Vô Tiên - Chương 2171:
Người đến là ai?
Khi hai đạo cầu vồng hạ xuống đất, hán tử mặt đen và bốn người bọn Long Kiều Nhi đều theo tiếng nhìn lại.
Ngay sau đó chính là hai tiếng bùm bùm, trên sườn núi cách hơn trăm trượng hiện ra hai tráng hán trẻ tuổi cường tráng. Một người mặc áo bào tro, râu quai nón, hai mắt trợn lên, vẻ mặt kiêu ngạo; Người còn lại cũng là áo bào tro, tướng mạo uy vũ, khí thế bất phàm.
Hán tử mặt đen nhìn chằm chằm người đến, có chút bất ngờ. Đuổi đến tận đây, vốn định diệt khẩu, ai ngờ người càng ngày càng nhiều. Giờ mà tới thêm tám mười người, rốt cuộc là giết hay không giết? Thế là, hắn liền cười xùy một tiếng:
- Khà khà! Một tên sơ kỳ Động Thiên sơ kỳ, một tên cảnh giới Tiên Quân hậu kỳ, chỉ là hai tiểu bối mà thôi, dám nhục mạ lão tử, đúng là không biết sống chết.
Nhĩ Huyền và Ngô Lễ nhìn hai nam tử đột nhiên hiện thân đó, thầm hy vọng gặp may mắn. Từ lời nói mới rồi cho thấy, đối phương là mang ý lo chuyện bất công của thiên hạ. Tiên đạo người trong người trong đa số đều là hạng người bo bo giữ mình. Kế tiếp cứ xem tình hình thế nào đã rồi tính.
Huyền Ngọc Tử lặng lẽ ghé tới. Tuy hắn trốn ở một bên, lại không dám tự tiện rời đi. Nếu chọc giận hán tử mặt đen, nói không chừng người chết đầu tiên sẽ chính là mình. Mà trước mắt xuất hiện biến số, cứ xem thế nào đã.
Long Kiều Nhi đã dừng bước đứng yên tại chỗ, thần sắc vui vẻ. Vào thời khắc nguy cấp có người hiện thân tương trợ. Bất kể cuối cùng như thế nào, ít nhất cũng tăng thêm thanh uy. Chỉ cần là phần tình nghĩa này đã khiến cho người ta vô cùng cảm ơn rồi! Nàng ta nhìn hai nam tử đó, giơ tay nói:
- Hai vị...
Hai vị này không phải người ngoài, chính là là Hổ Đầu và lão Long!
Đôi huynh đệ này sau khi thoát khỏi Thiên Ninh thâm sâu khó dò, lại chạy như điên một trận. Mấy tháng sau, vượt qua vạn dặm, cuối cùng cũng tới Dã Địa giới trong bát hoang. Lại xem xét xung quanh nửa tháng, biết được địa chỉ của Trung Thiên Ma thành, hai người không hề trì hoãn, chạy như điên tới đây. Vừa hay trên đường thấy có người đánh nhau, há lại chịu bỏ qua trận náo nhiệt này?
Có điều còn chưa tới nơi lão Long đã nổi giận. Một trung kỳ Động Thiên trung kỳ không ngờ khi dễ một nữ tử tu vi Tiên Quân. Hai bên mạnh yếu rõ ràng, giống như một trời một vực. Một khi động thủ, sinh tử thấy ngay! Hơn nữa khí cơ trên người nữ tử đó không ngờ rất là quen thuộc. Nếu đã bị mình gặp phải, tuyệt đối không thể trơ mặt nhìn nàng ta gặp nạn!
Hảo huynh đệ đều rất ăn ý với nhau, thấy lão Long có lòng muốn nhúng tay, chỉ mong lửa cháy đổ thêm dầu. Vả lại hán tử mặt đen đó khiến người ta nhìn cái đã không vừa mắt. Hắn vì sao lại đen thế.
Thế là, hai huynh đệ trực tiếp xông tới hiện trường. Vừa đứng lại, Hổ Đầu đã hất cằm, đầu tiên là nhổ một ngụm nước bọt tỏ ý khiêu khích, tiếp theo thì xắn tay áo, quát về phía hán tử kia ở xa xa:
- Lão tử đang mắng kẻ không biết xấu hổ, liên quan chó gì tới ngươi!
Giống như thấy khí thế không đủ, hắn lại ưỡn ngực, kiêu ngạo nói tiếp:
- Động Thiên trung kỳ thì làm sao? Hai huynh đệ ta đối trận với cao nhân Động Thiên hậu kỳ vẫn có thể toàn thân mà ra. Ngươi con mẹ nó là cái thá gì.
Hổ Đầu nói vậy cũng đúng, ít nhất thì cũng trốn thoát được từ trong tay trưởng lão ma tu Thiên Ninh. Hơi thêm mắm thêm muối chút, nói ra nghe cho uy phong. Mà có kinh lịch thoát hiểm lần trước, hắn dần dần không còn sợ hãi. Trời sập thì cũng có Long huynh đệ của ta đỡ. Tiền bối cao nhân thì làm sao? Ai sợ ai chứ!
