Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2206:

- Lâm huynh! Ngươichủ trì công đạo cho người ta đi.

Người này trong lúc nói chuyện liền mượn cơ hội tới gần mấy bước, còn giơ tay lên, không ngờ là muốn đấm vai bóp chân hầu hạ một phen. Mà đúng lúc này, một đạo uy thế mạnh mẽ ầm ầm ập tới, bức hắn lập tức bay ra ngoài, cho đến ra hơn mười trượng mới lảo đảo rơi xuống đất, tình cảnh cực kỳ chật vật, vẫn không quên hoang mang nói:

- Lâm huynh. . . Lâm tiền bối bớt giận!

Lâm Nhất không để ý tới tới Huyền Ngọc Tử, phất tay áo đứng lên, nói với Hoàng bà bà:

- Hai người ngươi gặp ở Hoàng Tuyền cũng đến từ Tiên Vực, là huynh đệ của Lâm mỗ.

Hoàng bà bà bừng tỉnh, gật đầu nói:

- Chẳng trách lúc ấy nghe khẩu âm của hai người họ giống như đã từng quen biết, chỉ tiếc là đối diện mà không nhận ra.

Năm đó Hổ Đầu ở ít yêu vực, lão Long thì ở Long khư. Đừng nói là bà ta chỉ gặp thoáng qua đôi huynh đệ đó, Trần Tử há chẳng phải cũng vậy.

Lâm Nhất không muốn nhiều lời, cười vui vẻ.

Bốn người cùng tới từ Tiên Vực thất lạc đã lâu, không ngờ trong một ngày đều có tung tích. Không chỉ như vậy, còn bất ngờ gặp được Hoàng bà bà.

Lâm Nhất trầm ngâm một lát, nói:

- Thực không dám giấu, ta đã kết đại cừu sinh tử với hai vị Ma Tôn của Ma thành.

Hoàng bà bà gật đầu. Tiên Vực Năm đó bị tên Lâm Nhất này khuấy đảo cho long trời lỡ đất. Trước mắt đã đến hồng hoang, hắn quả nhiên vẫn bản tính không thay đổi. Gây họa thì không sao, quan trọng là phải gánh được họa!

Huyền Ngọc Tử đang từ ngoài hơn mười trượng chậm rãi đi tới, bộ dạng vẫn còn sợ hãi. Lâm Nhất đối với mình trước giờ đều lạnh lùng, mà khi tức giận vẫn lưu lại dư địa, điều này khiến cho hắn rất hưởng thụ.

Nam nhân mà, phải thô lỗ một chút, lại không mất thiết cốt nhu tình. Có điều, hắn cũng quá lỗ mãng. . . Không ngờ đắc tội với Ma thành chí tôn?

Huyền Ngọc Tử dừng chân lại, không nhịn được nhìn xung quanh, hơi biến sắc.

Lâm Nhất nói tiếp:

- Trung Dã lúc này nhất định là đề phòng sâm nghiêm. Mà ta thì phải lên đường một chuyến, để tránh hai vị huynh đệ đó gặp phải bất trắc. Hoàng bà bà là đi theo, hay là tìm nơi ở khác, xin cứ tự nhiên!

Hoàng bà bà thần sắc đoan trang, kinh ngạc nói:

- Nghe nói hai vị Ma Tôn đó chính là tiền bối cao nhân Động Thiên hậu kỳ, dưới trướng cũng có vô số cao thủ. Mà ngươi vừa rồi khí tức bất ổn, tuy đã đỡ nhưng vẫn chưa khỏi hắn, lại tùy tiện vào nơi hiểm địa. Nếu có bất trắc gì, chẳng phải hối hận cũng đã muộn à.

- Chuyến này liên quan đến an nguy sinh tử của hai vị huynh đệ, há có thể trốn tránh!

Lâm Nhất nhướn mày, thần sắc nghiêm nghị, nói tiếp:

- Cho dù có bất ngờ, đón người về cũng được. Phóng mắt khắp hồng hoang, còn ai có thể cản được bước chân của Lâm mỗ!

Hắn có tu vi Động Thiên sơ kỳ viên mãn, lòng tin cũng tăng mạnh. Hiện giờ đã ra khỏi Ma thành, tự cho là bằng vào Thiên Địa quyết, đạp ra một bước, đi hết bát hoang!

Vẫn là câu chân kinh đó: Đánh không lại thì chạy.

Hoàng bà bà hơi ưỡn lưng, nếp nhăn trên mặt lại như sâu hơn mấy phần, mỉm cười nói:

- Bà bà ta rời khỏi hồng hoang đã lâu, sớm đã không còn bạn cũ. Chỉ cần ngươi đừng chê lão hủ ta vô dụng, đi theo thì có ngại gì. Có điều. . .

Bà ta dừng lại một chút rồi lại nói:

- Ân oán ngày xưa xóa bỏ, ngươi có đáp ứng giúp ta tìm kiếm Trần Tử.

Lâm Nhất quan sát Hoàng bà bà đã già mà không mất khôn khéo này, yên lặng gật đầu, lại giơ tay trái lên, phân phó:

- Vào Long Quyển của ta!

Hoàng bà bà do dự một chút, lập tức hiểu ý, tiếp theo thân hình lóe lên trốn vào trong vòng tay đá trên cổ tay Lâm Nhất.

Lâm Nhất có rất nhiều nghi hoặc chưa rõ cần người giải thích, trước mắt lại không có thời gian. Mà Hoàng bà bà đều có liên hệ với Mộ Vân, Vũ Tử, lại xuất thân hồng hoang. Mang theo và ta đồng hành, giống như là có một tấm dư đồ sống trên người. Mà Long Quyển thì đã được Bách Lý Xuyên luyện chế lại, chứa hơn mười người căn bản cũng không khó gì.

- Lâm huynh. . . Lâm tiền bối! Ngài có việc trong người, tại hạ không tiện quấy rầy, xin cáo từ.

Huyền Ngọc Tử đứng cách thật xa, không tiến về phía trước nữa. Hắn cúi người chắp tay, bày ra tư thế lưu luyến không nỡ chia tay. Đối địch với Ma Tôn? Thế có khác gì tìm chết.

Lâm Nhất dưới chân khẽ động, lắc mình đến trước người Huyền Ngọc Tử, trầm giọng nói:

- Theo ta tới Dã Sơn cốc!

- Ta không...

Huyền Ngọc Tử vừa lên tiếng, một bàn tay to như móc sắt đã tóm chặt hắn, căn bản không thể giãy dụa. Hắn bất đắc dĩ, đành phải vặn vẹo thân thể xin tha thứ:

- Thương xót một chút, người ta không chịu nổi chinh phạt!

Lâm Nhất giơ bàn tay còn lại lên mặt quệt một cái, trên mặt lập tức mọc ra một lớp râu dày, cho dù màu da cũng trở nên ngăm đen, bộ dạng như tráng hán trung niên thô lỗ, khác hẳn bộ dạng lúc trước. Hắn nhe răng cười với Huyền Ngọc Tử đang ngạc nhiên, lập tức chính là nhấc chân lăng không bước ra.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free