Vô Tiên - Chương 2162:
Lâm Nhất vung tay áo, thân hình bay lên, sau đó tỏa thần thức ra tìm kiếm tứ phương. Trong núi rừng trải rộng này động phủ lớn nhỏ không dưới gần vạn, mặc dù không thể thấy rõ nhất nhất, nhưng thần hồn lại không phát hiện người quen. Không cần hoài nghi, nơi nàykhông có người muốn tìm!
- Ái ôi! Lâm sư huynh sao lớn mật thế.
Chiêu Viêm Tử vừa rời khỏi cửa thành, vội vàng tìm kiếm chung quanh, bỗng nhiên ngẩng đầu lên rồi ngẩn ra. Chỉ thấy trên một ngọn cây cách mấy trăm trượng, có người đang đón gió mà đứng cách mặt đất hơn mười trượng. Ma thành có quy củ, không thể bay cách mặt đất mười trượng. Vị Lâm sư huynh kia phá mất quy củ rồi!
Lâm Nhất cũng không lỗ mãng. Nghe vậy, hắn bồng bềnh quay người trở về.
Chiêu Viêm Tử vội vàng chạy tới đón, hỏi:
- Lâm sư huynh muốn đi đâu.
Lâm Nhất tùy ý nói:
- Lâm mỗ có việc trong người, phải quay về một chuyến.
Chiêu Viêm Tử hơi kinh ngạc, thế đi chậm lại, không nhịn được nói:
- Không về được đâu.
Lâm Nhất thế tới như cũ, phiêu nhiên theo gió. Dưới làn tóc rối đang tung bay của hắn, hai hàng lông mày rậm hơi nhếch lên, trong mắt tinh quang rực sáng, hỏi:
- Vì sao lại không được.
- Cái này.
Chiêu Viêm Tử không biết đáp lại thế nào. Mà hai người đã càng lúc càng gần nhau, khiến cho hắn không nhịn được mà trong lòng thấy loạn, không ngờ giơ tay lên triệu ra một đạo kiếm quang, đột nhiên quát:
- Ngươi giả mạo trưởng lão Ma thành, còn không mau thúc thủ chịu trói.
Lâm Nhất người vẫn ở trong không trung, thế tới bức người, lại hỏi:
- Sao lại cho rằng như vậy.
- Ngươi ngoài ăn mặc khác lạ ra, lệnh bài mà ngươi cầm cũng đã bị cầm, người ngoài có lẽ không biết, nhưng động thiên tu sĩ trong Ma thành lại không ai không biết.
Da mặt Chiêu Viêm Tử run run, trong ánh mắt hiện lên một tia đắc ý, lại trong tiếng quở trách vội vàng lui về phía sau, gầm lên:
- Tiểu bối trong thành và đạo hữu của Ngọc Long thành còn không mau tới bắt tặc nhân.
Bùm.
Tiếng hô của Chiêu Viêm Tử vừa vang lên liền im bặt. Không hề có dấu hiệu báo trước, một đạo kiếm quang màu vàng đột nhiên bắt tới, thế công rất mạnh, giống như một kích toàn lực của mấy cao thủ Động Thiên đại thành, căn bản khiến người ta không thể né tránh cũng không kịp đề phòng. Cả người hắn nổ tung, lập tức huyết nhục bay tứ tung. Bên trong ột dòng thần thức còn sót lại, Lâm sư huynh kia đang ở ngoài mấy chục trượng đạp không mà đứng. Mơ hồ có thể thấy được bên cạnh còn có một người, tay cầm kim kiếm mà sát ý lẫm nhiên.
Huyết nhục bắn ra còn chưa rơi xuống đất, Lâm Nhất và phân thân đã hợp hai làm một. Hắn tay cầm Kim Long kiếm, vung tay áo cuốn lấy một cái Càn Khôn giới, không chút do dự phóng tới thẳng cửa thành.
Lúc trước khi quay lại, Lâm Nhất đã thầm động sát khí. Một kích súc thế của Kim Long kiếm tuyệt nhiên không thể khinh thường. Năm đó chỉ là tu vi Kim Đan đã có thể dựa vào nó để bức lui cao thủ Nguyên Anh. Trước mắt bằng vào cảnh giới Tiên Quân đỉnh phong, lại thêm phân thân đánh lén chí ắt phải giết được, đột nhiên trừ bỏ một đối thủ Động Thiên sơ kỳ tiểu thành căn bản là rất dễ dàng.
Chiêu Viêm Tử kia là người lắm mồm lại quên mất lắm lời thì tất lỡ lời.
