Vô Tiên - Chương 2207:
Đây là một sơn động trong Minh Thúy cốc, cực kỳ bí ẩn, chính là nơi tĩnh tu của trưởng bối trong tộc.
Lúc này, trong sơn động có mấy người đang đứng, phân biệt là đại hồ tử Nhĩ Huyền, lão giả Ngô Lễ, Huyền Ngọc Tử, còn có Lâm Nhất đã khôi phục hình dáng vốn có.
Nhĩ Huyền và Ngô Lễ sau khi kể lể một phen, đều cúi đầu im lặng. Huyền Ngọc Tử thấy tình hình không đúng, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Cách ba người không xa, Lâm Nhất đứng chắp tay sau lưng. Tuy hắn không nói gì, nhưng sắc mặt âm trầm, cùng với con ngươi hàn quang chớp động, đủ thấy hắn đã giận không thể át và nổi sát tâm rồi.
Trước đó, Lâm Nhất mang theo Huyền Ngọc Tử về Trung Dã, cũng tìm Dã Sơn cốc. Vốn tưởng rằng sẽ huynh đệ tương phùng, không ngờ người không gặp, lại tin dữ nối gót mà tới.
Nhĩ Huyền thấy Huyền Ngọc Tử cùng một tiền bối cao nhân xa lạ tìm tới cửa, thực sự rất hoảng sợ. Dã Sơn cốc không chịu nổi mưa gió nữa, dày vò thêm mấy lần, thật sự không sống sót nổi, chỉ có thể dời cả tộc tới chỗ hắn. Khi Lâm Nhất nói ra thân phận, hắn mới thở phào. Thì ra là cố nhân đến thăm, vì chuyện Lục Hợp bí cảnh mà cố kỵ nhiều hơn, dịch dung cũng là chuyện trong tình lý.
Lão Long và Hổ Đầu, đúng là huynh đệ của Lâm đạo hữu, Lâm tiền bối?
Nhĩ Huyền không dám giấu diếm, trước sau nói ra tất cả chi tiết.
Long Kiều Nhi, Long nữ cường hãn như nam tử kia không ngờ vì lão Long, bị người ta đánh chết. Mà lão Long và Hổ Đầu, một người thương thế chưa lành, một người bị ép phải xuất quan, căn bản không có sức hoàn thủ, bị người ta bắt sống, chẳng biết đi đâu rồi, vân vân.
Kiếp nạn bất thình lình có liên quan tới Minh Thúy cốc Ngô Lễ, cùng một cao thủ Động Thiên tên là Ô Nhị. Nếu muốn biết rõ ngọn nguồn trong đây, cũng muốn tìm được và cứu ra lão Long và Hổ Đầu, thì phải tìm Ngô Lễ và Ô Nhị.
Ngô Lễ là ai, không biết. Ô Nhị thì không xa lạ gì. Lâm Nhất lúc mới tới Trung Dã, trên đường gặp một hán tử mặt đen, không phải tự xưng là Ô Nhị sao?
Chuyện liên quan trọng đại, Nhĩ Huyền dứt khoát dẫn Lâm Nhất và Huyền Ngọc Tử chạy tới Minh Thúy cốc. Ngô Lễ biết được ý đồ đến của đối phương, sợ chuốc họa vào thân, vội vàng mời khách vào trong sơn động bí ẩn, cũng trước sau nói ra ngọn nguồn.
Hàn Thủy cốc chi chiến năm đó, Ô Nhị bị thương nặng, Lão Long, Hổ Đầu và Long Kiều Nhi thì được Nhĩ Huyền đưa tới Dã Sơn cốc chữa thương. Ngô Lễ tự cho là đã thoát được một kiếp, liền an tâm quay về Minh Thúy cốc nhà mình, mà vận rủi lại vẫn chưa chấm dứt.
Một ngày nào đó sau ba mươi năm, Minh Thúy cốc đột nhiên có một đám cao nhân tới, không nói hai lời bắt lấy Ngô Lễ, cũng ép hỏi tung tích của lão Long và Hổ Đầu.
