Vô Tiên - Chương 2178:
Nghe nói, tu tới cảnh giới La Thiên khó thoát khỏi cửu ách chi kiếp. Mà muốn độ qua kiếp nạn này, không phải là người có đại cảnh giới đại cơ duyên thì không thể được. Vì thế mọi người đều hết lòng hết sức, lại mỗi khi thất bại trong gang tấc thì tiếc nuối không thôi. Kết quả là liền có Tam Hoàng kinh xuất thế. Lời đồn có nói, chỉ có Tam Hoàng kinh trong tay thì mới vượt qua được ách kiếp. Chỉ tiếc sau khi kinh này được viết ra thì liền theo sự rung chuyển của hồng hoang mà không rõ tung tích. Bất đắc dĩ, yêu ma hai nhà đành tìm lối tắt. Huyết sát chi pháp của Ma tu là một. Mà phương pháp của yêu tu thì không rõ. Thanh Diệp sư đệ, không biết lựa chọn của ngươi là con đường nào?
Sau một thoáng, nam tử áo đen lúc này mới chậm rãi xoay người lại. Trên khuôn mặt vốn rạng ngời của hắn lúc này thần sắc lại không rõ.
Nam tử này chính là chủ nhân nơi đây, Lăng Đạo. Hắn nhìn về phía cách đó không xa, nhẹ giọng hỏi:
- Nguyên Tín Tử, có thu hoạch gì không?
Cách đó không xa, một vị tu sĩ trung niên lẳng lặng đứng hầu. Hắn hai gò má khô gầy, thần thái khiêm tốn, bên hông giắt ngọc bài màu đen, thể hiện thân phận bất phàm. Nghe vậy, người hắn run run, vẫn cúi đầu cẩn thận đáp:
- Hồi bẩm Tôn chủ, tại hạ không dám lười biếng, tiếc rằng tặc nhân. . . Tặc nhân đến nay vẫn không rõ tung tích.
Trên Ban công, yên tĩnh dị thường.
Nguyên Tín Tử lại vội vàng nói tiếp:
- Người đó hoặc là độn ra khỏi thành, hoặc là ẩn núp trong thành. Tại hạ đã lục soát Trung Thiên, Diệu thành, Vô Thượng.
Địa giới hắn quản hạt chỉ có ba thành. Mà cho dù đào sâu ba thước đất vẫn thủy chung không thấy bóng dáng của tặc nhân. Tuy là như vậy, vẫn phải tiếp tục tìm kiếm. Bằng không hắn thân là trưởng lão khó tránh khỏi mang tội.
- Hiện giờ đã qua ba mươi năm rồi, ngươi còn muốn tìm kiếm bao lâu nữa? Hừ...
Lăng Đạo khẽ hừ nhẹ tiếng, nói:
- Nguyên Tín Tử, bản tôn chỉ hỏi một câu, người đó có phải là Lâm Nhất hay không?
Thân thể Nguyên Tín Tử lại run run, do dự nói:
- Mười phần có... có lẽ...
Ánh mắt hắn lóe sáng, vội vàng kiên trì nói tiếp:
- Từ các loại dấu hiệu cho thấy người đó chính là Lâm Nhất, chỉ vì tại hạ không được thấy tận mắt cho nên mới không dám khẳng định. Mà hắn sống hay chết, là bỏ chạy rồi hay đang ẩn nấp, vẫn xin tôn chủ minh sát.
Sắc mặt Lăng Đạo có chút âm trầm, tay áo vung ra sau lưng, thản nhiên nói:
- Thôi! Từ hôm nay đi trông coi cửa thành đi.
Nguyên Tín Tử không kịp nghĩ nhiều, vội vàng đồng ý. Mà chỉ trong nháy mắt, hắn đã sắc mặt tái nhợt, lập tức thở dài một tiếng, lưu luyến cởi lệnh bài bên hông xuống đặt trên mặt đất, sau đó chậm rãi lui ra sau.