Hắn tự cho rằng là thông minh, tưởng rằng đã dụ được người khác vào bẫy, nhưng chỉ là tự thị tinh minh, ngược lại phải trả giá bằng cả tính mạng!
Mà Lâm Nhất dù biết trước chuyến này hung hiểm, vẫn phải đích thân tới hiểm địa, cũng là bất đắc dĩ! Đã lạc mất đám người Hổ Đầu hơn mười năm, không vào thành tìm kiếm, há có thể khiến cho người ta an lòng? Nếu hành tích đã bại lộ thì việc gì phải cố kỵ nữa. Ai dám cản đường, cứ là được.
Lâm Nhất vừa giết chết Chiêu Viêm Tử thì đã bị bốn tu sĩ gác cửa phát giác. Thấy hắn hắn lại lao về phía cửa thành, đối phương sớm đã thần sắc đại loạn, ai nấy vội vàng bấm pháp quyết dẫn động cấm chế, ý đồ đóng cửa yếu đạo thông.
Đồng thời, ánh sáng biến ảo, giống như điềm báo mưa gió đột nhiên nổi lên. Trong Vô Thượng thành ba tầng đã bóng người bay loạn mà sát khí tràn ngập!
Lâm Nhất không rảnh bận tâm, cố bay nhanh hơn, tiện tay chỉ về phía trước.
Một đạo kiếm quang sắc bén đột nhiên bay ra, rắc một tiếng phá nát cấm pháp vẫn chưa thành thế, rồi lại hóa thành một đạo bão táp màu vàng cuốn đi. Người trung niên cầm đầu và ba đồng bạn vẫn đang lúng túng không biết phải làm gì, trong chớp mắt đã bị chôn vùi trong một mảng kiếm quang gào thét.
Lâm Nhất lao ra khỏi cửa thành, bỏ lại địa đống hỗn độn, không quên thuận tay bắt lấy bốn cái Càn Khôn giới, sau đó lắc mình chạy tới trạm gác ở phía dưới.
Giữa Diệu thành và Trung Thiên thành, có một đạo sơn cốc dài hơn mười dặm nối liền. Có lẽ là nhận được cảnh báo, trên khoảng trống của cốc khẩu đã dần dần tụ tập mấy chục bóng người, đa số đều là tu sĩ Hợp Thể, lại không biết đã xảy ra chuyện gì, ai nấy đều đang quay quản tại chỗ ngỡ ngàng vô thố.
Lâm Nhất trong trong nháy mắt vượt qua núi rừng, lao tới trước sơn cốc.
Đồng thời có tiếng nói nặng nề như sấm vang lên trong thiên khung:
- Trưởng lão có lệnh, tặc nhân xâm nhập, lập tức phong bế bốn cửa tám quan.
Trước sơn cốc lập tức là một mảng hỗn loạn. Có người hô to, có người chạy tán loạn, còn có người hướng về phía một đạo phong ảnh đang bay nhanh đến mà hô to:
- Tặc nhân đã hiện thân, đang muốn vượt quan.
Lâm Nhất thế đi như điện, sát khí lẫm nhiên. Người hắn hơi nghiêng về phía trước, một tay để sau lưng, một tay cầm kiếm đón gió giơ ngang. Cả người hắn kéo ra một đạo cầu vồng nhàn nhạt, từ xa tới gần, từ trên xuống dưới, đột nhiên đâm vào bên trong đám người đang hỗn loạn.
Trong nháy mắt này, huyết quang bắn ra, tiếng hét thảm vang vọng bốn phía.
Sơn cốc hơn mười dặm trong nháy mắt là vượt qua.
Lâm Nhất mở một đường máu, trong nháy mắt đã chạy ra khỏi cốc khẩu.
Trên sườn núi trước cốc khẩu, một đám người đang vây quanh khối Luyện Kim tạch đó mà hết nhìn đông tới nhìn tây. Một người trong đó chợt thấy Lâm Nhất hiện thân, không khỏi hai mắt sáng ngời, lập tức lại hơi ngẩn ra. Đối phương tay cầm kim kiếm, thần thái bễ nghễ mà đằng đằng sát khí.
Lâm Nhất căn bản không thèm dừng lại, càng chẳng buồn để ý những người cạnh Luyện Kim thạch, cùng với bóng người từ xa xa bay tới, mà lướt thẳng qua triền núi rồi phóng xuống núi. Chỉ trong một thoáng, thần sắc hắn biến đổi. Xa xa có thể thấy được, Thái Âm môn lúc tới đã bị phong cấm, cũng có không ít cao thủ Phạm Thiên và Động Thiên đang trận địa sẵn sàng đón quân địch. Ở ba cửa thành khác, tình hình cũng tương tự.