Vô Tiên - Chương 2163:
Vào khoảnh khắc bốn cửa tám quan bị phong cấm, cả Trung Thiên ma thành đều biến thành lồng giam như tường đồng vách sắt!
Từ có cho thấy người có may mắn nhất thời chứ không thể đắc ý dài lâu! Mà chuyến đi tới Ma thành này vốn chính là bộ bộ sát cơ. Lúc này hung hiểm hàng lâm, cũng không có gì bất ngờ!
Lâm Nhất tự biết đã gây họa, lướt đất bay nhanh. Hắn liên tiếp vượt qua mấy tòa sơn lĩnh hình cầu thang, lại lướt qua mấy sơn đạo vòng tròn, có thể nói là nhanh như cầu vồng. Mà cửa thành đã đóng, cũng có cao thủ kết trận chờ đợi, đường tới đã tuyệt; Xa xa cũng có vô số thân ảnh bay tới, hiển nhiên là phát hiện người hành tích lén lút, hợp lại bao vây.
Lúc này nếu như bị cầm chân thì tuyệt đối khó mà thoát được. Một khi bị vây, dù có bản sự bao lớn cũng chạy trời không khỏi nắng!
Lâm Nhất bấm pháp quyết, thân ảnh lóe lên rồi lập tức hiện hình.
Ẩn thân thuật vô dụng? Không thể ẩn thân, đã lộ ra trước mắt bao người!
Lâm Nhất thu hồi Kim Long kiếm, giơ tay lên điểm vào mi tâm. Theo kim mang ở mi tâm chớp động, khí thế trên người hắn biến đổi, cuồng thái lộ ra, hiển nhiên đã là bộ dạng của Long Tôn! Chỉ trong nháy mắt, Ẩn Long quyết của Thăng Long quyết từ tâm ùa ra, hắn đang bay nhanh lại biến về bộ dạng vốn có. Mà một đạo thân ảnh vô hình khác lặng lẽ tách ra, lại ở giữa đường chuyển hướng bay về nơi khác.
Lâm Nhất còn ở chỗ sáng thì thế đi đột nhiên đẩy nhanh, giống như lưu tinh rơi, lao thẳng tới cửa thành ngoài mấy trăm dặm. Mà chỗ cửa thành sớm đã được đề phòng sâm nghiêm, còn có từng bóng người từ bốn phương tám hướng đuổi tới. Hắn không thèm để ý, hai tay bấm quyết, đột nhiên tế ra một thanh búa lớn màu đen, hung hăng bổ về phía trước.
Chỉ thấy trong không trung, một người một búa thế đi điên cuồng. Hơn nữa búa lớn màu đen tám trượng có kéo theo tiếng gió gào thét, mang theo sát khí đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, trong nháy mắt đã bổ tới cửa thành to lớn.
Hơn mười vị tu sĩ đang kết trận canh giữ trước cửa thành, thấy thế không dám chậm trễ, vội vàng tế ra phi kiếm ra sức ngăn cản! Tu sĩ từ xa đuổi tới thấy Lâm Nhất muốn vượt quan cướp đường, ai nấy vội vàng phát động thế công. Cả trăm đạo kiếm quang từ xa bắn tới, uy thế kinh người!
Sau một tiếng nổ, năm sáu tu sĩ Phạm Thiên cảnh trực tiếp bị nghiền thành thịt băm. Mà búa lớn màu đen đó tuy tan vỡ, nhưng dư uy chưa hết, vẫn phá tan ngăn cản bổ vào cửa thành. Lại ầm một tiếng, cửa thành cao lớn lại kiên cố bình yên vô sự. Hơn mười tu sĩ còn thì vội vàng tránh né, xung quanh là một mảng hỗn loạn!
Lâm Nhất thừa cơ xông tới gần, không ngờ xông qua cửa thành đã phong cấm. Hắn giống như một con bạc liều lĩnh cùng hung cực ác, lại tế ra búa lớn màu đen. Mà hơn trăm đạo thế công lăng lệ ầm ầm đánh tới.
- Ầm ầm.
Mây đen nổ tung, hào quang lấp lánh, theo đó là một tiếng nổ như sét đánh. Cửa thành cao hơn mười trượng đột nhiên rung rung, cấm chế trong cổng tò vò không ngờ bị bổ nát mất mấy tầng. Thân ảnh của Lâm Nhất đồng thời bị kiếm quang nghiền nát, trong nháy mắt đã xương cốt cũng không còn!
Tu sĩ ở xung quanh và những tu sĩ từ xa chạy tới, ai nấy vừa kinh ngạc lại vừa vui mừng, lại ngây ngốc khó hiểu! Tặc nhân vượt quan đó tại sao không thấy có huyết nhục bắn ra, không ngờ lại chết một cách sạch sẽ như vậy.
