Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2173:

Lão Long và Hổ Đầu, bản thân chính là tính tình bưu hãn không sợ trời không sợ đất. Cho dù là Ô Nhị không mời chiến, hai huynh đệ cũng không định từ bỏ ý đồ, càng đừng nói đối phương còn đe doạ, áp chế, quả thực là khinh người quá đáng!

Ngoài ra, lão Long đã và Ô Nhị đọ sức một hiệp, mặc dù rơi vào thế hạ phong, nhưng vẫn chưa tới mức không chịu nổi. Mà sau khi thử rồi, hắn lại càng vững tâm hơn.

Động Thiên trung kỳ thì làm sao? Chẳng qua cũng vậy mà thôi! Cứ hăng hái tinh thần, tái chiến thêm ba trăm hồi!

Huống chi gặp được một đối thủ vừa cường đại lại xứng tầm cũng không dễ dàng gì. Mặc kệ ngươi lên trời, hay là xuống đất, hai huynh đệ sẽ phụng bồi tới cùng!

Cho nên Ô Nhị vừa rời đi, lão Long và Hổ Đầu đã bay lên trời. Long Kiều Nhi chịu bỏ qua, không kịp nghĩ nhiều đuổi theo ngay.

Ngô Lễ và Nhĩ Huyền không dám chậm trễ, cũng đi theo. Không biết chiến đấu thắng thua thế nào, thật sự khiến người ta khó mà an tâm. Nếu Ô Nhị quay lại tìm, chắc chắn sẽ giận chó đánh mèo lên Dã Sơn cốc! Ài, là phúc thì không phải họa, là họa thì tránh không khỏi. Kế hiện giờ chỉ có đi theo một chuyến mà thôi!

Huyền Ngọc Tử rớt lại phía sau, lề mề không đi theo, cho dù là vờ như không thấy "Long tỷ tỷ" rời đi, song thần sắc lại mừng thầm. Đợi cho Ngô Lễ và Nhĩ Huyền đều đi rồi, hắn cuối cùng thở phào, không còn trì hoãn, xoay người đi theo hướng khác.

Sau khi Huyền Ngọc Tử rời đi không lâu, mấy đạo cầu vồng cấp tốc bay xuống.

Trong nháy mắt trong không trung chỗ đồi núi hiện ra sáu bóng người. Năm nam một nữ, đều là Động Thiên Động Thiên, nhưng cảnh giới và thần sắc thì khác nhau.

Cầm đầu chính là nữ tử áo đỏ, dung mạo xinh đẹp. Khóe miệng nở nụ cười, trên nét mặt lộ ra vẻ kiêu ngạo không kiêng nể gì, khi nhìn chung quanh thì ngạc nhiên nói:

- Pháp lực khí cơ của Tam sư huynh vẫn còn, nhưng lại không thấy bóng người.

Năm vị nam tử trung niên phía sau ai nấy ngơ ngác nhìn nhau mà thần sắc thì bất đắc dĩ.

- Sư huynh nhất định là cố ý tránh né, hừ. . .

Nữ tử có chút không phục hừ một tiếng, lại nói tiếp:

- Hôm nay hắn chạy không thoát đâu! Cát Khánh, đi theo ta.

Có người đứng ra, ứng tiếng nói:

- Thiên Tinh Yêu Tôn, chúng ta ra ngoài lâu như vậy rồi, cứ thế này, ha ha...

Hắn nói được một nửa thì cười khổ lắc đầu. Sau khi rời khỏi Yêu Hoang tới Trung Dã, đã không còn được một khắc yên tĩnh. Hiện giờ không chỉ phải ứng phó với Yêu Tôn tính tình hay thay đổi hơn nữa lại không phân rõ phải trái này, còn phải cả ngày theo nàng ta bôn ba khắp nơi, còn phải đi tìm Yên Tôn hành tích bất định đó nữa, quả thực khiến cho người ta tâm lực đều tiêu hao quá độ.

Mà cứ như vậy vậy, bao giờ mới kết thúc?

Nữ tử được gọi là Thiên Tinh Yêu Tôn căn bản không cho phép phân trần, xoay người bay đi, theo gió bỏ lại một chuỗi tiếng cười:

- Khà khà! Không ai làm vướng vúi, bổn cô nương càng được tiêu dao. Cáo từ!

Cát Khánh sắc mặt cứng đờ, vội vàng hô:

- Thiên Tinh Yêu Tôn, chờ một chút.

Vừa dứt lời, người khác đã bay lên, không quên hô to với bốn vị đồng bạn:

- Còn không đuổi theo thì đợi tới khi nào nữa.

Cách Dã Sơn cốc ngàn vạn dặm, có một nơi được dãy núi bao quanh. Xunh quanh núi cao vạn nhẫn, mây che sương phủ. Ở giữa có một hồ nước lên chu vị ngàn dặm, mặt nước xanh biếc lại không một gợn sóng, chỉ có hàn khí nghi ngút từ từ lan ra xung quanh.

Ở đây Nhĩ Huyền và Ngô Lễ đuổi tới đây, Long Kiều Nhi đã tới cạn bờ hồ. Mà ở giữa thì có ba bóng người đang đạp nước mà đứng, đứng giằng co cách nhau mấy trăm trượng. Hai người vội vàng hạ xuống bên cạnh Long Kiều Nhi, giương mắt quan vọng.

- Các ngươi tổng cộng có sáu người, lại có năm người tới, cũng khá là có dũng khí đấy!

Ánh mắt Ô Nhị lướt qua bốn phía, trên khuôn mặt đen xì lộ ra nụ cười lạnh lùng. Có lòng muốn giết người cho nên mới tới đây. Về phần một tên đã đào tẩu đó, ngày sau sẽ tính sổ. Hắn quay lại về phía trước, nói tiếp:

- Hôm nay nếu có thể nếu có thể tự tay giết Thanh Long, Bạch Hổ, lão tử tất nhiên sẽ danh chấn Yêu Hoang, khà khà.

Hổ Đầu quan sát tình hình chung quanh, mắt hổ đảo nhanh mà thần sắc sợ hãi, đột nhiên giơ tay lên chỉ về phía Ô Nhị, hét lớn:

- Mẹ nó, lão tử nhận ra rồi, người có Huyền Minh sát khí tất là Huyền Vũ! Ta nhổ vào.

Hắn nghiến răng nghiến lợi nhổ một ngụm nước bọt, quay sang lão Long nói:

- Nơi này mặc dù không có mai phục, nhưng thần thức bế tắc lại bị chiếm hết cái lợi của hàn thủy. Tên gia hỏa đó dụng tâm ác độc, chỉ là để chém tận giết tuyệt chúng ta.

Lão Long hơi gật đầu, nói khẽ:

- Hổ Đầu! Tạm thời tránh lui đi!

Hổ Đầu ngẩn ra, lập tức lại vung tay, nói:

- Ta tự đi quan chiến! Huynh đệ chớ có thủ hạ lưu tình, đánh hắn một trận cho ta.

Hổ ca hiếm khi nghe lời tới vậy, lúc này dứt khoát thành thật, xoay người bay về phía bờ hồ. Hắn thấy Long Kiều Nhi thần sắc quan tâm, lại chỉ nhìn chằm chằm một người, không nhịn được thuận miệng hỏi một câu:

- Cô nương! Chẳng lẽ đã sớm quen biết với gia huynh nhà ta à, bằng không vì sao hắn lại giúp ngươi như vậy?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free