Vô Tiên - Chương 2202:
- Chỉ đi Thái Âm môn!
Nguyên Tín Tử khó hiểu nói:
- Vì sao lại bỏ gần cầu xa?
- Bớt lải nhải đi!
Lâm Nhất quát khẽ một tiếng, đã lắc mình lướt qua tường viện, Nguyên Tín Tử thấy hắn có chút khẩn cấp, giống như hiểu ý ừ một tiếng, sau đó mang theo nụ cười quỷ dị đi theo.
Sau nửa canh giờ, hai người đã liên tiếp xuyên qua mấy ngã tư đường, tình hình nơi đi qua đã khác với ngày xưa, bóng người lui tới lộ ra vẻ vội vàng, Lâm Nhất giống như tâm sự trùng trùng, không hề để ý tới động tĩnh xung quanh. Nguyên Tín Tử thì đi lên trước mấy bước, thỉnh thoảng lại quay đầu ra hiệu, tư thế dẫn đường rất nghiêm túc.
Chỉ một lát sau, cửa thành cao lớn xuất hiện ngoài nghìn trượng, Nơi này vốn nên là dòng người đông đúc, mà trước mắt lại rất vắng vẻ, chỉ có mấy chục tu sĩ chia ra canh gác ở xung quanh.
Nguyên Tín Tử bỗng nhiên ngừng lại, trong hai mắt lấp lánh tinh quang.
Lâm Nhất vẫn cúi đầu đi.
Trên cầu thang thông tới cửa thành, một lão giả đang chắp tay sau lưng ngạo nghễ mà đứng. Hắn có tu vi Động Thiên sơ kỳ đại thành, chắc là người cầm đầu ở đây. Thấy Nguyên Tín Tử từ xa trù trừ không tới, hắn hừ lạnh một tiếng, cao giọng quát:
- Nguyên Tín Tử! Chẳng lẽ vẫn chưa nhận được chiếu lệnh, sao đến chậm thế.
Nguyên Tín Tử không đếm xỉa, mà đột nhiên xoay người lại, hét lớn:
- Lâm Nhất ở đây! Chư vị đồng môn mau mau giúp ta tặc nhân, ha ha.
Lão giả đó đang định tức giận, nghe vậy thần sắc khẽ biến, vội vàng giơ tay lên đi đầu đánh tới. Sau đó bóng người nhấp nhoáng, chỗ cửa thành trong phạm vi nghìn trượng nháy mắt đã bị vây thành thùng sắt.
Lâm Nhất chân khựng lại, lạnh lùng quan sát.
- Đi mòn gót sắt không tìm thấy, có được lại chẳng tốn chút công phu! Lâm Nhất, không ngờ phải không?
Ngoài Hơn mười trượng, Nguyên Tín Tử đắc ý cười to:
- Tôn chủ đã hạ lệnh phong cấm bốn cửa, chính là sợ ngươi thừa cơ chạy mất.
Hắn phân phó lão giả đang đang đi tới:
- Chí Toàn Tử đạo hữu, chưa động thủ thì muốn đợi tới khi nào nữa? Sau khi sự thành, luận công ban thưởng!
Bộ dạng hất hàm sai khiến của hắn giống như trưởng lão quản hạt ba thành năm đó đã trở lại.
Lão giả tên là Chí Toàn Tử đang muốn ra lệnh, bỗng nhiên trong lòng không vui, Hắn lườm Nguyên Tín Tử một cái, kia lại nhìn về phía người trẻ tuổi ở ngoài mấy chục trượng, cao giọng quát:
- Tên tuổi là gì, có phải Lâm Nhất không?
Đây chẳng phải là nói thừa sao! Ta đã chỉ tên nói họ rồi, sao còn phải hỏi nữa.
Nguyên Tín Tử xoay người muốn phát tác, lại không thể không nén lại. Chí Toàn Tử kia căn bản không thèm nhìn người, rõ ràng là đang tức giận cử chỉ đi quá giới hạn của mình. Hừ! Đúng là hạng người hay ghen ghét, có thể cướp được công lao của Nguyên Tín Tử ta chắc.
Chuyện xảy ra đột nhiên, bất ngờ bị vây, Lâm Nhất không hề kích động. Hắn không để ý tới câu hỏi của lão giả đó, giơ tay lên điểm một cái về phía Nguyên Tín Tử. Bùm một tiếng, một hư thân ảo ảnh từ trong cơ thể đối phương bay ra không ngờ lại vỡ tan trong nháy mắt. Thấy thế, hắn nhíu mày.
Nguyên Tín Tử cười ha ha, nói với vẻ khinh thường:
- Hồn cấm thuật có lẽ có tác dụng với người thường, nhưng lại không có trở ngại gì đối với cao thủ Động Thiên, Chỉ cần am hiểu phương pháp phân thân phân thần, liền không khó phá giải.
Khóe miệng Lâm Nhất nhếch lên, lặng lẽ gật đầu.
Khi thi triển hồn cấm, Nguyên Tín Tử đã dùng phân thần thay thế cho bản tôn để lừa gạt mình. Lúc trước tuy hắn có hoang mang, nhưng không nghi ngờ gì nữa, hiển nhiên là đã có chỗ dựa!
Chí Toàn Tử thấy Lâm Nhất phớt lờ mình, cả giận nói:
- Còn không mau trả lời ta.
Hắn vung tay lên, mấy chục tu sĩ đã tế ra pháp bảo, ra vẻ muốn thi triển một kích hợp lực. Mà hắn thì không quên lấy ra một chiếc ngọc giản rồi bóp nát, rõ ràng là muốn tiếp tục gọi bang thủ. Chỉ cần thông báo cho cao thủ toàn thành tụ tập tới, bất kể đối phương có cường đại như thế nào cũng khó mà thoát được. Nếu có thể đợi được hai vị tôn chủ tới, lại càng là một công lớn!
Lâm Nhất hất cằm, không cho là đúng cười cười:
- Nguyên Tín Tử! Tình thâm ý nặng của ngươi, ngày sau ta sẽ báo đáp.
- Lời này có ý gì? Chẳng lẽ ngươi hôm nay còn có thể đào thoát sao?
Nguyên Tín Tử hơi ngẩn ra, thầm cảm thấy không ổn, vội vàng hô lên với xung quanh:
- Động thủ...
Mọi người đang súc thế chờ đợi, không một không có một ai hưởng ứng. Hắn có chút xấu hổ quay sang nói với Chí Toàn Tử:
- Sư huynh.
Đúng vào lúc này, Lâm Nhất đột nhiên lấy ra tám khối ngọc bài rồi ném xuống đất.
Thấy vậy, Chí Toàn Tử không dám chậm trễ. Mà hắn vừa muốn hạ lệnh, trong mấy chục hiện lên một đạo quang mang. Sau đó, bóng người không còn.
- Ái chà! Chí Toàn Tử, ngươi để cho tặc nhân chạy rồi.
- Ngươi, ngươi. . . Nói hưu nói vượn! Rõ ràng là Nguyên Tín Tử ngươi nội ứng ngoại hợp.
- Lại nữa rồi lý luận, còn không mau cửa thành.
- Được có lệnh của hai vị tôn chủ, ai dám manh động.