Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2210:

Chỉ nói một nửa, vì có Minh Cơ và Huyền Ngọc Tử ở đây nên không tiện nói hết. Lâm Nhất lo lắng cho an nguy của Tiên Nô không sai, mà đề phòng một đại cừu gia khác mới là bổn ý. Cái liên quan tới Tiên Vực là thị thị phi phi, người ngoài khó có thể hiểu được, bà ta từng là đương sự, tất nhiên hiểu rõ.

Minh Cơ sao không nghe ra huyền cơ trong lời nói của hai người, không cho là đúng nói:

- Lâm đạo hữu không cần lo lắng! Khi Tiên Hoàng còn sống, cũng phải lễ nhượng ba phần đối với Mạch sơn Minh Tuyền cốc ta. Hiện giờ Thiên Hoang tuy loạn tượng dần hiện, nhưng vẫn chưa có ai dám tới trêu chọc chúng ta.

Những lời này cũng không phải là vọng ngôn. Nàng ta năm đó nếu không phải là ra ngoài du lịch, bị Thanh Diệp mê hoặc và bắt cóc, tuyệt đối sẽ không lưu lạc đến mức này.

Mạch sơn Minh Tuyền cốc? Lâm Nhất nghe thấy Minh Cơ nói như vậy, không khỏi trong lòng khẽ động. Hắn im lặng một lát, mang theo mấy phần bất ngờ hỏi:

- Minh Cơ! Xin hỏi đại danh của cao nhân tiền bối nhà ngươi...

Khi hắn lên tiếng, trong thần sắc lờ mờ có vẻ chờ mong.

Minh Cơ đáp:

- Mấy trăm tộc nhân của ta đều họ Minh, mà tục danh của tổ tiên lại ít có người biết, thứ cho không thể phụng cáo.

- Ờ... Một khi đã như vậy...

Lâm Nhất giống như có chút mất mát, lập tức lại cười nhạt, ánh mắt lướt qua Hoàng bà bà, kia chắp hai tay, nói với Minh Cơ:

- Ta phó thác Tiên Nô cho hai người, ngày sau gặp lại!

Minh Cơ cũng dứt khoát, chắp tay nhận lời:

- Lâm đạo hữu, được ngươi hai lần xuất thủ cứu giúp, Minh Cơ há lại là hạng người vong ân phụ nghĩa, ngày sau sẽ trả lại cho ngươi một Tiên Nô nguyên vẹn!

Hoàng bà bà lại càng không phải là người dong dài, ngắn gọn nói:

- Bảo trọng! Chớ quên Trần Tử.

Tiên Nô cắn cắn môi, nói khẽ:

- Sư phụ! Nô nhi chờ ngài.

Lâm Nhất gật đầu, ý vị thâm trường nói:

- Chỉ đợi chuyện này xong rồi, tất cả sẽ thuận gió đi xa!

- Nô nhi theo ngài.

- Ừ.

- Còn ta nữa.

Khi thầy trò đang nói lời tạm biệt, có người thiếu kiên nhẫn lên tiếng.

Huyền Ngọc Tử bị người ta vứt sang một bên vội la lên:

- Lâm tiền bối! Tại hạ ra ngoài đã lâu, quy tâm như tên, vừa hay có thể đồng hành với ba vị đạo hữu...

Hắn né tránh Hoàng bà bà, cười nịnh nọt với Minh Cơ, thừa cơ muốn chạy tới.

Ai ngờ người còn chưa động, đã bị một bàn tay như thiết trảo tòm chặt cổ, còn có tiếng nói quen thuộc vang lên trong đầu:

- Chạy đi đâu? Tới Trung Thiên thành đi một chuyến cho ta...

- Ta không...

...

Huyền Ngọc Tử rất hối hận.

Lâm Nhất này không chỉ dã man, thô lỗ, mà còn bá đạo. Từ lúc gặp lại hắn, vận rủi liền theo đó hàng lâm. Mà dưới thân bất do kỷ, chỉ có thể để mặc hắn bài bố. Trời ạ, mình đúng là mệnh khổ!

Có điều, Lâm Nhất cũng hứa, chuyến đi tới Trung Thiên mà có thu hoạch, sẽ tha cho Huyền Ngọc Tử. Đến lúc đó có lẽ còn có ban thưởng cũng chưa biết chừng!

Lời hứa mê người, tiền cảnh có lẽ không tồi. Mà nếu khó giữ được tính mạng, dù ban thưởng có lớn tới mấy cũng chẳng có phúc mà dùng. Phải biết rằng phải đối mặt không phải là hạng người lương thiện.

Huyền Ngọc Tử nhìn về phía đám người cách đó không xa, lại không nhịn được chột dạ quay đầu đi.

Trung Thiên Ma thành sau khi trải qua phong cấm ngắn ngủi, một lần nữa mở cửa thành. Mà đến kiểm tra so với lúc trước thì khắc nghiệt hơn rất nhiều. Khi Huyền Ngọc Tử hữu kinh vô hiểm vào được thành, mới lặng lẽ thở phào. Mà hắn cũng dám trì hoãn, xuyên qua một ngã tư đường, tới thằng một sườn núi.

Trong vách đá ngoài mấy trăm trượng, có một cốc khẩu hẹp dài. Nơi này, chính là thông đạo đi thông tới trạm gác của Diệu thành tầng hai. Phía trước là một mảng đồi núi trống trải, có hơn mười tu sĩ đang vây quanh một tảng đá lớn, ồn ào không ngừng.

Huyền Ngọc Tử định thần, theo đám người chậm rãi đi đến. Lai lịch có liên quan tới tảng đá lớn hắn đã sớm biết rồi. Luyện kim thạch, một khối đá thần kỳ. Chỉ cần vận đủ pháp lực một chưởng vỗ tới, trên tảng đá sẽ có quang mang bất đồng xuất hiện, cũng dùng chín màu, đen, đỏ, trắng, xanh, tím than, tím đỏ, tím vàng để biểu hiện sự cao thấp mạnh yếu của cảnh giới. Kết quả là, có người dùng nó để tranh cường háo thắng, cùng tồn tại phần thưởng trợ hứng. Mà việc gì có cá cược thì khó tránh khỏi có lừa bịp. Huyền Ngọc Tử hắn xưa nay không thích đạo này, hôm nay cũng không thể không phá giới một lần.

Ài! Lâm huynh, Lâm tiền bối, ngươi hại người rất nặng! - Ha ha! Vị đạo hữu này tu vi không tầm thường, có muốn ganh đua cao thấp không? Chỉ cần một trăm thần thạch. . .

Huyền Ngọc Tử đang tâm sự trùng trùng, bỗng nhiên có người lên tiếng gọi. Hắn xuyên qua đám người nhìn về phía đối phương, trong lòng không khỏi run run, lại vẫn kiên trì, cắn răng trả lời:

- Không...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free