Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2209:

Ngoài Vân Thiên, trong tinh không.

Huyền Ngọc Tử vẫn ngơ ngẩn không rõ ra sao. Vốn tưởng rằng sẽ tới Trung Dã tìm người, ai ngờ trong nháy mắt lại đến đây. Tìm người là chuyện khổ sai, thực sự là không được. Một khi gặp phải đám cao nhân kia, muốn chạy trốn giữ mạng cũng không được. Có điều, vị Lâm tiền bối này là có ý gì? Ài! Lâm huynh kia đã đi xa rồi, với nhau dường như cũng có nhiều ngăn cách, bớt thân thiết đi!

Sau khi Lâm Nhất mang theo Huyền Ngọc Tử rời khỏi Minh Thúy cốc, trực tiếp tới tinh không thiên ngoại. Hắn bỏ đối phương ra, chắc tay sau lưng, giương mắt nhìn tinh vân biến ảo ở phương xa, thần sắc không rõ, lên tiếng hỏi:

- Huyền Ngọc Tử! Ngươi tự xưng là đệ tử danh môn Thiên Hoang, không biết Cửu Huyền có liên quan tới nào với ngươi, nói nghe thử đi.

Huyền Ngọc Tử bồng bềnh trong không trung, không có chỗ dựa, đột nhiên cảm thấy thân thể có chút rét run.

Lâm Nhất này rốt cuộc là làm sao vậy? Hắn vừa đắc tội với hai vị chí tôn của Ma Hoang, vẫn ngại không đủ à, sao lại cứ muốn nhắc tới một vị cao nhân khác của Thiên Hoang? Là muốn mượn cái này để làm thân với mình hay là có ẩn tình khác?

Huyền Ngọc Tử mặt căng ra, hai mắt chớp không ngừng, chỉ muốn từ trong ngôn ngữ và thần thái của đối phương để đoán ra gì đó, nhưng lại vẫn không nhìn ra được gì. Thầm suy nghĩ một lát, đành phải rụt rè đáp:

- Cửu Huyền tiền bối chính là truyền nhân của Tiên Hoàng, pháp lực thông huyền hơn nữa uy chấn một phương. Thiên Hoang tu sĩ ta đều lấy lão nhân gia hắn vi tôn, không ngại...không ngại tự xưng là là môn hạ đệ tử, rất cảm thấy vinh dự, ha ha.

Để cẩn thận, Huyền Ngọc Tử nói thật. Bằng không, có trời mới biết tiếp theo sẽ có bất ngờ gì phát sinh. Nếu Lâm Nhất bức mình tới Thiên Hoang, đến lúc đó nói dối sẽ lộ ngay, chỉ có thể tự chuốc lấy khổ. Hay là cứ nói thật cho thỏa đáng, nơm nớp lo sợ thực sự khiến người ta không chịu nổi. Mà hắn lại không biết, ăn ngay nói thật, có lẽ có thể cứu lại cho mình một mạng!

Lâm Nhất xoay người lại, đã hóa ra bộ dạng thô bạo uy vũ, mặt đen râu quai nón, chỉ có trong hai mắt là chớp động hàn quang đoạt hồn nhiếp phách, khiến người ta không dám nhìn thẳng. Hắn thấy Huyền Ngọc Tử không giống giả bộ, khóe miệng nhếch lên, thần sắc cũng dịu đi rất nhiều. Mà hắn vẫn chưa lên tiếng, cổ tay nhẹ nhàng nâng nâng lên. Trong nháy mắt, ba thân ảnh nữ tử bỗng nhiên xuất hiện. Hoàng bà bà, một tiên tử áo trắng trẻ tuổi, còn có...

- Minh Cơ đạo hữu.

Huyền Ngọc Tử biết vòng tay trên cổ tay Lâm Nhất có thể giấu người, lại không ngờ rằng trừ Hoàng bà bà ra còn có hai nữ tử khác. Có điều, hắn xưa nay vô cảm với tướng mạo dung nhan của nữ nhân, chỉ nhìn chằm chằm nữ tử váy tơ cuối cùng.

Sau khi ba nữ tử hiện thân, thần sắc khác nhau.

Hoàng bà bà thì vẫn trấn định, chỉ là cực kỳ ghét bỏ lườm Huyền Ngọc Tử một cái.

Tiên Nô thì có chút hoang mang, thân hình lướt tới bên cạnh Lâm Nhất, vươn tay ra nắm chặt tay áo sư phụ. Thương thế của nàng ta đã không còn trở ngại, chỉ có khí tức là bất ổn, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt như ngọc còn lộ ra một tia kích động.

Minh Cơ sau khi trải qua một phen nghỉ ngơi điều dưỡng, tình hình đã thay đổi. Có điều, vẻ mất mát trong thần sắc vẫn còn. Nhìn thấy Huyền Ngọc Tử, nàng ta không bất ngờ. Mà đối phương trực tiếp gọi ra tục danh của mình, cũng nằm ngoài dự đoán.

