Vô Tiên - Chương 2175:
Ô Nhị cho rằng trận chiến này là tất thắng.
Khi sư phụ rời khỏi Yêu Hoang từng nói, vạn chúng sinh linh đều lấy cường giả vi tôn. Mà chiến thắng tất cả đối thủ là con đường tất phải đi qua để bước tới đỉnh phong. Lời nói của lão nhân gia có đạo lý! Hôm nay không chỉ phải giết lão Long và Hổ Đầu, còn phải toàn bộ một lưới bắt hết những người đã thấy hành tung của mình!
Không ngờ chuyện xảy ra bất trắc!
Một đối thủ Động Thiên sơ kỳ không ngờ trong nháy mắt thi triển ra tu vi Động Thiên trung kỳ, hơn uy thế của thần long càng hơn một bậc, căn bản khiến người ta khó lòng phòng bị!
Chín bóng người hư ảo chính là chín vị sơ kỳ Động Thiên sơ kỳ. Một kích hợp lực hung mãnh như sóng to gió lớn.
Ô Nhị hừ một tiếng bay ngược ra sau, chỉ cảm thấy khí cơ chấn động, tứ chi bách hải đau đớn, lập tức trước ngực nghèn nghẹn, cổ họng nóng lên, máu tụ muốn rời miệng bay ra. Mà đúng lúc này một tiếng "Hổ ca cũng đến đây" vang lên gần đó, theo sau là một con hổ khổng lộ lưng mọc hai cánh bạc lao tới!
Bạch Hổ đáng giận này là muốn thừa cơ chiếm tiện nghi!
Ô Nhị đã ở trong thế suy tàn, khó có thể tự giữ, vẫn cứ không cam lòng yếu thế. Hắn nghiến răng nghiến lợi, hai mắt lồi ra, huy động cánh tay, thoáng chốc một đoàn sương đen bao phủ xung quanh. Mà cái miệng to như chậu máu của Bạch Hổ hung hăng cắn tới, rắc một tiếng xé rách Huyền Minh sát khí hộ thể. Sau đó là hai hổ trảo thô to mang theo hàn quang sắc bén gào thét vồ xuống, đánh mạnh vào lưng hắn, trong hai tiếng bùm bùm trầm đục, hắn cuối cùng không chống đỡ được nữa, đột nhiên phun ra một ngụm máu nóng, trong nháy mắt giống như bị một khối đá to đập cho nửa ngày.
Nhân lúc ngươi bệnh, lấy mạng ngươi luôn! Bạch Hổ hiển nhiên là hiểu rõ sự tinh túy trong đây, hai cánh lóe lên, không bỏ lờ thời cơ đuổi theo.
Lão Long một chiêu đắc thủ, không chút lưu tình. Hắn theo sau lưng Bạch Hổ, lại huy động song quyền. Mà chín đạo thân ảnh đã huyễn hóa ra đột nhiên khựng rồi rồi lập tức nhất nhất sụp đổ. Khi hắn bị bức phải hiện ra bản tôn, đã sắc mặt tái nhợt mà thần sắc suy yếu, không ngờ lảo đảo mấy cái rồi ngã cắm mặt xuống hồ.
Đồng thời Bạch Hổ đã đuổi tới phía sau Ô Nhị trăm trượng. Hắn rít lên một tiếng, muốn cắn xé đôi thủ.
Ô Nhị hung hăng lườm Bạch Hổ đang đánh tới, lại miệng phun ra tinh huyết rồi thân hình đột nhiên biến mất. Trong không trung bỗng nhiên xuất hiện một ảo ảnh huyền quy. Mà vào nháy mắt hắn hiện ra chân thân, lập tức được bao phủ trong Huyền Minh sát khí rộng mấy chục trượng, lập tức đột nhiên mờ đi, sau đó hóa thành một đạo hắc quang mỏng manh bay thẳng về phía chân trời, trong nháy mắt liền biến mất không thấy đâu.
Bạch Hổ vồ trượt, hơi ngây ra, vừa muốn phấn khởi tiến lên thì lại đột nhiên xoay người, biến trở về bộ dạng Hổ Đầu, kinh hô:
- Huynh đệ.
Lão Long chưa rơi vào trong hồ nước đã được một nữ tử chạy vội tới đỡ lấy. Hắn nhìn lướt qua đối phương rồi lập tức hai mắt nhắm nghiền ngất đi. Bên tai mơ hồ nghe thấy có người gọi.
- Cô nương, trả huynh đệ ta đây.
- Ta không đưa đấy, ngươi làm gì được ta.
- Hai vị đều có hảo ý, đừng có cãi nhau. Lão Long tiền bối đã hao hết tu vi rồi, phải tĩnh dưỡng chữa thương.
