Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2172:

Hổ Đầu tự biết không thể may mắn thoát khỏi, hai mắt trợn trừng, trong lòng lạnh toát, lập tức hạ quyết tâm, đột nhiên rống lên một tiếng rồi xoay người lại đánh:

- Lão tử không chết, ngày sau sẽ bắt ngươi phải quỳ xuống đất cầu xin tha thứ.

Hắn vừa muốn liều mạng, một đạo liệt diễm đã gào thét mà đến. Đồng thời, một bàn tay to đột nhiên tóm lấy cánh tay hắn rồi ném ra xa, sau đó một đạo thân ảnh hùng tráng lao về phía trước.

Trong những tiếng nổ liên tiếp, liệt diễm càn quét, thoáng chốc đã xua đuổi hết băng hàn chi khí ở xung quanh. Trong nháy mắt này hai cỗ lực đạo cuốn theo quyền phong hung hăng va chạm với nhau, lập tức có hai bóng người đột nhiên tách ra.

- Bùm.

Là rơi xuống đất Hổ Đầu rơi xuống đất. Hắn dừng ở cách Long Kiều Nhi không xa, vẫn là bộ dạng khó chịu không phục.

Rầm rầm rầm.

Sau khi lão Long bay ngược ra sau mấy chục trượng hì cường hành đứng vững lại. Mà hắn thì song quyền nắm chặt, chiến ý trong hai mắt càng đậm hơn!

- Ồ! Long hỏa.

Ô Nhị kinh ngạc ồ lên một tiếng. Khi hắn muốn một chiêu giết chết Hổ Đầu đáng giận thì lão Long đột nhiên xuất thủ. Liệt diễm đó chính là chân long chi hỏa, không ngờ khiến cho Huyền Minh sát khí của mình lập tức sụp đổ. Tương sinh tương khắc, không ngoài như vậy. Mà hai bên va chạm, đối phương kém hơn một chút nhưng lại không có gì đáng ngại. Uy thế của hắn gần bằng tu vi Động Thiên trung kỳ rồi.

Cùng lúc đó, đám người Long Kiều Nhi thần sắc khác nhau.

Có người xuất thủ, có hi vọng giữ mạng, Ngô Lễ không khỏi thầm thở phào. Quảng kết thiện duyên, đều có phúc báo. Chỉ mong hôm nay gặp dữ hóa lành!

Nhĩ Huyền cũng lấy làm may mắn không thôi. Tuy nói có chỗ dựa gần nhà, nhưng cũng lại càng phải cố kỵ nhiều hơn. Không biết Hổ Đầu, lão Long có có lai lịch gì, sao lại nhiệt tình giúp đỡ người khác như vậy? Chỉ sợ Dã Sơn cốc không có duyên phận này, có lẽ là có liên quan tới Long Kiều Nhi.

Huyền Ngọc Tử cong hông cúi lưng, đứng sát bên cạnh Long Kiều Nhi. Huyền cơ mà Nhĩ Huyền cũng có thể nhìn ra, sao có thể qua được hai mắt hắn. Hắn mang theo vẻ nịnh nọt giơ ngón tay lên, rấtlàm dáng kinh hô:

- Long... Long tỷ tỷ! Lão Long tiền bối đó không ngờ không thua đối thủ, thật là uy vũ!

Một tiếng Long tỷ tỷ gọi quá đột nhiên, quá thân thiết, khiến cho Long Kiều Nhi cả người không được thoải mái. Mà nàng ta lúc này cũng chẳng có lòng mà đi tính toán, chỉ lo nhìn chằm chằm thân ảnh cao lớn đó mà hai mắt không chớp lấy một cái.

Huyền Ngọc Tử thừa cơ tựa gần Long Kiều Nhi, bộ dạng hết sức nịnh bợ. Hắn dường như đã quên mất hai người vừa rồi còn thế như nước lửa, cũng thiếu chút nữa thì động thủ đánh nhau.

Bởi vậy có thể thấy được, vô sỉ cũng là một loại tu vi đạo hạnh!

Lúc này, lão Long bước đi mấy bước, ở phía sau lưu lại hai hố đá thật to. Hắn lập tức đạp không bay lên, chậm rãi bức về phía trước, mang theo khí thế kiêu ngạo trầm giọng nói:

- Động Thiên trung kỳ chẳng qua cũng vậy mà thôi. Ngươi và ta tái chiến!

- Khà khà...

Ô Nhị vẫn lơ lửng cách mặt đất hơn mười trượng. Trên khuôn mặt đen xì của hắn nở ra nụ cười, lúc thì giảo hoạt, lúc thì xảo quyệt, lúc thì lại tươi roi rói, khiến người ta rất khó đề phòng. Hai mắt hắn hàn quang chớp động, nói:

- Vị lão Long đạo hữu này, tu vi của ngươi và ta không thể so với người khác, nếu thật sự đại chiến một hồi, thế tất sẽ kinh động tứ phương.

Ý tứ là vừa rồi căn bản không được phóng tay phóng chậy, khó có thể tận hứng.

Lão Long theo tiếng quát lên:

- Hừ! Ngươi sợ rồi phải không.

Ô Nhị lắc đầu, vẻ kiêu hoành được thể hiện ra hết. Thầm nghĩ: Bản thân vừa mới đề thăng tu vi liền lấy cớ tới Trung Dã, cảnh giới cảnh giới không đủ. Mà lúc trước lại lực chiến cũng giết liền mấy người, rất tiêu hao thể lực. Nếu không thì sao lại để lão nhân tên là Ngô Lễ đó đào tẩu được?

Cho dù là như vậy, cũng không thể cho người khác khiêu khích!

Ô Nhị nói tiếp:

- Ngoài ngàn vạn dặm có một hàn Thủy cốc, rất yên lặng mà ít có bóng người. Ngươi và ta không ngại thì đổi chỗ rồi tái chiến cho thống khoái, thế nào?

Hắn đổi giọng, nụ cười vẫn tươi, lại mang theo sát ý lờ mờ, nói tiếp:

- Người ở đây nếu có ai không tới, ta ngày sau sẽ tính sổ với Dã Sơn cốc, ha ha.

Nhĩ Huyền vẫn đang lưu ý tới cuộc đối thoại của hai người, nghe thấy vậy, liền thất thanh nói:

- Không được!

Chợt thấy Ô Nhị kia lạnh lùng liếc sang, trong lòng hắn trầm xuống, vội vàng im lặng không nói gì, lại thầm thở dài với Ngô Lễ, vẻ mặt không nói cũng tự hiểu. Đối phương lấy Dã Sơn cốc ra để áp chế, thật sự khiến hắn không biết phải làm sao.

Ngô Lễ giỏi hiểu ý người, càng minh bạch hôm nay tất cả đều do mình gây ra. Trong lúc sống còn, hắn không dám che giấu, liền nói:

- Hàn Thủy cốc có dãy núi bao quanh, có thể ngăn cản thần thức. Lão Long tiền bối cẩn thận không có trá.

Ô Nhị mất kiên nhẫn, nói:

- Ta đi được! Các ngươi tự tính toán đi.

Hắn bỏ lại một câu rồi xoay người hóa thành một đạo hắc quang lướt đi xa.

Ngô Lễ tuyệt vọng nói với lão hữu ở bên cạnh:

- Tự tính toán? Chúng ta đi hay không đi đều khóa thoát khỏi kiếp nạn này.

Nhĩ Huyền cũng nghĩ như vậy, vội nói:

- Giờ phải làm thế nào đây?

Hai người đang bàng hoàng, bỗng nhiên song song nhìn lại. Chỉ thấy lão Long và Hổ Đầu đã một trước một sau từ dưới đất bay lên, Long Kiều Nhi cũng theo sát phía sau.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free