Vô Tiên - Chương 2208:
- Ta là nói... Chuyện to hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không mới tốt.
Nhĩ Huyền và Ngô Lễ cũng nhìn chằm chằm Huyền Ngọc Tử, thần sắc nghi hoặc. Người này phẩm hạnh không tốt, miệng khó có nửa câu nói thật. Mà những lời vô tâm vừa rồi của hắn cũng có gì đó kỳ quá.
Lâm Nhất vốn muốn cáo từ rời đi, lại chợt thấy hi vọng. Hắn nhìn về phía Huyền Ngọc Tử, chậm rãi đi tới, trầm giọng nói:
- Huyền Ngọc Tử! Ngươi sao biết Ô Nhị là bản thân khó bảo toàn? Ngươi chẳng lẽ có quen biết với đám cao thủ đó.
Phì phì! Ta sao dám nhận là biết những cao thủ đó, bằng không chính là đồng lõa rồi, ba người các ngươi há có thể tha cho ta?
Huyền Ngọc Tử thầm kêu khổ không ngừng, còn không ngừng giơ tay lên đánh mấy cái vào quai hàm. Đều tại mình lắm miệng, thế này không phải là tự chuốc lấy phiền à! Mà từng trận uy thế bức tới, căn bản không cho người ta nghĩ nhiều. Hắn lùi về phía sau mấy bước, giơ tay lên nói:
- Lâm huynh. . . Lâm tiền bối chớ tức giận, nghe ta báo cáo. . .
Năm đó cũng coi như là người cùng bị nạn trong Lục Hợp bí cảnh, hiện giờ tu vi lại mạnh yếu bất đồng. Lúc này, vẫn gọi một tiếng tiền bối mà thỏa đáng hơn. Nếu chọc giận đối phương, nói không chừng sẽ chuốc họa vào thân.
Huyền Ngọc Tử sợ Lâm Nhất trở mặt, vội vàng nuốt xuống một tiếng Lâm huynh. Mà hắn vội vàng quét sạch quan hệ, hai tay xòe ra, rất vô tội nói:
- Ta không biết những cao nhân mà chư vị nói, chỉ là thấy Ô Nhị trọng thương bị người ta phục kích, cho nên mới nói vậy.
Từ trong lời nói của Huyền Ngọc Tử biết được rằng, ở Hàn Thủy cốc đại chiến, người này vì có chuyện quan trọng trong người mà không thể đứng cùng hàng. Nói trắng ra là một mình chạy trốn. Lại sợ Ô Nhị quay lại tìm, liền trốn trong sơn cốc hẻo lánh. Hắn tự thấy gió mưa đã dừng, tai họa đã qua, cho nên mới từ dưới lòng đất nhảy lên, không ngờ liên tiếc gặp việc lạ.
- Ô Nhị bị thương nặng chống đỡ hết nổi, rơi xuống sơn cốc, vừa hay bị người ta phục kích thất thủ bị bắt. Mà khiến người ta bất ngờ không phải là như vậy...
Nếu đã nói thì dứt khoát nói cho triệt để. Thấy Ngô Lễ và Nhĩ Huyền, cùng với Lâm Nhất đều lẳng lặng nhìn chằm chằm vào mình, lại ngạc nhiên không thôi, Huyền Ngọc Tử bị chú ý giơ tay lên vuốt chòm râu thưa, ra vẻ trấn định, nói tiếp:
- Sau khi Ô Nhị bị bắt, đối thủ vẫn chưa rời đi, mà là tiếp tục mai phục chờ đợi. Quả nhiên, một nữ tử áo đỏ dẫn theo năm vị Động Thiên cao thủ tìm đến. Chậc chậc, tình cảnh thảm thiết, hai ba câu khó có thể nói rõ.
Hắn lúc ấy là chui vào lòng đất, căn bản không nhìn thấy tất cả phát sinh về sau.
Ô Nhị bị người ta bắt? Đặc biệt là nữ tử về sau và đồng bạn cũng gặp phục kích? Rốt cuộc là đối thủ gì mà phí tâm cơ tới vậy? Nếu lời nói của Huyền Ngọc Tử không giả, tất cả thực sự là quá mức tưởng tượng. . .
Nhĩ Huyền và Ngô Lễ ngơ ngác nhìn nhau, đều ngạc nhiên không hiểu.
Khi đang phân trần, Lâm Nhất dưới chân ngừng lại. Mà Huyền Ngọc Tử vừa dứt lời, hắn trong mắt tinh quang chợt lóe, lại tiến lên một bước, ra lệnh:
- Thác ấn tướng mạo ngũ quan của đám người kia cho ta...
Hắn lại quay sang bênh cạnh, phân phó cho hai người Nhĩ Huyền và Ngô Lễ:
- Hai người các ngươi cũng thế...
Dụng ý của Lâm Nhất là không nói cũng tự biết. Hắn là đoán định đám cao thủ bát lão Long, Hổ Đầu không phải cùng một nhóm với người bắt Ô Nhị. Nếu thực sự là như vậy, hắn không ngại tìm người một cách máy móc.
- Cái này... lúc ấy vội quá, không nhớ rõ lắm.
Huyền Ngọc Tử có chút khó khăn. Lúc ấy trốn còn không kịp, ai còn có gan mà đi để ý nhiều. Thấy Lâm Nhất lạnh lùng nhìn tới, hắn vội nói:
- Người cầm đầu thì vẫn nhớ được một chút.
Chỉ trong giây lát, ba viên ngọc giản đến tay Lâm Nhất. Hắn xem qua, hơi ngẩn ra, lập tức lại lắc đầu, khóe miệng lộ ra nụ cười lạnh khiến người ta sợ hãi. Có lẽ là do hắn khó nén tức giận, uy thế ùa ra, sơn động lập tức bị bao phủ trong một mảng tiêu sát, khiến người ta hít thở không thông lại không thể tránh né.
Ba người ở đây đều thầm kinh hãi. Nhất là Nhĩ Huyền và Huyền Ngọc Tử, đối với sự hung hãn của Lâm Nhất đã sớm được lĩnh giáo. Lúc trước bằng vào tu vi Tiên Quân, liền có thể trảm sát tiền bối Động Thiên. Trước mắt hắn nay đã hơn xưa, chỗ lợi hại không cần nghĩ cũng biết!
Huyền Ngọc Tử chỉ sợ Lâm Nhất trách mình biết mà không, vội vàng nhắc nhở:
- Ô Nhị kia chính là dùng tên giả, Đấu Tương mới là tên thật. Mà nữ tử áo đỏ là sư muội của hắn, tự xưng Thiên Tinh Tử, chính là đệ tử đích truyền của Yêu Hoàng.
Nghe vậy, Lâm Nhất không để ý tới, mà là ánh mắt nhìn về phía hai người còn lại, nói:
- Nhĩ Huyền, ngươi nhận thu lưu lão Long và Hổ Đầu, phần tình nghĩa này Lâm mỗ nhớ kỹ. Ngô Lễ, oan có đầu nợ có chủ, cứ nhớ lấy. Cáo từ.
Hắn vươn tay ra tóm Huyền Ngọc Tử, không cho cự tuyệt nói:
- Huyền Ngọc Tử, con người ngươi tuy không ra gì, nhưng cũng không phải là không đúng tý nào. Đi theo ta...