Vô Tiên - Chương 2169:
Nhĩ Huyền, Huyền Ngọc Tử và Long Kiều Nhi, cùng nhau từng có đoạn kinh lịch kinh tâm động phách trong Lục Hợp bí cảnh, đối với nhau cũng xem như có giao tình hoạn nạn.
Khi ba người thoát khỏi Lục Hợp bí cảnh, cũng kết bạn quay về, Nhĩ Huyền ngay thẳng hào sảng không tránh được nói vài câu khách sáo. Hay là tới Dã Sơn cốc của ta chơi mấy ngày, cũng để ca ca được tận tình địa chủ, mọi việc là như thế, vân vân.
Có điều, Long Kiều Nhi lại rất thống khoái, mở miệng đáp ứng ngay. Nàng ta vốn là người thích đi chung quanh chung quanh, thiên hạ nơi nào cũng có thể tới.
Huyền Ngọc Tử tự xưng là là danh môn cao đồ của Thiên Hoang, đối mặt với lời mời, rất rụt rè khiêm nhượng vài ba câu. Mà hắn lại chỉ sợ bỏ qua chuyện tốt, liền vội vàng hai người tới tới Dã Sơn cốc.
Nhĩ Huyền cũng rất chân thành, kính Long Kiều Nhi và Huyền Ngọc Tử như khách quý, sau một phen bầu bạn, liền để mặc hai người tùy ý sống những ngày nhàn nhã trong Dã Sơn cốc.
Năm tháng như thoi đưa, nháy mắt đã qua mấy năm. Long Kiều Nhi tính tình hiếu động. Nàng ta nghe nói Trung Thiên Ma thành xảy ra biến cố, liền muốn tới xem náo nhiệt. Ai ngờ lại phong thành ba tháng, khiến nàng ta tâm nguyện tan vỡ. Vừa hay gần đây có nghe nói Ma thành đã xoá bỏ lệnh cấm. Thế là nữ tử này liền không chịu ngồi yên, đề xuất cáo từ.
Nhĩ Huyền không giữ lại được, chỉ cầu Long Kiều Nhi dẫn Huyền Ngọc Tử đi theo.
Long Kiều Nhi không hiểu ra sao, cũng chẳng buồn hỏi nhiều, tìm tới động phủ của Huyền Ngọc Tử. Mà đối phương thì đang cầm tay dạy bảo một tu sĩ Kim Đan trẻ tuổi, tình cảnh kiều diễm. Nàng ta không thèm phân trần, xách luôn hắn đi.
Huyền Ngọc Tử rất khó chịu nhưng lại không dám đắc tội với Long Kiều Nhi. Mà khi hắn tới đây, miệng vẫn không ngừng oán giận:
- Nữ nhi nam tướng, cử chỉ, thô lỗ, đúng là không có đạo lý.
Long Kiều Nhi chắp tay với Nhĩ Huyền, ý bảo không cần đưa tiễn, sau đó nhìn chằm chằm người đang oán giận, đã mày liễu mang sát khí, cũng vung vẩy một đôi quyền đầu, hừ một tiếng nói:
- Chẳng lẽ là gà mái gáy sớm, gà đực đẻ trứng thì mới là đạo lý à? Còn dám lải nhải, có tin bổn cô nương đánh người không.
Dáng người nàng ta cao to, so với Huyền Ngọc Tử gầy yếu thì còn cao hơn một chút, trong động tác cũng rất uy thế bức người!
Giữa ban ngày ban mặt, một nữ nhân một nữ nhân khi dễ như vậy, thật sự khiến người ta mất hết mặt mũi. Huyền Ngọc Tử không nhịn được lui về phía sau hai bước, thần sắc thẹn thùng, lại vẫn cố gân cổ lên cãi:
- Thiên địa hỗn nguyên, đạo đều có đạo. Âm dương đảo ngược, ai nói là gà trống không thể đẻ trứng.
Long Kiều Nhi hơi ngẩn ra, chăm chú nhìn Huyền Ngọc Tử, nghiêm trang nói:
- Vậy ngươi hôm nay điên đảo âm dương một hồi đi, đẻ ra một quả trứng cho bổn cô nương xem thử.
Nhĩ Huyền ở bên cạnh thờ ơ, chỉ vuốt râu dài không nói gì. Huyền Ngọc Tử ỷ vào cao nhân tiền bối cao nhân, cả ngày quấn quít lấy tiểu bối trẻ tuổi trong tộc. Nếu có thể mượn tay Long Kiều Nhi tiễn bước vị khách quý âm dương điên đảo này thì coi như cũng buông bỏ được một tâm sự.
- Cái này... cái này…
Huyền Ngọc Tử hầm hừ mấy tiếng, bỗng nhiên cao giọng nói năng hùng hồn đầy lý lẽ:
- Chẳng phải nghe nói Thanh Diệp Ma Tôn chính là cao nhân của đạo này sao? Hắn chẳng phải nam chẳng phải nữ, chẳng phải âm cũng chẳng phải dương, có cái lạ của hỗn độn chưa phân, cái diệu của đại đạo quy nhất, từ Động Thiên mà tới Hóa Cảnh, chính là tấm gương của ta.
Long Kiều Nhi không giỏi ăn nói như Huyền Ngọc Tử, nhất thời không thể bắt bẻ, đành nhìn về phía Nhĩ Huyền, kinh ngạc nói:
- Ma thành Thanh Diệp là người lưỡng tính à?
- A phì phì.
