Vô Tiên - Chương 2205:
Đây là một mảng tinh không ở xa Trung Dã. Trong sự u ám và cái rét lạnh, có tàn tinh phiêu linh.
Lúc này, trên tàn tinh phạm vi hơn mười dặm, đột nhiên có tia chớp xẹt qua, sau đó xuất hiện ba đạo nhân ảnh. Trong đó Hoàng bà bà và Huyền Ngọc Tử đột nhiên bị buông cánh tay, nhất thời sững sờ giữa không trung. Mà Lâm Nhất thì vội vàng hạ xuống đất, lảo đảo mấy bước, lập tức ngồi khoanh chân, không ngừng thở hồng hộc.
Hoàng bà bà và Huyền Ngọc Tử nhìn xung quanh, thần sắc khác nhau.
- Ê ê, Lâm huynh, độn pháp của ngươi cực nhanh, đúng là khiến người ta thán phục. Ô, đây là đâu thế.
- Đồ bất nam bất nữ, câm miệng cho ta.
Hoàng bà bà quát một tiếng, xoay người dừng ở gần Lâm Nhất, có chút lo lắng hỏi:
- Lâm đạo hữu! Có phải có bệnh không.
Lại nữa, ai Bất nam bất nữ chứ? Huyền Ngọc Tử như bị tát một cái vào mặt, da mặt run run, lại không dám tranh luận, hung hăng oán thầm vài câu, kia đi theo hạ xuống bên cạnh Lâm Nhất. Hắn cũng muốn mượn cơ hội này để thân thiết một chút, tiếc rằng bị lão bà tử đáng giận đó cản tay cản chân.
Lâm Nhất không lên tiếng trả lời, vẫn hai mắt nhắm nghiền ngồi khoanh chân. Mà uy thế trên dưới người hắn lại cực kỳ hỗn độn, sát khí khó lường tỏa ra khiến người ta kinh sợ. Đặc biệt là là mi tâm hắn có ấn ký chớp động, cũng có quang mang màu vàng, màu trắng, màu đen đan xen thay đổi, tình hình càng thêm quỷ dị!
Hoàng bà bà và Huyền Ngọc Tử thầm ngạc nhiên, vội vàng rời xa mấy trượng, đều không hiểu ra sau, đành phải cứ như vậy lẳng lặng chờ đợi.
Cho đến trôi qua hai canh giờ, Lâm Nhất mới từ rồi tĩnh tọa chậm rãi mở mắt. Vào nháy mắt này, giống như bão táp tan đi, khí cơ đang xao động trên người hắn cũng theo đó mà từ từ bình phục. Mà trong sự định lạnh lùng này của hắn lại thiên uy vẫn còn.
- Lâm đạo hữu.... Tu vi của ngươi.
- Động Thiên sơ kỳ viên mãn? Trời ạ, trước sau mới chỉ mấy chục năm. Thế này đúng là quá không thể tưởng tượng, khiến người ta tự thấy xấu hổ.
Lâm Nhất chậm rãi phun ra một ngụm trọc khí, ấn ký ở mi tâm lập tức biến mất. Sau đó, khóe miệng hắn nhếch lên, trong thần sắc lộ ra một chút bất đắc dĩ.
Mình ngồi ôm cả tòa địa mạch của Trung Thiên, trải qua năm mươi năm mới tu tới cảnh giới Động Thiên sơ kỳ đại thành. Cứ thế này, muốn tu tới cảnh giới cao hơn, căn bản là rất xa. Mà vận khí tới thì không cản được, thực sự khiến người ta trở tay không kịp!
Theo ý của Tiên Nô, Cửu Chuyển Âm Dương sát trong Cửu Thiên tháp từ tinh huyết của mười bảy cao thủ nam nữ chí dương chí âm, tu vi hội tụ luyện hóa mà thành. Thanh Diệp đối với cái này là chủ mưu đã lâu, chắc là lưu lại dùng để đột phá cảnh giới.
Nói cách khác, một viên huyết sát chắc có thể đề thăng tu vi một cấp. Kết quả là, Lâm Nhất vốn chỉ có Động Thiên sơ kỳ đại thành, cũng vì lần cắn nuốt bất ngờ này mà tu vi tăng vọt!
Động Thiên sơ kỳ viên mãn? Há chỉ là như vậy.
Trong cơ thể có pháp lực mạnh mẽ cuồn cuồn không ngừng, có lẽ phải tới Động Thiên trung kỳ đại thành mới có thể yên tĩnh lại. Mà vào thời điểm này vừa muốn hành công dẫn đường, vừa phải nghĩ cách thoát khỏi sự đuổi giết của hai vị cao thủ, trong bận bịu thiếu chút nữa thì khí cơ nghịch chuyển mà pháp lực phản phệ gây thành đại họa. May mà đúng lúc trốn ra khỏi Trung Thiên Ma thành, cho nên mới có thời gian để điều tức thổ nạp một phen.
Có điều, kế tiếp vẫn không rảnh để bế quan tu luyện.
Lâm Nhất thoáng định thần, khí thế trên người chợt tắt, lạnh giọng quát:
- Huyền Ngọc Tử! Hổ Đầu và lão Long mà ngươi nói là ai, mau mau nói chi tiết cho ta!
Huyền Ngọc Tử đang đứng cách đó không xa, bộ dạng phục tùng ngoan ngoãn. Người dưới mái hiên, không thể không cúi đầu. Nếu Hoàng bà bà nhìn mình không vừa mắt mượn cớ gây khó dễ, chỉ tổ tự chuốc lấy khổ! Lâm huynh, ngươi mau tỉnh lại đi.
Cũng may Lâm huynh tỉnh rồi. Mà khi hắn hỏi, tại sao lại thần sắc bất thiện như thế?
Huyền Ngọc Tử tâm niệm xoay chuyển cực nhanh, vội nói:
- Lâm huynh! Long hổ huynh đệ đó đắc tội với ngươi à? Không sao...
Hắn lờ mờ trở nên phấn chấn, thừa cơ tiền lên vài bước, nói tiếp:
- Tung tích của đôi ác nhân đó ta nắm rõ, lát nữa sẽ dẫn ngươi đi thu thập hai người họ.
Hắn là cố ý tranh công, căn bản không giấu diếm, liền kể lại tình hình năm đó sau khi rời khỏi bí cảnh, cùng với tao ngộ ở Dã Sơn cốc, một năm một mười nói ra.
Lâm Nhất vẫn ngồi khoanh chân, khóe miệng hơi nhếch lên mà thần sắc lạnh lùng. Hắn nhìn lướt qua Huyền Ngọc Tử và Hoàng bà bà, sau đó hướng ánh mắt về xa xa.
Hoàng bà bà ở bên cạnh nghe hiểu, mặc dù nhất thời không rõ đầu đuôi, nhưng trong lời nói của Huyền Ngọc Tử cũng hiểu ra gì đó, sau khi nghĩ thêm một chút, không nhịn được nói chen vào:
- Ta chắc cũng từng gặp đôi long hổ huynh đệ đó rồi...
Bà ta năm đó bị nhốt ở Hoàng Tuyền, vừa hay được hai vị tráng hán xuất thủ cứu giúp. Hiện giờ nghĩ lại, cảnh đó vẫn như ở trước mắt.
Huyền Ngọc Tử đang nói một cách thống khoái, đột nhiên bị cắt ngang, có chút không vui nói:
- Hừ! Ngươi chẳng lẽ định biện hộ cho đôi ác nhân đó à?
Hắn dựa thế quay đầu lại lườm một cái, lại quay sang Lâm Nhất, lấy lòng:
- Bản thân ta khinh thường bầu bạn với ác nhân, cho nên trên đường mới rời đi. Lâm huynh, ngươi chắc biết bản tính cao thượng của Huyền Ngọc Tử.
Nghe vậy, Lâm Nhất thu hồi ánh mắt.
- Đồ chó cậy thế chủ.
Hoàng bà bà nhổ một ngụm nước bọt về phía Huyền Ngọc Tử, vươn tay ra vén tóc bạc, mang theo vẻ mặt khẳng định, nói với Lâm Nhất:
- Đôi long hổ huynh đệ đó từng ở Hoàng Tuyền cứu lão thân, cũng không người xấu. Nếu ngươi đến trả thù, vậy thì mỗi người đi một ngả!
Đó là một người ân oán rõ ràng, lời nói rất dứt khoát. Chịu ơn của người, trọn đời không quên. Mà nếu ai đắt tội với bà ta, cũng chắc chắn là kết cục không chết không ngừng!
- Hả? Ngươi dám nhục mạ ta.