Vô Tiên - Chương 2159:
Lâm Nhất dừng bước chân, ánh mắt nhìn lướt bốn phía, xác nhận có người đi về phía hắn, lúc này mới theo tiếng nói nhìn lại.
Có lẽ thắng được một trăm thần thạch nên người yêu tu cao này rất hăng hái, hắn ta liếc mắt đánh giá Lâm Nhất, cười nói:
- Ha ha, theo nhận định của Thai Thắng ta, vị tiền bối này hẳn không phải là tu sĩ ở đây.
Lâm Nhất cúi đầu tự đánh giá bản thân, sau đó ngẩng đầu lên, cười nhạt một tiếng. Phàm là người có chút ánh mắt, đều có thể nhìn bản thân qua trang phục.
Người tự xưng là Thai Thắng yêu tu lại không biết trời cao đất rộng là gì, nói tiếp:
- Mọi người đều biết, người tu đạo xưa nay thiện thần thông mà ít rèn luyện gân cốt, vị tiền bối này tuy có tu vi Động Thiên nhưng chưa hẳn thật sự có bản lĩnh.
Bốn phía tiếng cười vang lên, có người lộ ra thần sắc châm chọc. Trước mặt mọi người, một nhân vật lại dám công khai trêu chọc một vị tiền bối, quả thật khiến người ta âm thầm khoái ý.
Thai Thắng thừa cơ nói tiếp:
- Tại hạ tự không biết lượng sức mình, nguyện lĩnh giáo tiền bối một chút, tiền bối có dám ứng chiến không?
Có lẽ sợ Lâm Nhất không đồng ý, hắn đưa tay chỉ khối kim thạch trước mặt, ra hiệu nói:
- Một là không thương tổn hòa khí, thứ hai nếu thắng còn có thể được tặng thưởng, cớ sao lại không làm chứ? Trừ phi tiền bối chỉ tô vàng nạm ngọc bên ngoài... Còn bên trong thì thối rữa, ha ha...
Những người vây xem lại cười vang một trận, hiển nhiên là xem náo nhiệt còn chê chuyện chưa đủ lớn.
Ánh mắt Lâm Nhất lóe lên tia huyết sắc liền biến mất, lập tức khóe miệng nhếch lên, khẽ lắc đầu.
Tuy nói bên trong Ma Thành không cho phép khiêu chiến đấu pháp mà dùng luyện kim thạch thiết lập cược đọ sức cũng không tính là vi phạm lệnh cấm. Cho nên mấy người này mới không chút sợ hãi, có điều, ban ngày ban mặt, công khai khiêu chiến nhục nhã một vị tiền bối thật đúng là không xem ai ra gì.
- Ha ha! Ta xưa nay không thích thích thách đấu, xin lỗi không tiếp được.
Thời khắc mọi người chờ mong, không ngờ Lâm Nhất lại không tức giận, cũng không chấp nhận thách đấu, mà ném ra một câu, khóe miệng nhếch lên lại tiếp tục đi về phía trước.
Thấy thế, Thai Thắng có chút ngoài ý muốn.
Nếu là lúc trước, đổi lại người khác đã sớm ra sàn đấu, mà người trẻ tuổi tu vi Động Thiên kia lại sợ hãi tránh chiến, căn bản không giống một vị tiền bối.
- Khoan đã.
Thai Thắng càng thêm phách lối, thân hình lóe lên ngăn cản trước người Lâm Nhất ba trượng, hai mắt lóe sáng nói:
- Tiền bối không bị thua lỗ mà còn kiếm thêm ít thần thạch sau khi đọ sức...
Thân hình Lâm Nhất dừng lại, vẫn thong dùng tùy ý như cũ nói:
- Nếu ta từ chối, ngươi định thế nào?
Trong thiên hạ lại có người hèn nhát đến thế sao? Thai Thắng thất vọng, mặt sầm lại, cáu gắt dậm chân một cái, hậm hực quay người rời đi, miệng không sạch sẽ mắng:
- Mẹ nó, một thân tu vi chỉ dùng để bài trí.
Lâm Nhất thoáng nhìn bóng lưng Thai hắng, bản thân im lặng một lát, đuôi mày hơi run lên, sau đó lại nhấc chân đi về phía trước.
Một đám người biết chuyện không được toại nguyện, mỉa mai cười tản đi.
Đi ra mấy trăm trượng, có một lối đi vào thung lũng, nơi đây cũng có người trấn giữ, chính là bốn vị tu sĩ Hợp Thể. Nhìn thấy Lâm Nhất muốn vào bên trong, có một vị lão giả ra mặt ngăn cản, ngoài miệng thì xưng tiền bối, lại không quên yêu cầu lệnh bài để kiểm tra thân phận.
