Vô Tiên - Chương 2203:
Ngoài Trung Thiên Ma thành vạn dặm, có một mảng sơn cốc không lớn. Nơi này cách Trung Thiên Ma thành không xa, chính là nơi phải đi qua.
Sắc trời đã về hoàng hôn, chim mỏi về tổ. Cảnh núi ảm đạm, người đi trên đường.
Đúng vào lúc này, hai bóng người vội vàng dừng trên một ngọn đồi.
Một người vội vàng nói:
- Tiền bối! Nơi này cách Trung Thiên thành chỉ ngàn dặm, chốc lát là tới. Xin để tại hạ tiếp tục lên đường.
Đây là một nam tử tu vi Hợp Thể, bộ dạng khoảng hai ba mươi tuổi, tướng mạo tuấn lãng, chỉ là khi nói chuyện, trong thần sắc lộ ra một chút sợ hãi và bất đắc dĩ
Người còn lại cười ha ha nói:
- Hơn một tiếng trước, Ma thành đã có bốn cửa đóng chặt, bất kể là ai cũng khó có thể ra vào, ngươi ngươi có thể đi đâu được chứ?
Người lên tiếng về sau là nam tử trung niên mặt nhỏ mày nhỏ, da mặt vàng ọt, để râu ngắn, quần áo vải, trên dưới cũng nhẹ nhàng khoan khoái, chỉ độc có trong lời nói cử chỉ là lộ ra một tia khí âm nhu. Có điều, so với người trước, với tu vi Tiên Quân trung kỳ của hắn cũng có thể được coi là một tiền bối cao nhân chính nhi bát kinh!
- Cái này...
Nam tử Hợp Thể ấp úng, lui lại mấy bước về phía sau, ngước nhìn chung quanh, Mặt trời tối dần, ít thấy bóng người. Gió núi thổi tới, càng làm tăng thêm mấy phần hàn ý. Hắn bất an nói tiếp:
- Tại hạ không thích qua đêm nơi núi rừng, hay là tìm chỗ khác.
Nam tử trung niên ở bên cạnh thần sắc đoan trang, bật cười thích ý, lại giả vờ giận dữ quát:
- Thằng nhãi ngươi đúng là mất mặt quá! Nơi này vân đạm phong khinh, chính là lúc thưởng thức cảnh sắc...
Ánh mắt hắn lưu luyến một hồi ở phần eo đối phương, chân bước tới gần, mang theo giọng điệu khác thường nói:
- Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, ta sẽ tặng ngươi mười năm công lực.
Nam tử Hợp Thể đột nhiên xoay người lại, lo sợ không yên hỏi:
- Tu vi công lực làm sao mà tặng được.
Nam tử trung niên cười ha ha nói:
- Đợi lát nữa tự sẽ hiểu, diệu dụng vô cùng đó.
Vừa dứt lời, tay áo hắn bỗng nhiên phẩy nhẹ.
Hợp Thể nam tử hơi biến sắc, vừa muốn trốn tránhthì đã bị uy thế vô hình giam cầm, không thể giãy dụa. Mà đối phương lại thừa cơ tới gần, không ngờ nắm lấy hạ thể của hắn, mang theo thần sắc ám muội, nói:
- Vật hùng tráng như vậy, bảo ngươi ta phải tiêu thụ thế nào đây, ha ha.
Hiểu rồi! Vị tiền bối này là không muốn mạng, muốn người.
Nam tử Hợp Thể vừa vội lại vừa quẫn, lại không có sức kháng cự, đành phải cầu xin tha thứ:
- Tại hạ và tiền bối chỉ là bình thủy tương phùng, sao lại đối đãi như vậy? Xin giơ cao đánh khẽ.
Mà tay đối phương cứ chỉ lo nghịch ngợm, còn mang theo hơi thở gấp gáp. Vẻ mặt hắn lập tức đỏ bừng, vừa thẹn vừa giận nói:
- Ấy tiền bối! Tại hạ không thích thế đâu.
