Vô Tiên - Chương 2204:
- Ngươi chẳng lẽ đã từng nghe danh của Huyền Ngọc Tử ta à? Ta đến từ danh môn đại phái của Thiên Hoang, cũng không muốn khoe khoang.
Khi hắn xoay người, đột nhiên trợn mắt há hốc mồm.
Trên bụi cây ngoài trăm trượng, không không biết từ khi nào xuất hiện một bóng người. Đó là một nam tử trẻ tuổi mặc áo bào tro, hai hàng lông mày xếch ngược, sát khí nghiêm nghị, mà trên khuôn mặt vàng như ngọc lại lộ ra sắc hồng như có như không, uy thế quanh người hơi lộ vẻ hỗn độn. Có lẽ là do nhìn thấy lão phụ nhân và gò núi lân cận và nam tử trung niên, hắn sau khi hiện thân mới độn đi xa, lại đột nhiên dừng bước và vẻ mặt kinh ngạc.
- Lâm Nhất, có thể là ngươi...
- Hoàng bà bà! Không ngờ ngươi cũng tới hồng hoang, Trần Tử đâu...
- Ái ôi! Lâm huynh...
Nam tử áo xám đó chính là Lâm Nhất, lão phụ nhân thì là Hoàng bà bà, Cố nhân gặp lại nơi tha hương, cách bên đều cảm thấy bất ngờ. Về phần một người còn lại thì trực tiếp bị hắn bỏ qua.
Trước đây, Lâm Nhất vì tìm kiếm tung tích của đám người Hổ Đầu mà chạy tới Trung Thiên Ma thành. Một mình chịu mạo hiểm, không thể không để lại đường lui. Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là "Phù độn" thuật đơn giản ổn thỏa hơn. Đạo pháp môn này đến từ Nhược Thủy tiên sinh, khoảng cách truyền tống hữu hạn, sau khi trải qua sự hoàn thiện của hắn, từ bốn khối trận bài gia tăng đến tám khối, cuối cùng có thể độn ra xa ngàn dặm. Có điều muốn thoát khỏi Ma thành, vẫn phải thi pháp ở chỗ gần Thái Âm môn, bằng không khó có hiệu quả. Cho nên, lần trước vì có người ngăn cản nên chưa thể thực hiện được, lần này có Nguyên Tín Tử hỗ trợ, cuối cùng cũng thoát vây mà ra. Lúc ấy hắn đã đoán được đối phương lừa đảo, lại tương kế tựu kế. Mà khiến người ta bất ngờ là, không ngờ lại gặp cố nhân đến từ Tiên Vực. Mặc dù từng có mối thù truyền kiếp, hiện giờ gặp lại ở dị địa, lại có thêm mấy phần thân thiết không hiểu.
- Lâm Nhất, hiếm thấy ngươi còn nhớ thương Trần Tử, ài. . .
Hoàng bà bà cảm khái vạn phần, vội vàng chạy lên mấy như vậy, sau đó mang theo vẻ mặt hiu quạnh lại bất đắc dĩ, nói:
- Ta và nha đầu đó thất lạc nhiều năm, tìm kiếm đến nay vẫn không có kết quả gì.
Ánh mắt bà ta chớp động, vừa sợ lại vừa ngạc nhiên, không khỏi nghi hoặc hỏi tiếp:
- Ngươi sao lại tới hồng hoang. . . Ngươi đã là tu vi Động Thiên. Nhưng khí tức không ổn.
Lâm Nhất căn bản không rảnh phân trần, lắc mình đến gần, trầm giọng nói:
- Có muốn theo ta rời khỏi nơi này không?
Hắn có rất nhiều điều muốn hỏi Hoàng bà bà, mà hiện tại không phải là lúc. Một khi hai vị Ma Tôn thoát khỏi cấm chế dưới lòng đất đuổi theo, vậy thật sự sẽ rất phiền.
Hoàng bà bà thấy Lâm Nhất thần sắc lạnh lùng mà khí thế bức người, có chút không rõ đầu đuôi. Mà chỉ một thoáng sau, bà ta giống như là giật mình, gật đầu nói:
- Ngươi chẳng lẽ lại gây ra...
Khóe miệng Lâm Nhất nhếch lên, vươn tay ra tóm lấy khuỷu tay Hoàng bà bà, xoay người hóa thành một đạo cầu vồng phóng lên cao.
- Ấy Lâm huynh.
