường nhổ một ngụm nước bọt. Hắn quan sát Huyền Ngọc Tử từ trên xuống dưới, giọng điệu mang theo vẻ trào phúng nói:
- Vị đạo hữu này ngại ngại ngùng ngùng, giống như nam nhân không có trứng! Ngươi khiếp đảm sợ chiến thì cũng thôi, sao còn cứ muốn khoe khoang giàu có.
Hắn vừa dứt lời, tiếng cười ác ý vang lên xung quanh, ai nấy thần sắc bất thiện và trào phúng!
Có người phụ họa nói:
- Cứ lấy ra một vạn thần thạch đi, bằng không chính là cố ý trêu chọc chúng ta.
Có người khó chịu nói:
- Ở Trung Thiên Ma thành, chưa thấy người nào kiêu ngạo như vậy, hừ...
Huyền Ngọc Tử ngây ra tại chỗ. Hắn ngoảnh mặt làm ngơ đối với sự trêu chọc và trào phúng của mọi người, lại nhìn chằm chằm tráng hán kia.
Nói ai là nam nhân không có trứng? Quả thực là khinh người quá đáng. Không thể chịu nổi!
Da mặt Huyền Ngọc Tử lộ ra vẻ trắng bệch, trong hai mắt phun ra lửa giận, đột nhiên lấy ra một giới tử giờ lên cao, hô:
- Chư vị nhìn cho kỹ đi, đây là vật gì.
Trong tay hắn là Càn Khôn giới tử, đã bị xóa đi cấm chế thần thức, thần thạch bên trong có thể thấy được rõ ràng, chừng mấy vạn khối.
Mọi người thấy thế đều thu hồi nụ cười, ngạc nhiên mà ngượng ngùng không nói gì.
Chân nhân bất lộ tướng! Tu sĩ trung niên gầy gò này thoạt nhìn thì tướng mạo xấu xí, hơn còn lộ vẻ đáng khinh, lại mang theo người mấy vạn thần thạch, thực sự khiến người ta bất ngờ!
Tráng hán kia cũng có chút bất ngờ, không nhịn được hai mắt sáng rực.
Huyền Ngọc Tử vừa trấn trụ mọi người xong, thu hồi Càn Khôn giới tử, giơ tay còn lại lên vuốt râu, lập tức ngẩng đầu ưỡn ngực, không ngờ lộ ra vẻ nghiêm nghị ngạo nghễ, tiếp theo lại ho khẽ một tiếng, khí định thần nhàn cao giọng nói:
- Chơi nhỏ không thể lọt được vào mắt bỉ nhân. Nếu không ai ứng chiến, thứ cho không thể bồi tiếp!
Hắn chậm rãi xoay người lại, bước đi thong thả, không nhanh không chậm bước lên đường.
Hơn mười vị tu sĩ không ai lên tiếng trả lời, ai nấy thần sắc không hiểu.
Mượn dùng Luyện Kim thạch để ganh đua cao thấp, hai bên đều phải lấy ra số lượng thần thạch tương đương. Mà cá một vạn thần thạch, chỉ sợ tu sĩ ở đây móc hết hầu bao của mình ra cũng không nhất định có thể gom đủ.
Cái này giống như thân sĩ thổ hào trong phàm tục, chỉ cần dựa vào tài đại khí thô liền có thể ép cho tiểu dân không ngẩng đầu lên nổi. Tình hình trước mắt cũng giống như thế!
Có điều, tráng hán kia lại giống như ngửi được mùi thơm, kêu lên:
- Ài... Đạo hữu dừng bước! Chuyện gì từ từ nói.
- Hừ! Không có một vạn thần thạch thì chớ có dài dòng!
Huyền Ngọc Tử nghiêm nghị quát lớn, lại cũng không quay đầu lại, nghênh ngang bỏ đi.
Tráng hán có chút trở tay không kịp, đánh mắt về phía sau, lập tức dẫn theo hai người một đường chạy xuống gò núi. Các tu sĩ còn lại ngơ ngác nhìn nhau mà thần sắc nghiền ngẫm, sau đó thì giản tán.
...
Huyền Ngọc Tử giống như hồn nhiên không phát giác động tĩnh phía sau, đi qua dãy nhà. Mà hướng đi là cửa thành. Thời gian một nén nhang trôi qua, người đã đến ngoài thành. Xa xa núi xanh loáng thoáng, xung quanh thì bóng người qua lại. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía mặt trời, sau đó thì đạp không bay về phía xa.
Tráng hán kia và hai vị đồng bạn cũng theo ra khỏi thành. Không có cấm chế trong thành trói buộc, ba người giống như cầu vồng lướt đi.
Huyền Ngọc Tử vẫn tay áo tung bay ngự phong mà đi, bộ dạng nhàn hạ thoải mái. Chỉ một lát sau, hắn đang ra vẻ trấn định bỗng nhiên trở nên hoang mang, vội vàng hai tay bấm chú thi triển độn pháp, trong nháy mắt hóa thành một đạo lưu quang bay đi. Mà hắn vừa chạy, ba người phía sau càng đuổi nhanh hơn!
Trong nháy mắt đã qua vạn dặm.
Huyền Ngọc Tử còn chưa kịp thở liền biến sắc, đột nhiên ở trong không trung ngừng lại. Ba bóng người đến nhanh như gió, trong nháy mắt đã vượt qua hắn, có người cười to nói:
- Ha ha! Đạo hữu cớ gì lại vội vàng như vậy, hay là thân thiết với nhau một chút.
Người cản đường chính là tráng hán và hai vị đồng bạn, đều là cao thủ Tiên Quân hậu kỳ, cũng ở ngoại trăm trượng hình thành thế bao vây, hiển nhiên là người tới bất thiện!
Huyền Ngọc Tử ánh mắt lấp lánh, hơi cúi người, cười cười cầu xin tha thứ: