Vô Tiên - Chương 2158:
Thời gian một nén nhang trôi qua, Lâm Nhất chậm rãi dừng bước.
Cách đó không xa có những hang động dựa vào núi, trên dưới hai tầng, bên ngoài nạm các góc, cửa sổ mở ra, còn có một tòa nhà bằng đá, trên cửa ra vào có khắc sách bùa tiêu ký.
Đó là một cửa hàng.
Trung Dã là nơi các nhà tụ tập, bên trong Thiên Ma Thành, từ viễn cổ đến hoằng pháp, không biết cửa hàng này cùng Tiên vực có gì khác biệt, không ngại tiện đường có thêm kiến thức.
Cánh cổng tòa nhà bằng đá cao hơn trượng, không có cánh cửa, chỉ có một tầng cấm chế nhàn nhạt khép hờ bên ngoài, muốn ghé vào đó cũng không chút khó khăn. Đại sảnh bên trong chỉ là một sơn động rộng rãi mà thôi, cầu thang, quầy hàng, bàn đều được làm bằng ngọc thạch. Tu sĩ có bộ dáng chưởng quỹ ra nghênh đón, bên trong cửa hàng bày bán đều sách luyện chế bùa chú từ da thú.
Lâm Nhất tùy ý đi dạo một vòng bên trong cửa hàng, nhanh chóng quay người đi ra, cửa hàng mở vì tu sĩ Ma Thành, đối phương thấy hắn đeo lệnh bài bên hông, vội cho trưởng lão cùng thân cận hầu hạ. Hắn cảm thấy không thú vị, rời đi thuận tay đổi lấy một tấm da thú.
Sách bùa thuật, đa số tu vi Hợp Thể trở xuống sử dụng, còn những người tu vi cao cường, thi pháp tùy tâm mong muốn, nhìn như vô hình nhưng biến hóa mọi loại vật chất. Điểm chính là nó không thể rời bỏ Thái Tố Kinh tuần hoàn thiên đạo.
Lâm Nhất vừa ngắm cảnh trên đường vừa tiến lên, vừa quan sát vật trong tay. Không lâu sau, hắn phất ống tay áo một cái, da thú cùng ngọc bài bên hông đều không thấy. Từ miệng của chưởng quỹ cửa hàng hắn biết được, chỉ có Động Thiên tiền bối hoặc là người có quyền vị tại thân mới được Ma Tôn ban thưởng Thiên Ma Lệnh. Nói cách khác, mang theo lệnh bài này, ít nhất cũng có danh hiệu trưởng lão.
Thử nghĩ, một trưởng lão Ma Thành nghênh ngang hành tẩu trên đường phố tầng thấp nhất, không trách khiến cho người ta nhìn từ xa mà né tránh.
Lâm Nhất đối với cửa hàng sát đường không có hứng thú, tốc độ dưới chân dần tăng lên. Nhìn thấy có người ngự thú mà đi, hắn dứt khoát đi theo, cách mặt đất ba thước bay về phía trước. Đi được mấy trăm dặm, phòng xá dần thưa thớt, con đường đi cũng có xu thế cao dần. Đi thêm mấy trăm dặm, cảnh tượng đường phố náo nhiệt lại tái hiện. Trải qua ba phen mấy bận, lần lượt đến Thiểu Âm môn, Thái Dương môn, Thiếu Dương môn. Lúc đến nơi cuối cùng, đã mất một ngày, mà xung quanh thời gian như ngừng lại, không chỉ có xuân ý dạt dào mà sắc trời vẫn long lanh như vậy.
Nơi đây là vùng dốc núi rộng lớn, một bên vách đá cheo leo, một bên là bậc thang hình dáng Trung Thiên Thành. Từ trên cao nhìn xuống chỉ thấy con đường và ngọn núi đan chéo, những tòa nhà bằng đá nối tiếp nhau, trong đó có khá đông đúc người sinh sống, không giống với cảnh trí nguy nga đồ sộ, ngoài thành cấm chế cách trở, mông lung không nhìn rõ được.
Bên trong tầng thứ nhất Thiên Ma Thành, rộng mấy vạn dặm, có mấy chục vạn loại người, dù là nam nữ già trẻ cũng có căn cơ từ Luyện Khí trở lên. Dựa theo quy củ của Thiên Ma Thành mà nói, người dưới Hóa Thần đều là phàm nhân. Một nơi tiên phàm hỗn hợp, dùng thần thức tìm kiếm một vòng cũng không nhìn thấy Tiên Nô, Hổ Đầu cùng lão Long, hoặc một hình dáng thân quen nào khác.
Trong lòng Lâm Nhất cảm thấy vô cùng hụt hẫng, mất mát. Ma Thành có chín tầng, đã tìm kiếm tầng thứ nhất, tầng hai Diệu Thành cùng tầng ba Vô Thượng Thành tìm không thấy thì hắn tạm thời bỏ qua, chọn xuống đất bế quan. Từ tầng ba trở lên hạn chế chỉ có tu vi Động Thiên, dựa vào mấy người cảnh giới như bọn hắn, chắc chắn không thể bước chân lên trên đó.
Có tiếng ồn ào truyền đến, còn có người đánh trống reo hò vang dội.