Cuồng! Cuồng vọng! Cuồng vọng vô cùng! Từ lúc chào đời tới nay, hán tử mặt đen vẫn là lần đầu tiên gặp phải người cuồng vọng như vậy.
Nếu nói mình hoành hành vô kỵ thì tên gia hỏa để râu quai nón kia quả thực chính là tự cao tự đại mà vô pháp vô thiên!
Hán tử mặt đen người ở trong không trung, sát ý tràn ngập. Mà hắn vẫn chưa vội động thủ, chỉ lạnh lùng nhìn về phía Hổ Đầu, lập tức miệng há ra, tự cho là thú vị bật cười. Mà đối phương thì như hổ rình mồi, không yếu thế chút nào.
Bỗng dưng hai người tình cờ gặp ở đây lại thành đối thủ một mất một còn.
Sau khi lão Long hạ xuống đất, ánh mắt lướt qua một lượt trên người hán tử mặt đen, sau đó bỏ lại Hổ Đầu đang so dũng khí đấu hung ác, chạy thẳng tới đồi núi phía trước, cũng nói với nữ tử đang nhìn chằm chằm vào mình:
- Cô nương! Ta chính là lão Long, cùng huynh đệ Hổ Đầu vừa hay đi ngang qua nơi này. Ở đây đã xảy ra chuyện gì, có thể nói ra nghe thử không.
Hắn mặc dù lỗ mãng, nhưng vẫn chưa tới mức chưa hỏi rõ trắng đen đã động thủ với người ta. Huống hồ đó còn là đối thủ cực kỳ cường đại!
Long Kiều Nhi thuận tay vén tóc rối, thái dương không ngờ đã túa mồ hôi lạnh. Vừa rồi kết cục giao thủ với người ta không cần nghĩ cũng biết, lại không thể tránh được; Đánh một trận sinh tử, chính là cử chỉ bất đắc dĩ mà thôi. Hiện tại có người tương trợ, cuối cùng có thể thở phào. Nàng ta thấy lão Long đi tới, không nhịn được liền mỉm cười.
Đối phương thân hình cường tráng, tướng mạo mạnh mẽ, tu vi bất phàm, nhất cử nhất động đều lộ ra vẻ bễ nghễ tứ phương, thật sự là hảo hán tử hiếm có!
Long Kiều Nhi hai mắt tràn đầy sắc màu, giơ tay đáp:
- Long huynh, tiểu muội Long Kiều Nhi. . .
Huyền Ngọc Tử bỗng nhiên từ bên cạnh nhảy ra, nói chen vào:
- Ha ha! Tại hạ Huyền Ngọc Tử, bái kiến lão Long tiền bối! Chuyển xảy ra ở đây, kể ra cũng đơn giản, là thế này, thế này...
Nhĩ Huyền và Ngô Lễ thức thời cũng vội vàng tự giới thiệu theo.
Long Kiều Nhi nói được một nửa thì liền bị cắt ngang, dứt khoát câm miệng, chỉ lo nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của lão Long.
Chỉ trong mấy câu nói ngắn ngủi lão Long đã biết rõ ngọn nguồn. Hắn không để ý đến Nhĩ Huyền, Ngô Lễ và Huyền Ngọc Tử, mà gật đầu với Long Kiều Nhi, lập tức thầm hừ một tiếng, quay sang cao giọng hô:
- Tìm chỗ khoan dung mà độ lượng! xin đạo hữu dừng tay ở đây.
Hán tử mặt đen cười nói với vẻ khinh thường:
- Khà khà! Ô Nhị ta chỉ nhận ra quyền đầu chứ không nhận người. Long Hổ huynh đệ ngươi đã muốn nhúng tay vào vũng nước đụng này vậy thì đừng có sợ chuốc họa vào thân!
Lão Long thần sắc ngưng trọng, hỏi ngược lại:
- Ngươi định thế nào?
Hán tử Tự xưng là Ô Nhị trả lời một cách thờ ơ:
- Đánh thắng được ta thì mọi sự đều xong. Nếu không thắng được, kết cục tự biết.
Hắn chính là tu vi Động Thiên trung kỳ, ở đây căn bản không có đối thủ. Nói như vậy, rõ ràng là không chịu bỏ qua.
- Úi chà! Tưởng huynh đệ ta sợ ngươi chắc? Lão Long, đánh hắn.
Lão Long còn chưa trả lời, Hổ Đầu đã nhảy lên. Mà tiến hô chưa dứt, một đạo hàn ý vô hình mang theo sát khí sắc bén đột nhiên ùa tới. Hắn mặc dù can đảm, nói năng càn rỡ, nhưng vẫn chưa tự đại tới mức đánh bừa với cao thủ Động Thiên. Thấy sức không đủ, vội vàng lắc mình tránh né, mà tiếng cười quen thuộc đã vang lên đằng trước:
- Khà khà! Chỉ có giỏi miệng lưỡi thôi, lão tử giết ngươi trước.
Hổ Đầu không dám lơ là, "Bùm, bùm " đánh ra hai quyền, lắc mình thối lui. Mà hai bên mạnh yếu rõ ràng, uy thế của đối phương căn bản là khó có thể ngăn cản. Cũng có sát khí lành lạnh theo như bóng với hình, trong chớp mắt đã muốn cắn nuốt người ta.