Lối vào thung lũng bao quát hơn mười trượng, so với nơi bình thường khác cũng không khác nhau lắm. Mà hai bên cùng phía trên lại cùng cấm chế liền thành một mảnh, ngược lại khiến người ta không dám tùy tiện mạo phạm.
Lâm Nhất đành phải dừng lại, nhìn bốn phía rồi lại quay đầu nhìn lại.
Người tên Thai Thắng yêu tu kia đã cùng mấy người kết bạn đi xa, bên cạnh Luyện Kim Thạch chỉ còn lại mấy người thưa thớt ngạc nhiên quan sát.
Hừ, không nghĩ ra bên trong Ma Thành này còn có loại ném chuột sợ vỡ đồ thế này, Lâm mỗ ngươi tu vi có phải bài trí hay không ngày khác sẽ thấy rõ. Có điều, cử chỉ của Thái Thắng cùng người nào đó có chút tương tự, điều khác biệt là có người tập trung, có người đơn độc chiến đấu, mà cả hai khó phân ưu khuyết, lại một dạng xảo trá như nhau.
Lâm Nhất dứt bỏ nỗi lòng, hơi có chút bất đắc dĩ, vốn không muốn rêu rao, không muốn đánh dấu thân phận. Đối mặt với ngăn cản, hắn chần chừ một lúc, đành phải móc ra khối lệnh bài màu đen.
Lão giả nhận ra Thiên Ma Lệnh, vội vàng khom người tránh đường. Ba vị tu sĩ cũng không dám ngăn cản, thần thái cung kính.
Lâm Nhất đành phải treo lệnh bài bên hông, chân không dính đất bay về phía lối vào thung lũng.
Lối vào thung lũng dài hẹp, khoảng hơn mười dặm, xuyên qua trong đó, cảnh tượng trời đất biến đổi. Đầu tiên nhìn thấy là một tòa bia đá ở trên cao, được luyện thành từ bạch ngọc, cao hơn chín thước, phía trên có khắc hai chữ cổ “Diệu Thành thật lớn. Xung quanh nó, từng mảnh núi rừng trở dần dần cao hơn, phạm vi không dưới vạn dặm, mặc dù so với Trung Thiên Thành kém hơn một chút, nhưng vẫn có vẻ vô cùng rộng rãi.
Đây bất quá cũng chỉ là một mảnh núi rừng hoang vu, làm gì có diện mạo của phiên chợ thành trấn? Có lẽ, cách gọi Diệu Thành chỉ là một tên xưng hô mà thôi. Dùng thần thức có thể nhìn thấy được có một gian hàng vách đá gần đó, có tòa sơn phong hình tháp, có nhà cỏ trong rừng, có vách đá động phủ, còn có tu sĩ khi ẩn khi hiện. Nguyên khí nồng đậm, hoa cỏ khắp nơi, đây là nơi bế quan tương đối tốt.
Lâm Nhất lướt qua hạ xuống phía trên đồi cao, đưa mắt nhìn bốn phía. Trong chốc lát, quanh thân hắn hiện lên một tầng ánh sáng dìu dịu, ngũ quan diện mạo thấp thoáng biến ảo, mơ hồ như hóa thành một lão giả râu tóc bạc trắng, nhưng chỉ trong nháy mắt hắn lại trở về bộ dáng lúc trước.
Huyễn Linh Thuật có thể biến ảo tu vi, lại không thể dịch dung thay đổi dung mạo sao?
Lâm Nhất không kịp suy nghĩ nhiều, lại một trận kết động thủ quyết, mà hắn phát ra uy thế vẫn cảnh giới Động Thiên sơ kỳ tiểu thành, không thể tiến lên một bước. Hắn lại muốn thử dịch dung thay dổi dung mạo nhưng vẫn tốn công vô ích.
Không phải Huyễn Linh Thuật đã mất đi hiệu lực nhưng căn bản không có tác dụng.
Lâm Nhất hơi kinh ngạc, lập tức giật mình ngộ ra, tu vi của hắn sớm đã ở giữa Tiên Quân và Động Thiên, chỉ cần không che lấp, bày ra uy thế Động Thiên cao nhân cũng không khó.
Nhất thời sơ sẩy, kém chút sai lầm.
Một mình xông đến Ma Thành cũng chính một mình hắn mạo hiểm, trước đây cố ý né tránh thân phận ở cửa thành, đơn giản sợ kinh động đến cao thủ Ma Thành. Hiện tại, sau khi dần dần tiến lên, vì lý do cẩn thẩn lại muốn thay đổi dung mạo, ai ngờ quy củ cấm chế nơi này tác dụng khá mạnh, không ẩn nấp, ẩn trốn chính là một trong những quy củ đó.