Lâm Nhất nghe tiếng động quay người, nhấc chân bước qua.
Trên vách đá ngoài mấy trăm dặm, có một miệng hang dài hẹp, cũng có tu sĩ trấn giữ. Nơi đây hẳn thông đạo đi đến tầng hai Diệu Thành. Trên vách núi cheo leo, thần thức có thể thấy được một tầng cấm chế kết giới, mà phía trước trên sườn núi, có một đám người vây quanh tảng đá lớn kêu la không ngừng.
Một tảng đá lớn hình trứng, trên dưới ba đến năm trượng, toàn thân đen nhánh, chớp động lên ánh sáng nhàn nhạt. Vây xung quanh hai ba mươi người, là những tu sĩ có tu vi không giống nhau, thần sắc khác nhau. Cầm đầu là hai yêu tu trung niên, đều có cảnh giới Tiên Quân hậu kỳ, riêng phần mình trú đóng bai bên tảng đá, nhìn chằm chằm vào nhau không chịu yếu thế.
Đi đến gần, từ tiếng ồn ào bên trong có thể biết được đại khái tình hình, tảng đá kia tên là Luyện Kim Thạch, có khả năng thẩm tra đối chiếu tu vi thật sự, chỉ cần vận đủ pháp lực vỗ một chưởng, sẽ có quang mang lóe lên, chín màu đen, đỏ, trắng, xanh, vàng, tím đen, màu tím, đỏ, vàng đỏ để biểu hiện tu vi mạnh yếu cao thấp.
Nhìn thấy tảng đá thần kỳ, thường có người tụ tập đọ sức cao thấp, còn cao hứng đặt cược, kỳ thật đây cũng là một loại hình thức biến tướng của đánh bạc. Dù là tiên hay phàm, nơi có người sẽ có tranh chấp thắng thua, cho dù là thời điểm nào cũng sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế tìm ra đối thủ. Hiếu chiến và cá cược, ai bảo đó không phải là thiên tính của con người chứ?
Lâm Nhất ở phía ngoài đoàn người ngừng chân quan sát.
- Người thua, một trăm thần thạch.
- Có chơi có chịu, chả lẽ ta sợ ngươi.
- Hai vị mau ra tay, đừng dong dài.
- Ha ha, thế mà có người không móc ra một trăm thần thạch.
Hai người cược tu vi này tuy có chút tương tự nhưng cũng khác biệt, người có dáng người cao hơn có tu vi Tiên Quân đại thành, kích cỡ thấp hơn là Tiên Quân hậu kỳ viên mãn, người trước vẻ mặt khiêu khích, người sau lại chẳng chút sợ hãi.
Bên trong cổ áo, hai người móc ra một trăm thần thạch của riêng mình đặt trên mặt đất, trước mắt bao người, sẽ không sợ bị người kia lật lọng. Không lâu sau, yêu tu lùn hơn đứng cách tảng đá ba thước, thoáng ngưng thần, bỗng nhiên vung chưởng đánh về phía trước, một tiếng ầm vang lên, đá đen rung động, tiếp sau đó từng tầng ánh sáng màu xanh dài hơn thước lóe ra. Bên trong tiếng khen ngợi, hắn ta dương dương tự đắc thối lui mấy bước, chắp tay nói:
- Vị đạo hữu này, xin chỉ giáo.
Vẻ mặt yêu tu cao có chút khẩn trương, vẻ khiêu khích trước đó thoáng thu bớt lại. Hắn sửa sang lại áo choàng thô, nắm chặt đai lưng da thú, thở dài một hơi, lúc này mới đi về phía trước hai bước, ra sức đánh thật mạnh một chưởng, lại một tiếng trầm thấp vang lên, đá màu đen đột nhiên bộc phát ra một tầng ánh sáng màu xanh dài gần ba thước, xung quanh tiếng vỗ tay tán thưởng không ngớt.
Thấy thế, yêu tu lùn vẻ mặt khẽ biến, bốn cho rằng bản thân nắm chắc phần thắng, ai ngờ tu vi đối phương không hiện mà pháp lực chân thực đã đạt đến Tiên Quân đỉnh phong. Khách quan mà nói, bản thân hắn hơi kém hơn một chút, không thua mới là lạ.
Khi ánh sáng giảm dần, hòn đá màu đen khôi phục nguyên trạng.
Yêu tu cao kia lại khôi phục thần thái phách lối, cười ha hả một tiếng nói:
- Đa tạ!
Lời vừa dứt, hắn không chút khách khí vung tay lên cuộn lấy hai đống thần thạch trên đất.
Yêu tu lùn chỉ hừ lạnh một tiếng, quay người ảm đạm rời đi.
Trong lúc vô tình xem náo nhiệt, Lâm Nhất âm thầm lắc đầu, nhấc chân chạy ra ngoài cửa hang mấy trăm trượng.
Lúc này, đột có người lớn tiếng hô:
- Vị Động Thiên tiền bối kia, có dám cùng tại hạ đọ sức một lần không? Tặng thưởng bao nhiêu, mời ngài tự định, ha ha.
Lâm Nhất đi về phía trước, đi chưa tới hai bước đã không thể không ngừng lại, mọi người nơi này chăm chú nhìn hắn.