Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2176:

Hổ Đầu ngửa đầu cười ha ha, phất tay châm chọc:

- Tộc nhân của lão Long chỉ có một thôi, chính là lão đại nhà ta. Ngươi chớ có chiếm tiện nghi của huynh đệ ta.

Long Kiều Nhi nhìn lên, lập tức lại cúi xuống nhìn người trong lòng, hỏi:

- Lão đại nhà ngươi là ai? Không biết ta có quen không.

Trong hành động của nàng ta cực kỳ cẩn thận, thần sắc lại lộ ra vẻ lo lắng hiếm có, khác hẳn với nữ tử bưu hãn ngày xưa.

- Ta nói nói Long nữ, ngươi bớt lải nhải đi.

Hổ Đầu không muốn phân trần, giờ quyền đầu lên đe dọa:

- Ngươi buông lão Long ra, đọ sức với nhau một phen nào. Lão tử không ngại đánh nữ nhân, nhất là loại nữ nhân không phân rõ phải trái như ngươi.

Long Kiều Nhi căn bản bất vi sở động, tùy ý nói:

- Đợi ngày sau, bổn cô nương không ngại đánh với ngươi một trận. Mà trước mắt Long huynh thương thế chưa lành, thứ cho ta không thể phân thân.

Hổ Đầu nhất thời vô kế khả thi, cả giận nói:

- Sao lại không thể phân thân? Rõ ràng là không chịu buông tay mà! Hổ ca hiểu rồi.

Hắn giống như là hiểu ra gì đó, hừ một tiếng, đổi giọng, nói tiếp:

- Long nữ! Ngươi không phải là nhìn trúng huynh đệ nhà ta, muốn làm bà nương của hắn chứ, ha ha.

Hắn bỗng nhiên lại nhún nhún vai, cười quái dị nói:

- Huynh đệ ta không cần nữ nhân như ngươi.

Mặt Long Kiều Nhi đỏ lên, quát khẽ:

- Toàn là nói bậy.

Hổ Đầu đi thong thả mấy bước, lại hất cằm về phía lão Long, nói:

- Người này từng cùng một nữ tử ôm nhau, cả hai trần như nhộng! Nếu không phải bị ta bắt gặp, có trời mới biết khi nào thì chịu tách ra. Chậc chậc! Đó là một vị tiên tử tuổi xuân xinh đẹp như hoa, so với ngươi thì xinh hơn nhiều.

Bùm.

Hổ Đầu vừa dứt lời, Long Kiều Nhi đã nhảy dựng lên như bị cháy mông. Mà nữ tử này vừa không lưu ý, không ngờ hất ngã lão Long xuống đất. Nàng ta vừa muốn vươn tay ra đỡ, không nhịn được lại hơi do dự. Mà lúc này, đối phương đã thừa cơ đoạt lão Long đi rồi. Nàng ta lập tức nổi giận vung quyền muốn đánh. Có người vội vàng hô:

- Hai vị đừng động thủ.

Nhĩ Huyền đã vào động phủ được một lát, lại bị hai người đang cãi nhau coi như không thấy. Ai ngờ đối phương càng lúc càng nghiêm trọng, không ngờ đến mức động thủ rồi. Hắn biết không thể trầm mặc được nữa, vội vàng lên tiếng khuyên can.

Long Kiều Nhi ngực phập phồng, sắc mặt đỏ bừng, mà quyền đầu đang giơ cao lại treo ở đó không hạ xuống.

Chỉ thấy sau khi Hổ Đầu đoạt lấy lão Long thì lập tức dựa vào góc tường của động phủ khoanh chân ngồi xuống, lại canh giữ ở bên cạnh, cũng dùng lòng bàn tay đặt lên khí hải của hắn, vừa truyền pháp lực vừa mang theo vẻ hổ thẹn lẩm bẩm:

- Ái chà! Đều là hổ ca không tốt, nếu kịp ngăn cản thì sao đến mức này. Nữ nhân là họa thủy, huynh đệ nhớ nhé.

Long Kiều Nhi vừa rồi là động dung trước sự huynh đệ tình thâm của Hổ Đầu, bị bị một câu cuối cùng của hắn khiến cho tức giận, xông lên hỏi:

- Nữ tử ngươi vừa nói là ai, trần truồng thế nào, phì!

Nàng ta còn chưa nói hết đã không nhịn được nhổ một ngụm nước bọt, đột nhiên giậm mạnh chân, địa giơ tay lên nói:

- Hổ Đầu, cút ra đây, bổn cô nương không tha cho ngươi.

Tính mạng của Lão Long không có gì đáng ngại, chỉ là hao hết tu vi khiến cho thương thế nặng thêm. Sau khi tĩnh dưỡng một đoạn thời gian sẽ khôi phục như lúc ban đầu!

Hổ Đầu yên lòng, nhẹ tay nhẹ chân đỡ lão Long nằm xuống, lập tức trở nên bực mình, đứng dậy nói:

- Ta nói nói long nữ, đừng tưởng hổ ca ta không đánh nữ nhân. Chọc ta tức, ta sau này sẽ bảo huynh đệ ta thu thập ngươi.

Lời nói nhắc tới lão Long rất có tác dụng. Khí diễm của Long Kiều Nhi lập tức bị kiềm hãm, không biết đáp lại thế nào.

- Hai vị đạo hữu chỉ là quan tâm quá ắt loạn, có thể hiểu được, ngại gì mà đều lui một bước.

Nhĩ Huyền cuối cùng cũng có cơ hội lên tiếng, hắn thầm thở phào, khuyên tiếp:

- Lão Long tiền bối có thương thế trong người, cần phải được tĩnh tu. Chúng ta đừng quấy rầy.

Hổ Đầu đồng tình phụ họa, nói:

- Đạo hữu nói không sai, ra ngoài động chờ vậy!

Hướng về phía lườm Long Kiều Nhi một cái, vươn tay ra ý bảo đối phương đi đi. Nhĩ Huyền thấy hắn biết nghe lời phải, có chút vui mừng gật gật đầu, tay vuốt râu, bước ra ngoài động trước.

Long Kiều Nhi không tranh cãi, hừ một tiếng, xoay người đi ra ngoài. Hổ Đầu thần sắc đắc ý, cũng ra theo.

Có điều sau khi Hổ Đầu ra khỏi động phủ thì bỗng nhiên phát giác bên cạnh thiếu mất thiếu một người. Hắn đột nhiên quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Long Kiều Nhi lại lẻn quay về, ngồi chắn trước cửa động, còn thản nhiên nói:

- Ta hộ pháp cho Long huynh, ngươi không phận sự chớ có lại gần.

Hổ Đầu thế mới biết mắc mưu rồi, không nhịn được thầm hừ một tiếng. Mà hắn đã nhìn ra Long Kiều Nhi cũng không có ác ý, dứt khoát không để ý tới nữa, bước ngoài, lẩm bẩm:

- Một nữ nhân cũng dám khi dễ lão tử, không có thiên lý.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free