Đồng thời, thân ảnh vô hình của Lâm Nhất đã thừa cơ xuyên qua mấy ngã tư đường, trong nháy mắt đã đến chỗ nhà cửa san sát. hắn tìm tới một ngõ nhỏ hẻo lánh ở sau một dãy viên lạc, nhẹ nhàng lướt qua một tường đá, lặng lẽ hạ xuống đất, thuận tay lấy ra một chiếc ngọc giản, sau đó giương mắt nhìn chung quanh.
Ất Mộc, tu sĩ Ma thành đó trên đường đi đã dặn dò kỹ, hắn ở trong thành có một viên lạc tư nhân, là nơi yên lặng trong chốn ồn ào, cực kỳ bí ẩn. Hắn vì cảm động trước ơn cứu mạng của Lâm đạo hữu cho nên mới mang nó cho tặng. Bất kể là dùng để đặt chân hay là dùng để ẩn thân có lẽ đều mang tới tác dụng.
Phải biết rằng Ma thành có quy củ, bất kể là ai cũng không được tự tiện mở động phủ, dựng nhà cửa. Tu sĩ có động phủ và nhà cửa thì phải đăng ký vào danh sách và chịu sự quản lý đặc biệt. Mà Ất Mộc thân là tu sĩ Ma thành, không ngờ âm thầm có một nhà riêng không ai biết. Có thể thấy được hắn ở trong thành kinh doanh nhiều năm cũng không phải là vô ích!
Viện lạc có ba gian nhà đá xây dựa vào triền núi. Đình viện to chừng năm sáu trượng được một dãy tường đá vây quanh, cũng có cây cối che mát, lộ ra vẻ u tĩnh hiếm có. Cửa ngoài viện lạc cài chốt, treo một cái khóa đồng đầy vết gỉ. Mà nhà đá thì không có cửa sổ cũng không có ổ khóa, chỉ có cánh cửa đóng chặt.
Lâm Nhất quan sát một thoáng về phía tới thẳng nhà đá. Tới gần cửa, hắn cầm ngọc giản trong tay lên quơ quơ. Két một tiếng, cửa đá không ai động mà tự mở, nhẹ nhàng tách ra một khe hở rộng hơn thước. Hắn sải bước vào bên trong. Phía sau vang lên tiếng cạch cạch, cửa đá đã khôi phục nguyên trạng.
Trong bóng tối, hơi ẩm và mùi nấm mốc ùa vào mặt. Không cần thần thức, tình hình ở xung quanh mắt thường có thể nhìn thấy. Ba gian nhà đá thông nhau, giường đá, ghế đá, bàn đá đều đầy đủ, thoạt nhìn cũng không có gì khác thường, mà tất cả tính cả vách tường, nóc nhà, gạch nền đều khảm một tầng cấm chế không dễ phát hiện.
Huyễn Đồng trong hai mắt Lâm Nhất lấp lánh, bước lên giường đá đặt ở góc tường, lại huy động ngọc giản trong tay, cấm chế dưới chân lập tức hiện ra một lỗ thủng. Hắn không do dự, đột nhiên trầm xuống, cho tới sâu trăm trượng, đã đặt mình trong một nơi được phong bế.
Đây là một gian thạch thất dưới lòng đất, mát mẻ mà khô ráo, rộng chừng hai ba trượng, bốn vách tường bóng loáng mà trống không không có vật nào, chỉ có trên một đất đặt một cái đệm bằng bồ thảo, còn có trên nóc khảm mấy khối huỳnh thạch tỏa ra ánh sáng mông lung. Mà ở đây trên dưới trái phải đều không có phòng ngự cấm pháp, hiển nhiên là một nơi không bố trí phòng vệ, Chỗ tốt duy nhất chính là có Thái Sơ chi khí tràn ngập.
Có điều, một nơi như vậy hoàn toàn không có gì bí mật cả. Nếu có người tìm đến thì làm thế nào để ẩn thân?
Lúc này Lâm Nhất chẳng khác nào một con dê ở giữa đàn sói, đường lui bị đoạn tuyệt, tứ cố vô thân, chỉ muốn mai danh ẩn tích. Mà khó khăn lắm mới có được một chỗ ẩn thân, sao dám có nửa phần sơ sẩy.
Lâm Nhất không nghĩ nhiều, thân hình lại trầm xuống, nháy mắt đã xuyên qua thạch thất. Mà hắn còn chưa tiếp tục đi xuống thì thế đi đã khựng lại rồi ngạc nhiên nhìn chung quanh.