Vô Tiên - Chương 2160:
Lâm Nhất đứng trước tấm bia đá trên sườn núi đi qua đi lại, tỉ mỉ tính toán. Nhận thấy bản thân có mấy chỗ ỷ lại, đã thêm cho hắn mấy phần sức mạnh. Đang lúc so đo tính toán, có người ở đằng xa đi đến, cất giọng cười lớn:
- Ha ha, đạo hữu muốn tiến về Ngọc Long?
Ma Thành sở hữu chín tầng, sau Trung Thiên, Diệu Thành, Vô Thượng chính là tầng thứ tư Ngọc Long Thành, là nơi ở của tu sĩ Động Thiên sơ kỳ, có thể tiến đến nơi đó đương nhiên là người có tu vi bất phàm.
Một người trung niên đến ngắm núi, trường bào bố y, áo choàng tung bay, vòng sắt buộc tóc, giữ râu ngắn, vẻ mặt lanh lợi, là một vị cao thủ Động Thiên sơ kỳ tiểu thành. Sau khi chào hỏi một tiếng, thế đi hơi ngừng một chút, nhìn ngọc bài bên hông Lâm Nhất liếc dò xét, ngạc nhiên nói:
- Đúng là vị trưởng lão sư huynh đồng môn, thất lễ rồi, tại hạ Chiêu Viêm Tử.
Bên hông người trung niên cũng mang theo một khối ngọc bài màu đen tương tự Lâm Nhất, cũng thoáng lộ ra chút khác biệt, hẳn là lệnh bài thân phận ma tu. Sau khi giới thiệu, ngược lại mang theo nụ cười nịnh nọt hỏi:
- Vị sư huynh này thật lạ mặt, không biết nên xưng hô thế nào? Làm việc ở đâu?
Lâm Nhất khẽ nhíu mày, lập tức cười đáp lại:
- Ma Thành đồng đạo không dưới ngàn vạn, làm sao có thể nhận ra, Lâm mỗ thân phận kém cỏi, không đề cập đến cũng được.
- Hóa ra là Lâm sư huynh, ha ha !
Chiêu Viêm Tử cũng không truy hỏi đến cùng, cười hỏi:
- Lâm sư huynh ở đây tìm kiếm, có thu hoạch được gì không?
Người này nói nhiều thật, Lâm Nhất không trả lời mà hỏi lại:
- Sao hỏi thế?
Chiêu Viêm Tử chắp tay nói:
- Lâm sư huynh, huynh không ngại vừa đi vừa nói chuyện chứ?
Lâm Nhất thoáng chút chần chừ, phi thân hạ xuống núi.
- Ha ha, Lâm sư huynh biết rõ càng cố hỏi, ba tầng Trung Thiên, Diệu Thành cùng Vô Thượng có một số địa phương tiểu bối lui tới, trong đó có không ít bảo vật hiếm thấy, chợt có được chính là thu hoạch.
Chiêu Viêm Tử nhấc chân phóng nhanh đến thông đạo phía trước mà tới. Hắn vừa phân trần, vừa xuất ra một vật nói:
- Vật này tiểu bối Hợp Thể không chịu chuyển nhượng, tự tìm đường chết…
Lâm Nhất treo lơ lửng trong không ba thước, theo sau mà đi.
Chiêu Viêm Tử cầm trong tay ba mảnh lá cây khô héo, đắc ý nói:
- Vật này cực kỳ hiếm thấy.
Lâm Nhất thấy Chiêu Viêm Tử không để ý, thừa cơ nhìn bốn phía, thần thức đi lên ngàn trượng liền bị ngăn trở, tình thế xa gần thu hết vào mắt. Từ núi rừng, vách đá, trong vách núi vẫn không nhìn thấy những thân ảnh quen thuộc, cho dù trong thần hồn cũng không thể nào cảm thấy, Hổ Đầu, lão Long không ở chỗ này.
Chiêu Viêm Tử tự mình nói:
- Ha ha, tuy chỉ có ba mảnh, nhưng tác dụng khá lớn.
Ánh mắt Lâm Nhất chuyển qua, hơi ngưng tụ, không chịu được thân hình tăng tốc, nhanh chóng đến sóng vai cùng Chiêu Viêm Tử, lên tiếng hỏi:
- Đạo hữu cầm vật gì?
- Lâm sư huynh thật sự không nhận ra vật này sao?
Chiêu Viêm Tử tò mò nghiên đầu nhìn thoáng qua, vẻ mặt chớp lên, phân trần:
- Đây là Long Tiên Thảo, chỉ có ba mảnh này cũng đủ để luyện chế thành Long Tiên Đan, có khả năng tu thần dưỡng thức.
Lâm Nhất vẫn nhìn lá cây trong tay Chiêu Viêm Tử chằm chằm, kinh ngạc nói:
- Mấy lá cây này lại có thể khiến thần thức lớn mạnh, nếu có hoa có quả có phải càng thêm bất phàm không?
- Với thân phận của Lâm sư huynh, kiến thức này cũng là bình thường, ha ha.
Chiêu Viêm Tử nói một cây lại cười nói tiếp:
- Trong điển tịch có nói, Long Tiên Thảo này chính là long tiên của bản thân Thần Long trước khi chết, long khí biến thành, cũng vì kết quả mà sinh ra. Chỉ tiếc, Long Tiên quả vạn năm khó tìm, nếu không có thể luyện đến tiên đan, thần thức không chỉ lớn mạnh từng đó, nghe đồn có thể nhớ lại kiếp trước. Nếu chúng ta có thể được ăn, có thể ngộ Luân Hồi, đối với cảnh giới tu vi cũng có chút lợi ích.
Thân mình Lâm Nhất chậm lại, như có điều suy nghĩ. Vài miếng lá cây khô này, lại không lạ lầm gì, mà hơn nghìn năm nay gần như đã quên mất. Ai ngờ vừa nhìn thấy, không ngờ hắn lại nhớ đến, nếu Chiêu Viêm Tử nói không sai, hôm nay đúng là có thu hoạch ngoài ý muốn.
Chiêu Viêm Tử như phát giác ra điều gì, hơi ngẩn ra, quay người nhìn lại cười nói:
- Lâm sư huynh, sao thần sắc khác thường thế? Không phải huynh đã nhìn thấy Long Tiên quả chứ? Ha ha.
Chiêu Viêm Tử không chỉ nói nhiều mà còn tinh mắt.
Thân hình Lâm Nhất đột nhiên tăng nhanh, trả lời:
- Không biết Long Tiên quả có dáng dấp thế nào, không ngại nói ta nghe một chút, có lẽ Lâm mỗ từng tự tay hái qua cũng chưa biết chừng.
Ánh mắt Chiêu Viêm Tử chớp động, không phản đối lắc đầu cười nói:
- Ha ha, Lâm sư huynh thật biết nói đùa.