Vô Tiên - Chương 2170:
- Ở ngoài Dã Sơn cốc ta, không cho phép người khác càn rỡ.
Long Kiều Nhi nghe rõ đầu đuôi, nói với vẻ không thể tin nổi:
- Đúng là nực ười! Kẻ giết hại đồng đạo, lạm sát kẻ vô tội là ai ai cũng phải giết.
Ở trong mắt nàng ta, lão giả tên là Ngô Lễ mặt mày đôn hậu, chắc là người thành thật lại vì tình cờ gặp phải một hồi phân tranh mà không thoát kịp, ngược lại còn rượu họa lên thân. Còn cần phải nghĩ nữa à, hán tử mặt đen đó là đang bắt nạt người khác!
Huyền Ngọc Tử tốt xấu gì cũng ở trong Dã Sơn cốc mấy năm rồi, ít nhiều cũng nợ mấy phần nhân tình. Thấy Nhĩ Huyền đứng ra che chắn, Long Kiều Nhi liền phụ hoạ theo đuôi, tự biết không thể chỉ lo thân mình. Hắn thừa cơ đứng ra, giơ tay lên chỉ vào hán tử mặt đen ở trên trời mà quát:
- Ác giả ác báo! Xin vị đạo hữu này tự thu xếp ổn thỏa!
Hán tử mặt đen căn bản không để bốn người phía dưới vào mắt, vẫn bay quanh đồi, cười nói:
- Các ngươi tự muốn tìm chết thì chẳng trách được ai.
Sắc mặt Nhĩ Huyền trầm xuống, muốn phát tác.
Huyền Ngọc Tử không lỡ thời cơ quát:
- Càn rỡ! Còn không mau rời đi, chắc chắn sẽ tự mắc sai lầm.
Hán tử mặt đen cuối cùng cũng ngừng lại, lơ lửng trên sườn núi cách trăm trượng, cười nói với Huyền Ngọc Tử:
- Ha ha! Một tiểu bối Tiên Quân cũng dám hù dọa lão tử, chẳng lẽ là chán sống rồi sao.
Tiếng cười chưa dứt, uy thế trên người hắn đã ùa ra, sắc bén sắc bén lập tức bao phủ tứ phương.
- Ngươi... là tiền bối Động Thiên.
Huyền Ngọc Tử đang muốn nổi giận quát thì lập tức trố mắt, không nhịn được sợ run, lắc mình trốn phía sau Long Kiều Nhi.
- Cao nhân Động Thiên trung kỳ.
Nhĩ Huyền thần sắc đại biến, không dám chậm trễ, bước lên phía trước chắp tay nói:
- Tại hạ Nhĩ Huyền, chính là trưởng lão của Dã Sơn cốc gần đây. Lúc trước có chỗ nào mạo muội, xin tiền bối đừng trách.
Hán tử Mặt đen thơ ờ cười nói:
- Không trách, không trách! Lão tử không so đo với người chết, khà khà.
Còn chưa nói hết, hắn đã liếc mắt nhìn về phía xa xa, không khỏi kiêu ngạo nói:
- Hừ! Còn dám lôi một Dã Sơn cốc nho nhỏ ra để áp chế lão tử, đợi ngày sau thì một cước san bằng các ngươi.
Nhân số của Dã Sơn cốc mặc dù đông, nhưng người tu vi cao nhất chỉ là Tiên Quân hậu kỳ, căn bản không chịu nổi sự chà đạp của một trung kỳ Động Thiên trung kỳ!
Nhĩ Huyền kinh ngạc vô cùng, vội vàng im lặng, chỉ sợ đắc tội với cao nhân mà gây ra tai họa. Mà hắn sợ hãi lùi bước, khiến Ngô Lễ không còn được che chở. Lão giả đó tự biết không thể may mắn thoát khỏi, trong sự thất kinh lại liên tục ai thán:
- Trời giáng tai họa bất ngờ, có khóc cũng không làm gì được.
Hán tử Mặt đen vừa trải qua một hồi đại chiến, lại từ xa đuổi theo Ngô Lễ tới đây, chợt thấy đối phương có người tương trợ, liềnvội vàng cẩn thận tra xét chung quanh một phen.