Trên ban công chỉ còn lại một mình Lăng Đạo. Hắn tay vịn đỡ râu, thần sắc hờ hững, trong con mắt thâm thúy lờ mờ hiện lên vẻ trào phúng.
Ba mươi năm trước có người đại náo Ma thành, lại khi bốn cửa tám quan bị phong cấm, đột nhiên biến mất vô tung vô ảnh. Nếu hắn chạy không thoát thì có thể ẩn nấp ở đâu? Nếu người đó chính là Lâm Nhất, đã cướp huyết sát của bản tôn thì sao dám tùy tiện hiện thân ở đây, ai cho hắn lá gan lớn như vậy?
Lăng Đạo nhìn về phương xa, không nhịn được thầm hừ một tiếng. Người đó có phải Lâm Nhất hay không đã không còn quan trọng. Bản tôn chỉ muốn biết Thanh Diệp sư đệ ngươi cớ sao lại nhiều lần quấy phá? Nếu không trả lại huyết sát, huynh đệ chúng ta chỉ có nước trở mặt thành thù.
...
Tâm tư của Lăng Đạo Ma Tôn người thường khó có thể nắm bắt.
Đối với điều này, Nguyên Tín Tử bị bất ngờ miễn chức trưởng lão là ngoài ủy khuất ra cũng cảm thấy rất hồ đồ.
Lâm Nhất kia chính là đầu sỏ hủy hoại bí cảnh, cướp đoạt huyết sát, tội ác tày trời! Vốn tưởng rằng tôn chủ sẽ vì thế mà nổi giận, ai ngờ trong nháy mắt liền từ bỏ không để ý tới nữa, thật sự khiến người ta không hiểu ra sau. Mà hiện giờ lại liên lụy mình mất chức trưởng lão thì không nói, còn bị giao cho trông coi cửa thành, đúng là xui xẻo!
Có điều, lúc trước giả vờ không biết sự tồn tại của Lâm Nhất, cuối cùng ba mươi năm sau lại chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, ai nói không phải là một loại vận khí! Chỉ cần ngày sau có công lao, khôi phục vị trí trưởng lão chắc không khó.
Ngoài Thiên Ma cung, Nguyên Tín Tử lặng lẽ lau mồ hôi lạnh trên trán. Đợi hắn chỉnh đốn lại tâm tình, lại không khỏi kính sợ quay đầu lại nhìn, lúc này mới xoay người bay xuống phía dưới.
Bảy tầng Đại Xích và tám tầng Vũ Dư của Ma thành tương liên tương thông với nhau. Gọi là hai thành hai giới, kì thực mỗi cái chiếm một nửa. Từ giữa đi ngang xuống phải qua Long Biến, Ngọc Long, Vô Thượng, Diệu thành rồi tới Trung Thiên thành nơi tu sĩ các nhà hội tụ.
Nguyên Tín Tử sau khi tới Trung Thiên thành, không trực tiếp tới cửa thành mà là một mình bay tới nơi nhà cửa đông đúc. Khi đi ngang qua một tiểu viện hẻo lánh thì hơi dừng lại. Thấy cửa viện đóng chặt, bên trong có cây cối mọc, hắn lắc đầu tiếp tục đi về phía trước, ngừng chân trước cửa một viện tử cách mấy chục trượng.
Gác cửa thành địa vị tuy thấp, nhưng lại được cái nhàn nhã. Có thời gian này, tư trạch năm đó đặt mua cuối cùng cũng có tác dụng.
Nguyên Tín Tử quan sát viện lạc trước mặt, vuốt râu cười tự đắc. Thời gian trôi qua lâu, thiếu chút nữa thì quên mất nơi này. Tư trạch nhà mình cũng có cây cối. Không biết tiểu viện phía trước là thuộc sở hữu nhà ai, ngàu sau không ngại tới bái phỏng.