Vô Tiên - Chương 2180:
Long Kiều Nhi bỗng nhiên nói:
- Ngươi... ngươi muốn đuổi ta đi.
Lão Long vẫn không hiểu, cố nhẫn nại nói:
- Ta muốn bế quan thôi, ngươi cũng nên đi nghỉ đi.
- A! Tức chết ta mà.
Long Kiều Nhi đột nhiên nhảy dựng lên, sắc mặt đã trắng bệch. Nàng ta ngực phập phồng, tức giận quát lên:
- Ta hết ngày này đến ngày khác thủ hộ ngươi ba mươi năm, lại không bằng một huynh đệ của ngươi? Ngươi thương thế vừa khỏi đã muốn đuổi ta đi. Nữ nhân ở trong mắt ngươi chẳng lẽ lại không đáng một xu như vậy sao.
Lão Long kinh ngạc, nhìn Long Kiều Nhi với vẻ không thể tin nổi. Mà đối phương thì khí thế bức nhân, không ngờ khiến hắn không nhịn được phải cúi đầu tránh né. Nữ nhân điên lên đúng là đáng sợ thật!
Lửa giận của Long Kiều Nhi càng vượng, tiếp tục quát:
- Các ngươi thủ túc tình thâm, ta há lại là hư tình giả ý? Chẳng lẽ quên mất ta chữa thương cho ngươi, có tin ta cùng chết cùng sống với ngươi không? Còn không trả lời ta à.
Ở trong mắt nàng ta, ba mươi năm chờ đợi sớm chiều đã đủ để chứng minh rồi. Tình thâm ý thiết này có thiên địa chứng giám! Mà Long huynh ngươi lúc ban đầu cũng không cự tuyệt, trước mắt lại nguây nguẩy từ chối. Tưởng bổn cô nương dễ bắt nạt đúng không? Nam nhân tốt trong thiên hạ chết hết rồi à? Tình cờ gặp được một người, lại là hạng bạc tình quả nghĩa. Dưới cơn vừa xấu hổ vừa giận dữ, nàng ta thật sự là không thể nhịn được nữa!
Lão Long vẫn ngạc nhiên không thôi, khẽ nhíu mày.
Lúc trước xuất thủ cứu giúp, chỉ vì trên người nữ tử này có khí tức quen thuộc với mình. Mà sự ngay thẳng lại có trách nhiệm của nàng ta lại khiến người ta tăng thêm hảo cảm. Cho dù là vậy, cũng không thể ép buộc chứ? Cần một nữ nhân để chữa thương cho, đó còn là nam nhân sao?
Lão Long có chút đầu váng mắt hoa, không khỏi cảm thấy chột dạ. Một món nợ ba mươi năm, rốt cuộc là cái gì vậy? Hắn không muốn nghĩ nhiều, thầm thở dài, nhìn chằm chằm khoảng không trước mặt, trầm giọng nói:
- Lão Long ta chỉ nhận huynh đệ thôi.
- Ngươi...
Long Kiều Nhi trợn mắt lên, đột nhiên vung quyền đầu. Mà lão Long vẫn ngồi ngay ngắn, giống như tảng đá. Nàng ta nghiến răng, hung hăng giậm chân một cái rồi xoay người lao ra ngoài cửa động, hai mắt đã đẫm lệ.
Thân thể lão Long hơi run run, chậm rãi quay đầu lại nhìn, nỗi lòng khó hiểu.
Đúng lúc này, ngoài động đột nhiên truyền đến tiếng rầm.
Lão Long thần sắc biến đổi, đứng bật dậy. Tiếc rằng bế quan ba mươi năm, thương thế mới khỏi lại khí tức chưa thông, khiến cho hắn chân lảo đảo. Mà hắn lại không dám chậm trễ, lao nhanh ra ngoài động phủ, lập tức lại trố mắt ngạc nhiên.
Trước cửa Động phủ, Long Kiều Nhi vô lực nằm trong vũng máu. Nàng ta vừa rồi còn tinh thần phấn chấn, hiện tại lại suy yếu vô cùng mà sinh cơ không còn nhiều. Hơn nữa bộ ngực đang vỡ toang của nàng ta lại đang chảy màu ồ ồ, nhìn ghê cả người.
Trên vách đá cách đó không xa còn có một người đang nằm. Đó là Nhĩ Huyền đã bị cấm chế trói buộc. Hắn dường như đang rất tức giận, lại tuyệt vọng không thôi.
Cách động phủ trăm trượng một dãy tu sĩ đang hoành không mà đứng, ước chừng hơn mười người, không ai không phải là cao thủ Động Thiên. Nhất là hán tử tráng kiện cầm đầu, lại có cảnh giới Động Thiên trung kỳ đại thành. Trong tay còn đang tóm hờ một lão già, nhìn cũng không xa lạ. Minh Thúy cốc Ngô Lễ. . .
- Long huynh.
Một đỉnh núi đã bị sát khí cuồng bạo bao phủ. Uy thế cường đại ùa tới, khiến người ta hít thở không thông. Lão Long vừa nhìn thấy tình hình xung quanh, lập tức như rơi vào hầm băng. Đối phương ý đồ đến bất thiện, hôm nay e là chạy trời không khỏi nắng. Mà khi một tiếng gọi suy yếu truyền đến, trong lòng hắn càng căng ra. Chỉ thấy Long Kiều Nhi ngọ nguậy ngẩng đầu lên, lại ngã vào trong vũng máu.
Trong lòng lão Long giống như vang lên trống trận, lập tức rung động đùng đùng. Hắn mặc kệ tình hình nguy cấp ở xung quanh, thân hình lóe lên lướt tới gần Long Kiều Nhi, vươn tay ra muốn đỡ nàng ta dậy.
Long Kiều Nhi lại khó có thể nhúc nhích, cố sức vươn một tay ra, nắm chặt lấy cánh tay lão Long, vội vàng nói:
- Có người xông vào động phủ, ta không ngăn được, Long huynh đừng trách.
Khóe mắt nàng ta vẫn mang theo vệt nước mắt, vẻ áy náy trong mắt lại rất đậm. Nữ tử điên cuồng trước kia, sớm đã không còn bóng dáng. Chỉ có ba mươi năm vẫn yêu như một ngày, lưu luyến khó dời.
Lão Long chậm rãi quỳ xuống, tâm loạn như bông. Hắn nhìn nữ tử thê thảm trước mắt, nhất thời có bao lời muốn nói lại không thể nói ra được, lật tay tóm lấy mạch môn của nàng ta, đang muốn dùng pháp lực tu vi để tương trợ. Mà hắn lại lập tức hừ một tiếng. Tu vi bản thân khó cứu. Đối phương cũng đã tạng phủ vỡ nát, sinh cơ dần trôi.
Đúng vào lúc này, có người cười nói:
- Ha ha! Lão Long đã hiện thân rồi, còn thiếu một Hổ Đầu nữa.