Vô Tiên - Chương 2179:
Dã Sơn cốc, đỉnh núi.
Nhĩ Huyền vẫn một mình một mình trên vách núi.
Khi gió núi thổi tới, mây mù dập dềnh, cây tùng già, cỏ cỏ xanh cũng lay động theo. Chỉ một lát sau, tất cả trở về với sự yên tĩnh của ngày xưa. Có lẽ, gió ngay sau đây sẽ càng thổi mãnh liệt hơn.
Không biết vì sao, hôm nay Nhĩ Huyền bỗng nhiên có chút tâm thần thấp thỏm, lại nhất thời không hiểu ra sao. Hắn dứt khoát không nhập định tĩnh tọa nữa mà tay nâng râu dài đứng trên cao quan sát. Chỉ thấy trong sơn cốc phía dưới, cây cối, nhà cỏ, động quật cùng với thân ảnh của nam nữ già trẻ quen thuộc đập hết vào mắt, cũng không có gì khác thường. Mà nhìn xung quanh xa xa, gió nhẹ mây mờ, ánh mặt trời chói chang.
Nhĩ Huyền chậm rãi quay ra sau, lắc đầu bất đắc dĩ.
Ngày động phủ của Hổ Đầu đóng cửa, liền không mở ra nữa. Hiện giờ nháy mắt cái đã ba mươi năm trôi qua, không biết cảnh giới tu vi của hắn đã tới mức nào rồi. Ở một gian động phủ khác cách đó không xa thì lại luôn mở rộng cửa. Mà Long Kiều Nhi kia thì chẳng khác nào phụ nhân nhà nông hung hãn, chỉ lo giữ chặt cửa trạch viện, không để người ngoài bước vào nửa bước.
Có điều thần thức vẫn có thể thấy được, lão Long mặc dù đang nhắm mắt tĩnh tọa, nhưng tình hình đã ổn. Hiện giờ hắn đã thổ nạp tự nhiên, thương thế đang từ từ khôi phục.
- Không được phép rình coi!
Một tiếng quát hung hãn truyền đến, tiếp theo lại trở nên ôn nhu, gắt khẽ:
- Nhĩ Huyền huynh! Ngươi làm ta sợ quá.
Nhĩ Huyền vội vàng thu hồi thần thức, cười khổ xấu hổ. Rốt cuộc là ai làm ai sợ chứ? Long Kiều Nhi kia so với nam tử còn cường hãn hơn ba phần, có lúc nào là nhát gan đâu. Mà nàng ta hiện giờ lại giống như đổi thành một người khác, lời nói cử chỉ đã có thêm mấy phần bộ dạng của nữ nhi gia. Chỉ có điều, sự ôn nhu này, người bình thường thật sự là không tiêu thụ nổi.
Ngoài mấy chục trượng, Long Kiều Nhi đang canh giữ trước cửa động phủ. Nàng ta sau khi bắt Nhĩ Huyền thu hồi thần thức thì không còn vẻ giận dữ nữa, không nhịn được mỉm cười hài lòng. Sau đó, nàng ta vươn tay ra chỉnh lại tóc rối thái dương rồi xoay người đi vào trong.
Bên trong động phủ, lão Long vẫn nhắm mắt ngồi ngay ngắn mà khí cơ thâm trầm. Khi hắn thổ nạp hít thở, trong miệng mũi không ngờ phát ra tiếng ngáy loáng thoáng. Nhìn qua thì giống như đang ngủ say vậy.
Long Kiều Nhi đi đến bên cạnh lão Long, thoải mái ngồi xuống, lại thản nhiên vươn tay ra đặt lên mệnh môn bên hông hắn, sau đó mới nhẹ giọng nói:
- Thời gian đã đến, tiểu muội hành công cho ngươi nhé.
Nàng ta vừa nói vừa cuồn cuộn không ngừng truyền pháp lực từ lòng bàn tay vào trong cơ thể đối phương.
Hành động của nữ tử này nhìn thì rất tự nhiên, nhưng kỳ thực lại không hiểu lắm về pháp môn chữa thương. Sau khi cho dùng mấy viên đan dược thì hiệu quả lại rất nhỏ. Nàng ta lo lắng, lại dùng pháp lực bản thân để tương trợ. Sự thân thiết và tấm lòng chân thành này thực sự rất hiếm có. Mà có đôi khi dục tốc thì bất đạt, nói không chừng lại chẳng giúp được gì.
Sau thời gian một nén nhang, trán Long Kiều Nhi đã chảy ra một tầng mồ hôi. Mà nàng ta vẫn mang theo vẻ mặt ngưỡng mộ ngắm lão Long, giống như nhìn mãi cũng không đủ, vẫn muốn cố thêm một lúc. Chỉ có điều tu vi có hạn, chỉ đành nghỉ ngơi một đêm rồi ngày mai làm tiếp.
