Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2161:

Diệu Thành thành, cũng được gọi là Diệu thành.

Trong mảng núi rừng rộng lớn này có không dưới bốn năm vạn tu sĩ từ Hóa Thần tới Hợp Thể ẩn cư.

Mọi người ngoài tiếp nhận quản hạt ra còn phải giao nộp linh thạch, tiên tinh và thần thạch. Cho dù là vậy, tu sĩ các nhà trong hồng hoang vẫn cam tâm tình nguyện tụ tập ở đây. Nguyên nhân không ngoài gì khác, khí cơ nồng đậm, động phủ yên tĩnh thanh u, sự bổ sung cho nhau giữa các đồng đạo, cùng với sự che chở của Ma thành, thật sự khiến cho người ta động lòng không thôi.

Có điều, nhân vật tiền bối tu vi Thông Huyền vẫn rất chướng mắt một chỗ như vậy.

Trong núi rừng, hai bóng người một trước một sau tiến về phía trước.

- Tòa tháp ở giữa đó có tu sĩ trị thủ chịu trách nhiệm công việc quản lý. Nếu bế quan ở nơi này, sẽ do họ an trí.

- Trong Thiên thành tuy có bốn cửa, mà trên dưới lại có chín tầng, lại chỉ có một thông đạo, gọi là 'Bốn cửa tám quan'

- Ha ha! Đương nhiên, hai vị Ma Tôn thì không chịu hạn chế này, có thể tùy ý xuyên qua cấm chế mà ra vào Ma thành.

- Bởi vậy đi về phía trước thì có thể tới Vô Thượng thành! Lâm sư huynh xem đi, trạm gác đó có vài phần bộ dạng của thành trì.

Hai người ở trên sườn núi trống trải từ từ đi chậm lại, trong đó có một người đang nói chuyện không ngừng, mà người còn lại thì không nói gì, chỉ là sắc mặt dần dần xuống.

Chiêu Viêm Tử dừng bước, quay đầu lại hô:

- Lâm sư huynh.

Ánh mắt hắn chợt lóe sáng, giống như là đang giật mình, vội vàng cười làm lành nói:

- Ha ha! Nghĩ chắc Lâm trưởng lão, Lâm sư huynh địa vị tôn sùng, há lại không biết chi tiết về Ma thành? Tại hạ lắm miệng, xin đừng để bụng.

Ánh mắt Lâm Nhất lướt qua Chiêu Viêm Tử, sau đó lại nhìn về phía trước, khóe miệng hơi nhếch lên, rặn ra hai chữ:

- Không sao!

Ở cuối triền núi là một cửa thành bằng ngọc thạch cao hơn mười trượng. Bên trên có thạch lâu trấn đỉnh, rất có thế hùng cứ. Cổng tò vò ở bên dưới mở rộng, có bốn vị tu sĩ cảnh giới Phạm Thiên đang ngồi xếp thành hình chữ nhất. Mà xung quanh là một mảng hư vô, lại mơ hồ có thể thấy được cấm chế vô hình nối nhau. Dưới mái cong của thạch lâu có biển khắc hai chữ "Vô Thượng".

Lâm Nhất quan sát một chút rồi tiến về phía trước. Khi hắn đi lướt qua bên cạnh Chiêu Viêm Tử, coi như không thấy.

Trên đường, tên Chiêu Viêm Tử lắm miệng này rất lằng nhằng. Một khi nóng đầu lên là rất có cái hiềm được một tấc lại muốn tiến một thước! Mà đồng hành với nhau, tu vi ngang ngửa, mặc dù có thân phận bất đồng nhưng cũng không đến mức khiếm nhường lấy lòng! Kết quả là đi được nửa đường, một phía thì lải nhải, mà phía kia thì dứt khoát im lặng không nói tiếng nào, chỉ có khóe miệng vẫn mang theo nụ cười thản nhiên khó có thể nắm bắt.

- Ha ha! Lâm sư huynh, đợi chút đã.