Huyền Ngọc Tử nhìn thấy Lâm Nhất mà rất mừng rỡ, lập tức quên cả nam tử Hợp Thể ở bên cạnh.
Ai ngờ đối phương căn bản không thèm nhìn người. Mà vừa chen vào một câu, bóng người lại biến mất. Hắn liên tục vẫy tay lên trời, sau đó thở dài một tiếng:
- Từng chung hoạn nạn, từng chung sinh tử, giờ sao lại vứt bỏ người ta không để ý đến? Còn chẳng có tình nghĩa bằng đôi long hổ huynh đệ đó. Hừ.
Sau một phen tự oán tự trách, Huyền Ngọc Tử cúi đầu nhìn xuống dưới chân, lẩm bẩm:
- Ở thế gian này tìm một người thương, không dễ; tìm một người để dựa, càng không dễ.
Nói xong hắn xắn tay áo lên, cúi xuống bế nam tử đã bất tỉnh đó lên, cũng thuận tay xoa nắn mấy cái. Mà đồng thời, một đạo uy thế vô thượng bỗng nhiên ập tới, người quát:
- Đôi long hổ huynh đệ đó tên gì họ gì.
Huyền Ngọc Tử bùm một tiếng quỳ xuống, người trong lòng cũng rơi xuống đất theo, hắn vừa hay ngã lên trên, tỉnh cảnh vừa đáng khinh vừa chật vật.
Có điều trong nháy mắt, uy thế bức người đã biến mất. Không còn gánh nặng, Huyền Ngọc Tử vội vàng đứng lên, mừng rỡ nói:
- Lâm huynh! Ngươi cuối cùng cũng không quên chỗ tốt của người ta.
Ngoài Mấy trượng, hai bóng người đi rồi lại quay về. Trong đó Hoàng bà bà vẫn thần sắc không rõ, Lâm Nhất thì mặt lạnh quát lên:
- Trả lời ta.
Huyền Ngọc Tử vội nói:
- Ta là nói hai người lão Long và Hổ Đầu, chẳng lẽ Lâm huynh có quen.
Còn chưa nói hết, đã bị một bàn tay giống như móc sắt nắm chặt, lập tức gào thét mà đi.
...
Sau một ngày, có hai bóng người vội vã đi tới sơn cốc này.
Trong đó có một vị nam tử trẻ tuổi tướng mạo tuấn mỹ, chính là Thanh Diệp. Người còn lại là trung niên để râu đen, là Lăng Đạo. Mà bất kể là ai, cũng đều vẻ mặt âm trầm.
Hai vị cao nhân tu vi siêu tuyệt, không ngờ bị nhốt dưới lòng đất nhà mình ước chừng hơn canh giờ. Khi thoát khỏi cấm chế thật thật giả giả, cũng từ một gian mật thất tới trạch viện trên mặt đất thì trời đã tối muộn. Lâm Nhấtkia đã sớm chạy ra ngoài thành.
Lăng Đạo và Thanh Diệp giận không thể át! Đều bị đoạt huyết sát thì không nói, còn bị trêu chọc một hồi như vậy. Quả thực chính là vô cùng nhục nhã! Đuổi theo!
Có điều, nên đuổi đi đâu đây!
Trừ trong sơn cốc này có người nằm bất tỉnh trên mặt đất ra, trong vạn dặm căn bản không thấy tung tích của tiểu tử kia! Hắn đã trốn xa, ít nhất đã trốn khỏi Trung Dã địa giới.
Trong không trung, hai sư huynh đệ im lặng không nói gì.
Lăng Đạo quan sát xung quanh, lập tức lại ngẩng đầu nhìn ra xa. Sau một thoáng, hắn vẫn không nói gì, không ngờ là một mình xoay người bỏ đi.
Thanh Diệp vẫn đứng tại chỗ, lắc đầu không tin, thầm nghĩ:
- Độn pháp nhanh quá!
Hắn liếc bóng dáng đã đi xa của Lăng Đạo, bỗng nhiên mang theo một chút nghi hoặc, lên tiếng hỏi:
- Sư huynh đi đâu thế?
Lăng Đạo cũng không quay đầu lại, đáp:
- Trở về thành!
Thanh Diệp hơi an tâm một chút, lại hỏi:
- Cứ như vậy từ bỏ à?
Lăng Đạo từ xa xa đáp:
- Lâm Nhất kia tất có lai lịch, đừng ngại tính toán lâu dài.