Nàng ta hơi kinh ngạc nói:

- Ngươi sao lại nhận ra ta.

Khi hỏi, nữ tử này nhìn về phía Lâm Nhất. Chẳng lẽ ai cũng có thể nhìn thấu thuật dịch dung của mình?

Huyền Ngọc Tử lại giơ tay lên muốn tát cho mình một cái.

Có câu, họa là từ miệng mà ra. Cái miệng này chính là không quản được, đáng đánh! Lâm Nhất cất giấu hai xinh đẹp nữ tử, chắc chắn là có hoạt động bẩn thỉu không thể cho ai biết. Đã biết như vậy việc gì phải nói toạc ra chứ? Nếu thực sự chọc giận hắn, lại bị trả thù có phải khổ không?

Huyền Ngọc Tử ấp úng nói:

- Ngươi mặc dù dịch dung, nhưng khí tức thì không hề thay đổi.

Minh Cơ giật mình không nói gì. Một nam nhân đáng khinh, so với nữ nhân còn tinh tế tỉ mỉ hơn! Mà người càng như vậy, tâm cơ sẽ càng thâm trầm và trời sinh tính tình bạc bẽo. Vị Ma tu chí tôn mình đi theo kia há chẳng phải cũng vậy. Trải qua ngàn năm, suýt chút nữa thì đền mạng, mới cuối cùng nhìn thấu được cái miệng hoa lệ kia của hắn. Trong cái rủi cũng có cái may.

Lâm Nhất gật đầu với Hoàng bà bà, kia nhìn về phía bên cạnh. Vứt bỏchuyện ngày xưa không nói tới, hắn cũng có chút tán thưởng lão phụ nhân này. Già nhưng cứng cỏi, cương trực bất khuất, hơn nữa rất trọng tình nghĩa!

Tiên Nô rất ủy khuất cúi đầu, tay vẫn nắm chặt tay áo hắn không buông, rất giống đứa bé đơn côi không chỗ dựa, thấp giọng oán trách:

- Sư phụ! Ngươi chẳng lẽ lại muốn bỏ Nô nhi à.

Lời nói của nàng ta rất nhẹn nhàng, nhưng lại mang theo vẻ bất lực.

Thấy thế, Huyền Ngọc Tử thần sắc phẫn nộ. Thì ra là một đôi thầy trò. Lâm huynh, Lâm tiền bối không những tẻ tuổi, lại có long hổ huynh đệ, lại có đệ tử yểu điệu như tiên tử, hừ...

Lâm Nhất cười cười, an ủi:

- Hổ Đầu và lão Long sinh tử không rõ, làm sao bả ta an tâm được! Mà đối thủ ta sắp gặp phải, không hề tầm thường.

Để tìm kiếm tung tích của đôi huynh đệ đó, tiếp theo tất cả có thể nói là hung hiểm khó lường. Nhưng bản thân hắn không hề sợ hãi, lại không muốn bởi vậy mà liên lụy tới đệ tử duy nhất của mình. Đây cũng là duyên cớ hắn mỗi lần đều cố ý để Tiên Nô lại. Giống như cha mẹ đối đãi với con cái, huynh trưởng đối đãi với muội tử, luôn một mình gánh phiêu lưu, đảm đương tất cả. Nói là thầy trò bên nhau không buông không rời, thực sự là nói dễ hơn làm. Tiền đồ phong ba chưa yên, có khóc cũng không làm được gì!

Tiên Nô không đợi sư phụ nói hết, ngẩng mặt lên, mang theo ánh mắt trong suốt và vẻ quyến luyến, giỏi hiểu ý người nói:

- Sư phụ, an trí Nô nhi thế nào... Nô nhi chờ ngài trở về!

Nói xong, nàng ta cười nhợt nhạt, nhẹ nhàng buông tay áo ra, lặng lẽ lui về phía sau nửa bước, lại cúi đầu, bộ dạng động lòng người!

Lâm Nhất nhìn Tiên Nô, nhất thời muốn nói lại thôi.

Minh Cơ ở bên cạnh thấy thầy trò tình thâm, rất hâm mộ. Chợt thấy Lâm Nhất thần sắc do dự, nàng ta rất hợp thời lên tiếng nói:

- Lâm đạo hữu! Nếu ngươi có chuyện quan trọng trong người mà không tiện chiếu cố, đừng ngại để ta dẫn Tiên Nô muội tử và Hoàng bà bà về Thiên Hoang, ngày sau tương phùng.

Hoàng bà bà phụ họa nói:

- Minh Cơ nói không sai, bà bà ta cũng nên về xem thế nào, nói không chừng có thể tìm thấy Trần Tử. . .

Nghe vậy, Lâm Nhất thầm lắc đầu. Hắn không để ý tới tới Minh Cơ, mà là nhìn về phía Hoàng bà bà.

Hoàng bà bà giật mình nói:

- Ngươi là lo lắng cho an nguy của chúng ta...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free