Nhĩ Huyền chưa trả lời, Huyền Ngọc Tử đã nổi giận nhổ nước bọt hai cái, kêu lên:
- Ăn nói thô bỉ, khó nghe.
- Câm miệng!
Long Kiều Nhi bực mình trừng mắt mắt quát:
- Bổn cô nương là nói đúng sự thực, sao lại là thô bỉ khó nghe.
Nhĩ Huyền thấy hai người cãi nhau ầm ĩ, rất đúng lúc lên tiếng:
- Tình hình cụ thể thì không rõ lắm. Mà tục truyền Thanh Diệp Ma Tôn rất là... xinh đẹp.
Nghe vậy, Long Kiều Nhi chẳng thèm để ý tới Huyền Ngọc Tử, không nhịn được mà bật cười:
- Ha ha! Một hán tử mà rất xinh đẹp à, phải là uy vũ mạnh mẽ mới đúng chứ.
Nói tới đây, nàng ta không quên hai tay chống nạnh, khuỳnh vai, hàm ý là nam nhân thì ít nhất cũng phải không kém gì mình.
Huyền Ngọc Tử thừa cơ trả thù:
- Hừ! Ngươi cho rằng ai nấy đều giống như ngươi, bất nam bất nữ, xấu xí khó coi à.
Những lời này nghe cũng quen tai đấy, sao thật sự lại rơi xuống đầu mình? Long Kiều Nhi kinh ngạc nói:
- Bổn cô nương là nữ nhân chính nhi bát kinh. Hả? Ngươi dám che cười ta xấu xí.
Còn chưa nói hết, hai hàng lông mày của nàng ta đã dựng đứng lên, vô cùng tức giận.
Nữ nhân nào mà chẳng muốn xinh đẹp, nữ nhân nào mà chịu được có người nói mình xấu xí, huống chi là còn cười nhạo thẳng mặt!
Huyền Ngọc Tử biết rõ tâm tính của nữ nhi gia, hung hăng đốp lại báo thù, nhưng cũng tự biết chọc vào phiền phức rồi, vội vàng chắp tay với Nhĩ Huyền rồi xoay người bỏ chạy. Không đợi đối phương phát tác, hắn đã nhảy ra xa hơn trăm trượng.
Long Kiều Nhi sao chịu bỏ qua, nói một tiếng cáo từ rồi bỏ lại Nhĩ Huyền muốn đuổi theo. Ai ngờ nàng ta còn chưa động thân đã lập tức dựng chân quan vọng.
Chỉ thấy trong thiên không xa xa đột nhiên có hai bóng người đuổi tới, nháy mắt đã ra xa nghìn trượng. Người chạy trước chính là lão giả Tiên Quân trung kỳ, hành tích hốt hoảng mà chật vật vô cùng. Đuổi sát đằng sau là người trẻ tuổi mặt đen, tu vi không rõ, vẫn mang theo nụ cười tà ác và sát khi đằng đằng!
Huyền Ngọc Tử thấy tình thế không ổn, vội vàng ngừng thế đi, sau một thoáng do dự không ngờ quay đầu chạy lại. Người trẻ tuổi mặt đen đó ý đồ bất thiện, cứ tạm thời tránh đi đã. Lúc này thà đắc tội với Long Kiều Nhi chứ tuyệt đối không thể dẫn đến tai bay vạ gió. Xu lợi tránh hại là điều quân tử nên làm!
Chỉ trong nháy mắt hai người đang đuổi nhau đã tới gần. Lão giả trong đó không ngờ lao thẳng xuống, vội vàng cao giọng hô lớn:
- Hô lớn lão hữu, cứu ta.
Trên đồi, ba người tụ lại một chỗ. Long Kiều Nhi và Huyền Ngọc Tử không hiểu ra sao, quay đầu nhìn lại.
Nhĩ Huyền đã sớm thấy rõ tình hình phía trước, không nhịn được chạy lên mấy bước, ngạc nhiên thất thanh nói:
- Ngô Lễ huynh, sao lại như vậy?
Lão giả tên là Ngô Lễ, chính là một vị đạo hữu quen biết của Nhĩ Huyền. Đối phương xưa nay lão luyện thành thục hơn nữa lại không hay gây chuyện, hôm nay lại bị đuổi giết, thật sự khiến người ta bất ngờ!
Khi hai người một hỏi một đáp, lão giả lắc mình hạ xuống, lảo đảo mấy bước đã hoảng sợ trốn sau lưng ba người Nhĩ Huyền. Mà người trẻ tuổi mặt đen đó cũng đuổi tới gần mấy trăm trượng thì không tiến tiếp nữa, mà bay lên trên, bay một vòng quanh đồi, vẫn cười khằng khặc đầy kiêu ngạo, giống như đang quan sát mấy con mồi trong lồng!
- Người đó ở lý ngàn vạn dặm giết đồng đạo, bị ta vô tình bắt gặp. Mà ta thì không muốn đa sự cho nên tránh đi. Ai ngờ sau đó đuổi theo sau, chỉ muốn chỉ cần giết diệt khẩu diệt khẩu. May mà có độn pháp tổ truyền giúp đỡ, bằng không khó giữ được tính mạng.
Lão giả vội vàng phân trần mấy câu, lại vội vàng giơ tay khẩn cầu:
- Trong cơn hoảng hốt chạy tới đây, mong Nhĩ Huyền giúp đỡ, ngày sau tất có hậu báo.
- Ngô Lễ huynh cứ bình tình!