Nam tử trung niên vẫn giở trò, ôn nhu khuyên giải an ủi:
- Ngoan nào, đạo này khoái hoạt lắm, lĩnh giáo một lần, ngươi cả đời khó quên...
Hắn vặn vẹo mông, không nhịn được muốn cởi thắt lưng, tận hết một phen hứng trí.
Đúng lúc này, một đạo kình phong phá không mà đến, có người nổi giận mắng:
- Cút ngay! Chớ làm ô uế chỗ của bà bà.
Nam tử trung niên cả kinh giật mình, sợ tới mức xoay người muốn chạy trốn. Mà đối phương lại tức giận mà đến, xuất thủ tàn nhẫn. Chỉ nghe "Bùm" một tiếng, hai người đều song song bay ra ngoài, cho đến tới mấy chục trượng mới ngã xuống đất. May mà có pháp lực hộ thể, không bị thương. Đồng bạn của hắn thì rên lên một tiếng. Chết ngất đi.
Không phân tốt xấu, đột nhiên đánh lén, không thể nhịn được! Mấu chốt là ở chỗ, đang cao hứng! Hành động này có khác gì dội một gáo nước lạnh đâu, đúng là xui xẻo!
Nam tử trung niên lăn hai vòng trên mặt đất rồi nhảy bật dậy. Mà lúc này quần áo hắn đã lộn xộn, phanh ngực hở ti, tình cảnh rất thảm hại, không nhịn được thẹn quá hóa giận quát:
- Kẻ nào dám phá hoại hứng thú của ta.
Chỉ trong nháy mắt một lão phụ nhân áo vải từ trên không hạ xuống. Bà ta tóc bạc, mặt đầy nếp nhăn, bộ dạng già nua. Mà trong hai mắt lại chớp động hàn quang, hiển nhiên là một vị cao thủ Tiên Quân hậu kỳ!
Thấy thế, khí thế của nam tử trung niên lập tức yếu đi, nhưng vẫn kiên trì oán trách:
- Vị đạo hữu này rất không có đạo lý! Vốn không quen biết nhau, hơn nữa không oán không cừu, há lại tùy ý đả thương người.
Thấy cách mấy chục trượng, lão phụ nhân đó mặt cười lạnh mà ánh mắt bức người, hắn bỗng nhiên nhận ra gì đó, đột nhiên che kín trường bào, kêu lên:
- Nam nữ hữu biệt, không được nhìn trộm.
Lão phụ nhân hừ một tiếng, gắt:
- Ta nhổ vào! Bà bà ta mắt mờ. Chẳng thèm nhìn chim không lông. Còn không mau cút đi.
Chim không lông? Nam tử trung niên sắc mặt cứng đờ, kêu lên:
- Ngươi dám làm nhục ta...
Mà lời này vừa ra khỏi miệng liền cảm thấy chột dạ, không nhịn được cúi đầu nhìn xuống, vội vàng kéo chặt quần áo, cũng không quên hùng hồn đầy lý lẽ nói:
- Hai người chúng ta đang luận bàn đạo song hưu, không hề có ý quấy nhiễu! Được rồi, Người không biết không trách, cáo từ. . .
Hắn oán hận vung tay áo, nhấc chân bước về phía cách đó không xa. Cho dù rời đi, cũng không thể tay không mà về. Nếu không sẽ rất thiệt thòi.
Lão phụ nhân ở trên đỉnh núi cách đó không xa. Chỉ vì bị người ta quấy nhiễu mới giận dữ xuất thủ xua đuổi. Hiện giờ đối phương thức thời, bà ta cũng không có ý ngăn cản, lại châm chọc:
- Hừ! Thế gian âm dương điên đảo, từ đâu lại có loại bất nam bất nữ như ngươi.
Còn chưa nói hết, bà ta lại ngạc nhiên nói:
- Là ngươi...
Nam tử trung niên đã đi tới cạnh vị đồng bạn kia. Bỗng nhiên phát hiện trong lời nói của lão phụ nhân lộ ra vẻ khác thường, hắn không khỏi ưỡn lưng, hiếu kỳ nói: