Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2220:

Có điều, U Minh hải rốt cuộc xảy ra chuyện gì, không ngờ khiến nhóm người này hưng sư động chúng? Mà phía bắc Trung Dã, phải chăng có liên quan tới tung tích của Hổ Đầu và lão Long?

Ánh mắt Tần Hoa Tử lấp lánh, bộ dạng oán giận, truyền âm với Mộc Ly Tử ở ngoài hơn mười trượng:

- Vội vội vàng vàng nước, muốn thở cũng không được.

Mộc Ly Tử quay đầu lại cười, theo tiếng truyền âm nói:

- Chỉ vì U Minh hải có cao thủ qua lại, cho nên mới triệu tập nhân thủ tiến đến tương trợ, sợ chậm thì có biến.

Hắn sau đó lại an ủi:

- Lộ trình lần này chừng một tháng, lão đệ đừng ngại vừa đi vừa nghỉ.

Một tháng lộ trình, dùng độn pháp tầm thường này mà tính. Ít nhất cũng phải xa mấy vạn dặm. Đám người Vệ Bưu và Đao Tề tuy vội vã lên đường, nhưng cũng có thể đoán được tình trạng ở U Minh hải vẫn trong khống chế.

- Không biết những cao thủ này đến từ đâu mà dám kiêu ngạo như vậy, thật là buồn cười!

Tần Hoa Tử oán giận nói một câu:

- Nên triệu tập thêm một số nhân thủ mới đúng, lo trước khỏi hoạ...

Mộc Ly Tử quay đầu, bất ngờ nói:

- Lão đệ! Ngươi xưa nay trầm ổn mà không thích nhiều chuyện, giờ sao lại tức giận như vậy? Huống chi lai lịch của đám cao thủ đó không phải xa lạ gì, ngươi chắc biết mới đúng chứ.

Tần Hoa Tử né tránh đề tài, nói cho có lệ:

- Quan tâm quá tất loạn, đạo huynh chớ trách.

Mộc Ly Tử liếc ra sau, không hề trách cứ, nói tiếp:

- U Minh hải đã có hơn hai mươi vị đạo hữu đóng quân rồi, cộng với tám người chúng ta, chắc không có vấn đề gì. Mà dù có bất trắc, ở Trung Dã này cũng là hữu kinh vô hiểm, cứ an tâm là được.

Tần Hoa Tử tự biết nói nhiều tất có sơ hở, dứt khoát ngậm miệng.

Từ trong lời nói của Mộc Ly Tử không khó biết được, một nhóm tu sĩ của cốc có chừng hơn hai ba mười người, đều là cao thủ Động Thiên. Ba ngày trước, mình và Huyền Ngọc Tử còn dùng thân phận tu sĩ Tiên Quân tới gia nhập, không khỏi khéo quá hóa vụng, cũng thiếu chút nữa thì gieo gió gặt bão, nhưng cũng bởi vậy mà có thu hoạch khác. Có thể thấy được thế gian này thành bại được mất chưa bao giờ dùng một chuyện để luận dài ngắn.

Giống như có người nói, đừng để mây bay che mắt, nhìn vật thì phải nhìn xa trông rộng.

Có điều, Tần Hoa Tử lúc này đã không phải là Tần Hoa Tử ba ngày trước. Đám cao nhân đối địch với tu sĩ Mộc Linh cốc rốt cuộc là ai, hắn thật sự không biết. Mà ở U Minh hải có chuyện gì, đám người Mộc Ly Tử vì sao không sợ hãi, lại không thể hỏi, chỉ có thể hành sự tùy theo hoàn cảnh.

Một nhóm tám người, đi đường không ngừng. Cho đến nửa tháng sau mới tìm một đỉnh núi không người nghỉ ngơi nửa ngày. Mà khi nghỉ ngơi, Tần Hoa Tử lại ăn đan dược rồi thở hồng hộc, nhân lúc rảnh rỗi nói chuyện với người ta, khiến Mộc Ly Tử ở bên cạnh không được yên tĩnh.

Sau đó thì tiếp tục khởi hành.

...

Càng tiến về phía trước, cách Trung Thiên thành đã càng xa. Mà càng tiến về phía trước, cũng càng hoang vắng rét lạnh.

Vốn còn là đỉnh núi xanh tươi, dần dần thành đất cằn sỏi đá. Không quá mấy ngày, lục địa biến mất, nước xanh nối dài.

Tới về sau thì là núi băng bồng bềnh, hải vực như mực.

...

Một nhóm tám người thế đi chậm lại, rồi đi qua một hải vực đầy băng di động, dưới sự dẫn dắt của Đao Tề, Vệ Bưu dừng trên một núi băng chừng ba năm dặm.

Không cần nghĩ nhiều, đi liền một tháng, cuối cùng cũng tới nơi.

Nơi lạnh lẽo này chính là U Minh hải à?

Tần Hoa Tử theo mọi người hạ xuống, chân chưa đứng vững liền thấy hàn ý vô tận đập vào mặt, khiến người ta không nhịn được muốn run rẩy. Đứng trên núi băng cao mấy chục trượng đưa mắt nhìn bốn phía, núi tuyết lớn nhỏ nhiều không đếm xuể, băng trôi trong nước biển đen xì. Ngoài ra chính là âm hàn và tĩnh mịch vô tận, hỗn độn và tiêu điều.

Đương nhiên, còn có ba bóng người từ xa bay tới.

Tần Hoa Tử đột nhiên dưới chân lảo đảo.

Mộc Ly Tử ở bên cạnh hiếu kỳ nói:

- Lão đệ sao thế?

Tần Hoa Tử giơ tay chỉ xuống dưới chân, cười xấu hổ, Vừa rồi vừa hay hạ xuống một khối băng cứng, mà hắn thất thần không dám ứng biến, lộ ra vẻ cực kỳ chật vật.

Mộc Ly Tử lắc đầu với Tần Hoa Tử cử chỉ dị thường này, sau đó hai chân nhẹ nhàng di động về phía trước, cùng mọi người nghênh đón ba thân ảnh từ trên trời hạ xuống, cũng nói:

- Bái kiến cốc chủ.

Ba người tới đều là tráng hán trung niên. Người cầm đầu tráng kiện, râu quai nón, chính là cao thủ Động Thiên trung kỳ, vừa hạ xuống liền cười to nói:

- Ha ha! Đài Thắng ta tuy là cốc chủ, lại là hữu danh vô thực, chư vị không cần giữ lễ tiết.

Tần Hoa Tử giơ tay chào theo, khóe môi nhếch lên nở nụ cười như có như không.

Lúc trước từng gặp một người, cũng tự xưng là Đài Thắng, lại dùng tu vi Tiên Quân hậu kỳ dẫn theo một đám người trà trộn vào trong Ma thành. Khi đó cứ muốn cùng hắn đọ sức trên Luyện Kim thạch, cuối cùng khó tránh khỏi cũng bị ám toán. May mà dưới Huyễn Đồng, sớm đã nhìn thấu kỳ quái, nhưng cũng vì thế mà nghi hoặc không thôi. Loại người nào mới có thể che giấu tu vi dưới cấm chế của Ma thành.

Vừa rồi tuy có bất ngờ, nhưng cũng không ngoài sở liệu. Hai người trước sau rõ ràng chính là cùng một người. Mà tướng mạo của rất nhiều tu sĩ ở đây lại sớm được in lại trong ngọc giản của Nhĩ Huyền, Ngô Lễ, Huyền Ngọc Tử.

Có điều, dưới trướng Đài Thắng không chỉ có cao thủ Động Thiên đông đúc, cũng không ngại vất vả tới U Minh ở nơi cực địa này giằng co với người ta, Hắn muốn làm gì, có chỗ dựa gì, Hổ Đầu và lão Long ở đâu... Còn có...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free