Nàng ta vừa muốn thu tay lại thì bỗng nhiên vẻ mặt cứng đờ.
Tiếng ngáy vẫn luôn kéo dài không ngừng đột nhiên biến mất. Lão Long Ngủ say đã lâu không ngờ lúc này đang chậm rãi mở mắt. Hắn ngây ra một lúc, lúc này mới quay đầu nhìn về phía Long Kiều Nhi, thản nhiên nói:
- Cô nương! Những năm qua đã khiến ngươi vất vả rồi.
Long Kiều Nhi vẫn là bộ dạng cứng đờ, sắc mặt lại hơi ửng hồng. Có điều ngay sau đó nàng ta rụt tay về như bị bỏng, thỏ thẻ nói:
- Long... Long huynh, ngươi vẫn chưa phục hồi hẳn, để tiểu muội giúp ngươi chữa thương...
Nữ tử vốn dứt khoát lưu loát, lúc này không ngờ lại trở nên ngượng ngịu. Xấu hổ muốn nói lại thôi, trông cũng quyến rũ động lòng người.
Nghĩ lại cũng đúng thôi, cô nam quả nữ ở chung một phòng, cũng có ba mươi năm sớm chiều ở chung, hơn nữa mỗi ngày đều dốc lòng săn sóc, có thể nói là rất khăng khít với nhau. Nhất là lúc dùng tu vi tương trợ, gần như là da thịt chạm nhau! Long Kiều Nhi tự nhận là quen thân với lão Long, giống như người một nhà. Nhưng khi đối phương thật sự tỉnh lại, vào khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, một loại cảm giác xa lạ bỗng dưng ập tới, khiến nàng ta trong nhất thời trở nên chân tay luống cuống. Có lẽ là sự câu thúc do nam nữ khác biệt, hoặc là sự tâm hoảng ý loạn do bị nhìn thấu tình cảm.
Lão Long chỉ tùy ý nhìn thoáng qua, không lưu ý đến sự khác thường của nữ tử ở bên cạnh. Hắn thở ra một hơi trọc khí, sau đó nội thị tình hình trong cơ thể. Lúc trước sau khi tới gian động phủ này không lâu liền đã tỉnh lại. Tiếc rằng khi đó thương thế quá nặng hơn nữa lại hao hết tu vi, đành phải ngủ say.
Ai ngờ nháy mắt đã qua ba mươi năm, cho đến mấy ngày gần đây, thương thế mới khỏi hẳn. Mà tu vi tiến cảnh lại vẫn thong thả như cũ. Truy cứu nguyên do thì là có liên quan tới nữ tử hảo tâm ở bên cạnh đây.
Lão Long chính là thần thú trời sinh, chỉ cần không bị hồn phi phách tán thì cho dù thương thế có nặng tới mấy, ngủ mấy chục năm là sẽ từ từ tự khỏi. Nếu có Hổ Đầu ở bên cạnh thủ hộ, lại lấy ra mấy ngàn thần thạch tương trợ, tất nhiên là làm ít công to. Mà hiện giờ lại ngày ngày bị pháp lực của Long Kiều Nhi quấy phá, khiến cho khí cơ bài xích mà không được tự nhiên, ngược lại khiến thương thế của hắn lâu khỏi và tu vi tiến cảnh cũng trở nên chậm chạp. Chỉ vì hai người đều là long thể, nhưng huyết mạch, tu vi khác nhau. Mà nữ tử đó lại không biết, cứ trút hết một bầu tâm tư xuống.
Lão Long thu liễm nỗi lòng, lại vừa cảm thấy may mắn vừa cảm thấy bất đắc dĩ.
May mắn là trong lúc nguy cấp khi đối trận với Ô Nhị, đột nhiên nhớ tới phương pháp Cửu Chuyển Thiên La của Yêu Hoàng. Tuy có có chút lờ mờ, nhưng lại từ trong pháp này lĩnh ngộ được sự huyền diệu của phân thân. Mà chính là bằng vào sự linh cơ lúc đó, cuối cùng đánh bại được đối thủ cường đại lại xảo quyệt ác độc kia. Mà khiến người ta bất đắc dĩ là, trải qua trận đánh này lại hao hết tu vi. Hiện giờ pháp lực đã không còn một thành của lúc trước, nếu còn gặp bất ngờ, căn bản là không có sức tự bảo vệ mình.
Lão Long nghĩ đến đây, có chút buồn bực lắc đầu, nói:
- Cô nương! Ngươi cứ tự tiện, thuận đường gọi huynh đệ của ta vào.
Long Kiều Nhi vẫn ngồi yên không nhúc nhích, ráng hồng trên mặt đã biến mất.