Mà xa gần không có cao thủ, chỉ là mấy tiểu bối Tiên Quân phô trương thanh thế mà thôi. Trong lúc bình tĩnh lại, sát tâm đã nổi lên, bực mình nói:
- Ba người các ngươi hoặc là giết lão nhân đó, hoặc là cùng nhận lấy cái chết với hắn.
Sau khi hắn tới Ma thành, làm việc cực ít lưu lại người sống. Có lẽ là không phải do tâm ngoan thủ lạt, mà bổn ý là không muốn tiết lộ thân phận của mình. Nếu bởi vậy mà tạo thành phân tranh giữa hai nhà yêu, ma, e là đại sư huynh, nhị sư huynh sẽ không bỏ qua cho mình.
Nhĩ Huyền không ngờ gặp phải một vị tiền bối mãnh liệt vô lý như vậy, hơn nữa còn hung hãn bá đạo đến thế. Hắn tức giận vô cùng, lại không dám lên tiếng chống đối, oán hận vung tay áo xoay người sang chỗ khác.
Ngô Lễ vội vàng lui về phía sau, cả kinh nói:
- Lão hữu, ngươi và ta giao tình sâu đậm, há lại…
Nhĩ Huyền muốn nói lại thôi, thần sắc biến ảo, liên tục lắc đầu.
Không ngờ Huyền Ngọc Tử mắt la mày lém, đột nhiên lách ra mấy bước, còn triệu ra phi kiếm, nói:
- Hai vị đạo hữu, hay là ba người chúng ta liên thủ.
Nhĩ Huyền Nhĩ Huyền đã biến thành màu đen, Ngô Lễ thì thần sắc tuyệt vọng.
Đúng lúc này Long Kiều Nhi đột nhiên vung quyền nổi giận quát Huyền Ngọc Tử:
- Cút.
Huyền Ngọc Tử sợ tới mức co rút đầu lại, xoay người chạy trốn.
Long Kiều Nhi không để ý tới Huyền Ngọc Tử, mà xắn tay áo, nắm chặt quyền đầu, mang theo thần sắc không hề sợ hãi, chậm rãi bước về phía mặt đen mặt đen kia, nói:
- Ta nhổ vào! Bổn cô nương nhịn ngươi lâu rồi.
Từ lúc hán tử mặt đen hiện thân đến giờ, nữ tử này vẫn luôn ngưng thần quan vọng. Thấy đối phương ngang ngược lại động sát khí, nàng ta đã nổi giận. Giữa ban ngày ban mặt lạm sát đồng đạo, đúng là hiếm gặp. Ngươi ít ra cũng không có lý do chứ? Không! Vô duyên vô cớ không nói, còn bắt bốn người bên ta tự giết lẫn nhau, cử chỉ điên rồ như vậy, quả thực quả thực giận sôi!
Ngoài ra, ở trước mặt một cao nhân Động Thiên trung kỳ, căn bản là không có đường chạy trốn. So với quỳ gối cầu xin tha thứ, chẳng thà liều mạng đánh một trận. Có tiến không lùi, chính là thiên tính của long tộc!
- Ba nam tử không ngờ lại để một nữ tử ra mặt thay, ha ha.
Hán tử mặt đen thấy Long Kiều Nhi bước về phía mình, còn bày ra tư thế muốn động thủ thì không khỏi có chút bất ngờ. Hắn cười cười, nói với vẻ khinh thường:
- Đừng tưởng rằng nữ tử ngươi xuất thân long tu thì ta sẽ không giết ngươi, lão tử am hiểu nhất chính là săn hổ bắt rồng đấy.
Long Kiều Nhi anh khí bừng bừng, cao giọng quát:
- Sinh tử là ở một trận chiến chứ không phải ở cái miệng khoác lác!
Trong hai mắt hán tử mặt đen hàn quang lóe lên, cả người chậm rãi bay lên không.
Đúng vào lúc này, hai đạo cầu vồng từ trên trời giáng xuống.
Có người trầm giọng quát:
- Dừng tay!
Người còn lại thì theo tiếng mắng:
- Khi dễ một cô nương, thật là con mẹ nó không biết xấu hổ.