Vô Tiên - Chương 2174:
Trong hai mắt Long Kiều Nhi chỉ có bóng người ở giữa hồ, không chút để ý lắc đầu, the tiếp đáp:
- Ta và Long huynh không quen nhau, chắc do là cùng tộc, hoặc là hắn...
Trong lúc nói, thần sắc nàng ta hiện lên vẻ phấn chấn khó hiểu.
Hổ Đầu thấy rất thú vị, cười nói:
- Ha ha! Cô nương sai rồi, huynh đệ ta không thân cũng chẳng quen với ngươi.
Mà hắn lại dừng lại, bỗng trợn trừng mắt với Long Kiều Nhi cách đó không xa. Tuy nói cảnh giới không đủ, chưa chắc đã có thể nhìn thấu nội tình của đối phương, nhưng ánh mắt vẫn còn, lại nghe tiếng nghe giọng, lập tức liền minh bạch, không nhịn được muốn hỏi rõ tới cùng. Hắn giật mình nói:
- Ngươi là con cái...
Lời này nghe rất chói tai! Nhất là từ trong miệng một nam tử xa lạ nói ra, quả thực chính là sự tùy ý làm nhục đối với nữ tử!
Long Kiều Nhi đột nhiên quay về phía Hổ Đầu, thần sắc thẹn thùng mà trợn mắt đáp trả.
Nụ cười trên mặt Hổ Đầu cứng lại, vội vàng tránh ra xa hơn mười trượng, khó hiểu khó hiểu hừ một tiếng, thầm nghĩ: Không phải cái thì là đực, không phải mái thì là trống, không phải nam thì là nữ. Lão tử hỏi sai gì à?
Long Kiều Nhi không rảnh so đo, tiếp tục chú ý động tĩnh phía trước.
Lúc này, trên mặt hồ rộng lớn chỉ còn lại hai người đang giằng co.
Ô Nhị thấy lão Long muốn đơn đả độc đấu với mình, liền nhếch miệng cười. Hàm răng trắng ởn, khuôn mặt đen xì rất có chút bắt mắt. Hắn chậm rãi hạ người xuống, hai chân chạm nước, vẫn bình ổn tự tin. Hắn tùy ý dang hai tay ra, cúi đầu quan sát ảnh ngược bên dưới, không khỏi có thành ý lẩm bẩm:
- Lão Long! Nếu ngươi có thể chống đỡ được một lúc dưới tay ta, ta sẽ thả ngươi đi.
Lão Long lặng lẽ thở hắt ra, cũng không dám có chút lơ là. Thấy đối phương nói như vậy, hắn trầm giọng nói:
- Đừng nói là một lúc, cho dù là một canh giờ thì cũng có làm sao.
Mà hắn vừa nói ra khỏi miệng, thần sắc lập tức biến đổi, không kịp nghĩ nhiều, vội vàng thối lui.
Ngay lập tức, một tiếng nổ nặng nề vang lên. Mặt hồ xung quanh theo đó trầm xuống, rồi lại đột nhiên dâng lên, sau đó thì biến thành bão táp sóng to, như phô thiên cái địa bao phủ về phía Lão Long. Trong nháy mắt này, hắn huy động song chưởng, không ngờ ở sau người kéo ra một tấm rèm nước nghìn trượng. Sắc vốn màu xanh bỗng nhiên chớp động hắc quang, sát khí bức người mà vô cùng quỷ dị. Mà bản thân hắn lại không lỡ thời cơ bay vút lên, ra vẻ muốn nhất kích tất sát!
Lão Long không kịp chạy xa thì đã bị hồ nước và sương lạnh đầy trời cắn nuốt. Hắn bị ép phải ổn định thân hình, há miệng phun ra một đạo chân long chi hỏa. Liệt diễm trào ra, quẫn cảnh hơi hòa hoãn lại. Mà một đôi quyền ảnh thình lình xuất hiện, sau đó là luồng khí lạnh vô biên kéo theo sát khí sắc bén đột nhiên ập tới, khiến người ta căn bản không thể tránh né. Hắn dứt khoát không lui về phía sau, mà trong hai mắt tinh quang chớp động, rống lên một tiếng, huy động song quyền ra sức liên kích. Từng đạo long ảnh hư ảo phá không mà ra, từng đợt phong hỏa lôi điện gào thét đánh tới.
- Ầm!
Chỉ trong nháy mắt, thế công của hai bên đã va chạm. Tiếng nổ vang lên, long ảnh sụp đổ. Lão Long thét lớn một tiếng, đột nhiên bay ngược ra sau. Thân thể còn ở trong không trung, đã miệng mũi phun máu tình cảnh chật vật.
Ô Nhị thì đắc thế không buông tha người. Hắn cười khà khà, trong hai mắt sát ý càng đậm, sau đó mau chóng đuổi theo không tha, lại vung tay giơ thiết quyền lên rồi hung hăng nện xuống. Trong nháy mắt, luồng khí lạnh tàn sát bừa bãi trong phạm vi nghìn trượng bỗng nhiên hóa thành một đạo huyền băng cực lớn ầm ầm đập xuống. Sau đó hư không rung chuyển, khí cơ gào thét, thế như hủy thiên diệt địa không thể nghịch chuyển!
- Long huynh.
- Ái chà! Tiền bối nguy rồi.
- Hừ.
Thấy tình hình này, ba người đang quan chiến bên hồ khác nhau khác nhau. Long Kiều Nhi không nhịn được kinh hô một tiếng, liền muốn lao tới. Mà mặt hồ đang bình tĩnh đã giống như phiên giang đảo hải, sát khí cuồng loạn hoành hành tứ phương, uy thế khiến người ta không thể đối mặt, sao có thể tới gần nửa bước? Nàng ta nhất thời bất đắc dĩ, hai mắt đầy vẻ hoảng sợ!
Ngô Lễ và Nhĩ Huyền trợn mắt há hốc mồm, đều tâm sinh tuyệt vọng. Có thể thấy được rõ, vì tu vi cảnh giới có hạn, lão Long vẫn kém hơn Ô Nhị một chút. Hơn nữa đối phương mượn dùng địa lợi, hơn tâm ngoan thủ lạt. Hai bên lần này đọ sức, thắng thua đã không còn gì phải lăn tăn!
Hổ Đầu thì thầm hừ một tiếng, song quyền nắm chặt, không nói gì.
Cùng lúc đó, lão Long lăng không bay ngược. Mà trên có huyền băng giống như ngọn núi nhỏ, dưới có đối thủ cường đại đang thừa cơ bưc tới, hắn tỉnh cảnh chật vật giống như chạy trời không khỏi nắng!
Chỉ trong chớp mắt, lão Long thân trong tuyệt cảnh đột nhiên ngừng thân hình, vẫn tay áo tóc rối bay phần phật. Không kịp đứng vững, khóe miệng còn trào ra một vết máu màu vàng nhạt, mà khuôn mặt vốn lạnh lùng của hắn bỗng nhiên trở nên dữ tợn, uy thế kiêu ngạo bá đạo lập tức ùa ra, lập tức không ngờ dũng mãnh không sợ chết lao về phía trước.
Ô Nhị thấy lão Long muốn liều mạng thì như gãi đúng chỗ ngứa. Thế đi của hắn càng gấp hơn, vung quyền đánh mạnh. Từng đạo sát khí hắc phong lăng không cuốn ngang, huyền băng cực lớn gào thét nện xuống.
Lão Long thẳng tiến không lùi, gần như là điên cuồng. Hắn coi như không thấy nguy cơ đang gần trong gang tấc, ngẩng đầu rít gào một tiếng.
Vào khoảnh khắc chân long chi hỏa rời miệng bắn ra, bỗng nhiên sôi trào, lập tức hóa thành một mảng biển lửa mênh mông cuồn cuộn mà đi, giống như đốt trời diệt đất, uy thế rất là kinh người!
Lão Long vẫn chưa thôi, thân hình lắc lư trái phải, không ngờ trong nháy mắt đã huyễn hóa ra chín bóng người quỷ dị, đều song quyền huy động rồi đột nhiên tản ra, từ bốn phương tám hướng đánh về phía Ô Nhị. Những bong người này hư thực khó phân biệt, tu vi mạnh yếu khác nhau. Dù vậy, chín người hợp lực đã tương xứng với trung kỳ Động Thiên trung kỳ chân chính.
Trong nháy mắt, thế công của hai bên lại va nhau.
Rắc một tiếng, huyền băng như núi nhỏ không ngờ ngừng thế rơi, cũng dưới sự đốt cháy của liệt diễm mà bên trong sụp đổ. Sau đó, chín thế công sắc bén cùng ập tới, lại một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, động tĩnh lớn như trời sụp đất nứt. Bão táp nổi lên, bóng người đột nhiên tách ra. Thân hình lão Long chỉ hơi khựng lại một chút, còn Ô Nhị thì biến sắc, hừ một tiếng một tiếng bay ra ngoài.
Đúng vào lúc này một tiếng gầm giận dữ vang lên:
- Hổ ca của ngươi cũng tới đây.