Bị bức cho bất đắc dĩ, Ngô Lễ liền bán đứng Dã Sơn cốc. Tiếp theo chính là Long Kiều Nhi chết thảm, long hổ huynh đệ bị bắt sống.
Ngoài ra, bên trong đám cao nhân kia cũng không có thân ảnh của Ô Nhị. Hai người hoặc có liên quan hay không, rất khó có thể khẳng định.
Nhĩ Huyền và Ngô Lễ đều giấu diếm, lại nói không được rõ ràng. Đám tu sĩ tu vi cao cường hơn nữa hành tích quỷ dị, rốt cuộc đến từ đâu và đi đâu, hai người đều hồ đồ không thôi. Về phần sinh tử của lão Long và Hổ Đầu, lại càng không thể biết được.
Lâm Nhất im lặng một lúc, vẫn tức giận khó tiêu mà tâm loạn như ma.
Sau ngày chuyện xảy ra đã được hơn hai mươi năm. Có lẽ, lão Long và Hổ Đầu đã dữ nhiều lành ít. Mà bất kể là như thế nào, đều phải tìm tung tích của hai người họ bằng được. Sống phải thấy người, chết phải thấy xác!
Còn đám cao thủ hành tích quỷ dị kia, bất kể là nghĩ sâu chuẩn bị kỹ, hay là âm mưu quỷ kế, một khi tìm được, vậy đừng trách thiên đạo vô tình! Lão Long và Hổ Đầu không sao thì còn đỡ, một khi phải chịu khổ. Dám động tới huynh đệ của Lâm mỗ, hừ...
Lâm Nhất hừ lạnh một tiếng, hất cằm về phía Nhĩ Huyền và Ngô Lễ cách đó không xa, hỏi:
- Làm phiền hai vị trả lời ta một câu, đám cao thủ đó là đến từ bản thổ Trung Dã hay là nơi khác?
Hai người ngơ ngác nhìn nhau, không rõ ra sao.
Sau đó, Nhĩ Huyền nói:
- Từ cách ăn mặc và khẩu âm của hơn mười vị tiền bối cao nhân đó cho thấy, chắc đến từ bản thổ không nghi ngờ gì nữa. Mà tu sĩ Trung Dã đâu chỉ ngàn vạn, làm sao mà tìm được.
Ngô Lễ bỗng nhiên nhớ tới gì, nói theo:
- Ô Nhị chính là yêu tu, ngôn hành cử chỉ lạ lùng, chắc đến từ Yêu Hoang. . .
Nhĩ Huyền phụ họa nói:
- Nếu có thể tìm được Ô Nhị, việc này có lẽ có chuyển cơ.
Lâm Nhất tâm sự nặng nề gật đầu, nói:
- Thôi! Hai vị đều có tộc nhân liên luỵ, thực sự quấy rầy nhau quấy rầy.
Mình sớm đã thành cái đinh trong mắt Lăng Đạo và Thanh Diệp, hơi vô ý chút sẽ hại cả Dã Sơn cốc và Minh Thúy cốc. Nếu nhất thời không thể tính toán, vậy tìm phương pháp khác!
Huyền Ngọc Tử ở bên cạnh không dám hé răng, cho đến lúc này, cuối cùng mới thở phào. Rơi vào đường cùng, Lâm Nhất hình như có chi ý đồ từ bỏ. Mà mình vừa hay có thể mượn cơ hội này để rời đi, đỡ phải cứ suốt ngày thấp tha thấp thỏm. Có điều, Ngô Lễ và Nhĩ Huyền hực là kiến thức thiển cận. Hắn nghĩ đến đây, không nhịn được nhẹ giọng cười nói:
- Ha ha! Ô Nhị đó đã là bản thân khó bảo toàn, hai vị cần gì phải thêm phiền.
Sơn động chỉ chừng mười trượng, trên vách đá có khảm huỳnh thạch để chiếu sáng. Bốn bóng người ở trong đó, vẻ mặt của nhau nhìn cái là rõ ngay.