Chiêu Viêm Tử thấy Lâm Nhất đi qua, vội vàng đuổi theo, không quên phân trần:

- Ma thành có chín tầng, càng đi lên trên thì canh gác càng nghiêm.

Chỉ trong nháy mắt người tới đã tới trước cửa thành. Tu sĩ trông coi rất có nhãn lực, đều đứng dậy hành lễ, nhưng lại không vì người tới đeo lệnh bài ở hông mà nhường đường, trong đó một người trung niên tu vi Tiên Quân sơ kỳ còn vươn tay ra nói:

- Xin hai vị tiền bối đưa yêu bài ra.

Chiêu Viêm Tử không cho rằng là ngỗ nghịch, thuận tay cởi ngọc bài bên hông xuống ném tới, cười nói:

- Bên cạnh ta chính là trưởng lão của Ma thành, không cần phải kiểm tra thân phận, mau mau cho qua.

Người trung niên tiếp nhận ngọc bài, sau khi xem xét kỹ một phen thì hai tay dâng trả, lúc này mới cung kính đáp:

- Trước đây có trưởng lão quản sự truyền lệnh xuống, nếu có người tới từ tầng ba trở lên thì phải nhất nhất kiểm tra. Xin tiền bối thứ lỗi!

Chiêu Viêm Tử giơ tay lên tóm lấy ngọc bài rồi dắt lại bên hông, cười cười không cho là đúng, xoay người nói:

- Lâm sư huynh! Đừng chấp nhặt với hắn.

Mặt hắn ít thịt, hơi lộ ra vẻ đen vàng, dưới hai hàng lông mày ngắn cũn lại là một đôi mắt rất có thần!

Lâm Nhất vẫn chắp tay sau lưng, thần sắc lạnh lùng mà thong dong. Hắn nhìn Chiêu Viêm Tử ở bên cạnh, lại quay sang bốn tu sĩ Ma thành không làm việc thiên tư ngoài mấy trượng, vung tay áo quấn ngọc bài bên hông ném về phía đối phương. Sau đó hắn lại nhìn về phía xa xa, trong ánh mắt lộ ra vẻ thâm trầm khó hiểu.

Người trung niên tiếp nhận lệnh bài, cẩn thận kiểm tra. Sau đó hắn lại lấy ra một chiếc ngọc giản rồi ngắm nghía, giống như là đang phân biệt gì đó. Ba vị tu sĩ phía sau bỗng nhiên ngơ ngác nhìn nhau, ai nấy tự thần sắc hoài nghi.

Chiêu Viêm Tử có chút bực mình, cười cười khiển trách:

- Ha ha! Lâm trưởng lão chẳng lẽ còn là giả à? Nếu không cho đi, các ngươi cẩn thận không thì không gánh nổi trách nhiệm đâu.

Có lẽ là kiểm tra thấy đúng, hoặc là bị lời nói của Chiêu Viêm Tử đe doạ, người trung niên đó do dự một thoáng rồi thu hồi ngọc giản, khom người hoàn trả lệnh bài.

Lâm Nhất nhìn về phía hắn, tùy ý vung tay tóm hờ, vật đã quy nguyên chủ.

Người trung niên không ngăn cản nữa, cùng ba vị tu vi Kim Tiên phía sau nhường đường, vươn tay nói:

- Hai vị tiền bối, xin mời.

Chiêu Viêm Tử vươn tay ra nói:

- Lâm sư huynh, mời.

Lâm Nhất lúc này mới quay đầu lại, cùng Chiêu Viêm Tử mỉm cười với bốn vị tu sĩ gác cửa, không trì hoãn nữa, thân hình đột nhiên khẽ động, lập tức hóa thành một đạo phong ảnh xuyên qua cửa thành đang mở rộng.

- Lâm sư huynh, cớ sao lại vội vàng như vậy.

Chiêu Viêm Tử có chút bất ngờ, hung hăng lườm người trung niên ở cửa một cái rồi sau đó hò hét đuổi theo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free