...
Lúc này ngoài ngàn vạn.
Một đạo hắc quang thế đi gần như không còn, trong không trung hiện ra thân ảnh của Ô Nhị, không ngờ đột nhiên ngã xuống sơn cốc phía dưới. Bùm một tiếng, đá vụn văng ra, mặt đất bị đập ra một hố sâu. Sau một thoáng, hắn cực kỳ chật vật giãy dụa từ trong hồ bò ra, vẫn lắc lư không ngừng, khóe miệng trào máu cười ha ha:
- Khà... khà! Thanh Longđó có thể xưng là địch thủ, chỉ có Bạch Hổ là đáng giận.
Ô Nhị còn chưa kịp thở dốc đã biến sắc.
Hơn mười bóng người từ trên trời hạ xuống, trong đó người cầm đầu đắc ý cười nói:
- Ô Nhị! Chờ ngươi gặp ngày này lâu rồi.
...
Sau nửa canh giờ, bên trong cùng dãy sơn cốc này, thân ảnh của một người trung niên từ dưới vách đá cách đó không xa xông ra. Hắn sợ hãi quay sang bốn phía, khỏi lấy làm may mắn, thầm nghĩ:
- Bất kể là như thế nào cuối cùng cũng thoát được một kiếp.
Mà hắn còn chưa kịp rời đi lại vội vàng quay người chui xuống dưới lòng đất, oán giận nói:
- Chỗ bí mật thế này sao lại trở nên náo nhiệt thế.
Chỉ trong nháy mắt, năm nam một nữ xuất hiện trên sơn cốc. Có lẽ là phát hiện ra gì đó, đoàn người mau chóng rời đi.
Lại qua nửa canh giờ, người trung niên từ dưới lòng đất chui ra. Hết nhìn đông tới nhìn tây hết nhìn đông tới nhìn tây, thần sắc trong mắt bất định, thì thầm nói:
- Nơi này không phải nơi có thể ở lâu.
Trên đỉnh núi ở bên cạnh Dã Sơn cốc có mấy gian động phủ đan xen. Nơi này mây mù nhàn nhạt, ánh mặt trời cao xa, vẫn có thể coi là nơi tốt để bế quan chữa thương!
Nhĩ Huyền bay xuống trước cửa một gian động phủ, nhấc chân đi vào. Trước đó vừa mới tiễn bước Ngô Lễ. Đối phương niệm ơn ngày hôm nay, không tránh được một phen nói lời cảm tạ, lại mời vị lão hữu hắn tới Minh Thúy cốc ngoài vạn dặm vạn dặm ở chơi mấy ngày. Mà hắn tâm sự chưa xong, sau khi nói qua loa vài câu thì chia tay.
Bên trong động phủ, ba người một đứng một ngồi một nằm, tình cảnh có chút dị thường.
Long Kiều Nhi khoanh chân khoanh chân, trong lòng vẫn ôm chặt lão Long đang hôn mê chưa tỉnh. May mà thân hình nàng ta cường tráng như nam tử, ôm một người cũng cường tráng như vậy vẫn rất thoải mái tự nhiên.
Hổ Đầu thì ở bên cạnh đi qua đi lại, vẻ mặt lo lắng, bộ dạng lại cực kỳ bất đắc dĩ. Dưới chân dừng chân, trừng mắt nói:
- Cô nương! Ngươi có thể buông tay ra không?
Trên đường từ Hàn Thủy cốc trở về, cho tới bây giờ Long Kiều Nhi vẫn ôm người không buông tay. Nàng ta người cọp mẹ bảo vệ con nhỏ, không ngờ coi lão Long là của riêng. Hổ Đầu lo cho an nguy của huynh đệ, nóng lòng muốn thăm dò tới cùng, thủy chung không thể tới gần nửa bước, rất khiến hắn bất đắc dĩ. Trở mặt động thủ? Tu vi cách xa nhau lại có cố kỵ. Cứ để mặc như vậy? Huynh đệ nhà mình bị một nữ nhân đoạt đi, không có đạo lý!
- Vì sao phải buông tay?
Long Kiều Nhi cũng không ngẩng đầu lên, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ:
- Ta đã cho Long huynh ăn đan dược rồi, cũng dùng pháp lực giúp hắn hành công hóa khai dược lực, ngươi bớt lo chuyện người khác đi.
- Ối trời.
Hổ Đầu khí thế bức nhân kêu lên một tiếng, thét hỏi:
- Đó là huynh đệ của ta, ngươi là gì chứ?
Long Kiều Nhi một tay nắm mạch của lão Long, một tay lau vết máu ở khóe miệng hắn, vẫn thần sắc đoan trang nói một cách khẳng định:
- Ta là muội tử đồng tộc của hắn!