Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2164:

Lâm Nhất từ từ cảm thấy yên tâm hơn, không nhịn được thở phào nhẹ nhõm.

Gan của Lâm Nhấ cũng đủ lớn, mà nỗi khiếp sợ còn lại sau mỗi sự cố lại chưa hề vơi đi nửa phần. Ở trong sự run rẩy khác thường này lại có khoái ý khó hiểu. Khiến cho bản thân khi đối mặt với nguy cơ, luôn là xung động trường kiếm tiến tới không hề sợ hãi. Giống như binh sĩ sống sót sau trăm trận chiến, vào khoảnh khắc tiếng kèn xung phong vang lên, vẫn không nhịn được mà máu nóng sôi sục.

May mà mỗi lần bí quá hoá liều đều có thể may mắn qua cửa. Nếu cố nhân ở đây không biết có trách cái tính lỗ mãng đánh chết không chừa này của mình hay không? Hắn vẫn nhớ rõ, bên trong một thành nhỏ trên biển, vị cố nhân vừa là thầy vừa là bạn kia cũng từng chính miệng nói rằng, làm việc không biết kiềm chế chính là căn nguyên của gây họa? Để được sống yên, phải giữ bản tính và tự xét. Mà muốn vào thế xuất thế thì phải có đảm đương, vân vân.

Trong nháy mắt đã hơn ngàn năm trôi qua, lời dạy bảo chưa từng dám quên.

Lâm Nhất im lặng một lát, ngẩng đầu lên nhìn.

Dưới lòng đất tối om, trừ cấm chế khó lường ra thì không có động tĩnh gì nữa. Cho dù là tiểu viện phía trên thạch thất tình hình cũng vẫn như cũ. Từ đó cho thấy, Ma thành tuy phong cấm bốn cửa tám quan, nhưng cao thủ chân chính vẫn chưa xuất động. Mà chỉ dựa vào các tu sĩ Phạm Thiên cùng với Động Thiên sơ kỳ đông đúc, muốn ở trong Ma thành tìm tới nơi này thì thật sự là không hề dễ dàng!

Có câu rắn có đạo của rắn, chuột có đạo của chuột. Thế nhân bất kể cao thấp sang hèn, đều không thể coi khinh! Trạch viện này vừa hay tọa lạc trên khe hở của cấm chế, hoặc là trùng hợp, lại bị Ất Mộc chiếm làm của riêng, cũng đem tặng lại, cho nên mới giúp Lâm Nhất tạm thời tránh được một kiếp, quay đầu nghĩ lại, vẫn không rời khỏi hai chữ nhân quả. Mà dưới thiên đạo, vạn vật lẫn lộn, vẫn phải không sợ chết thì mới có thể cầu sống, tới tuyệt cảnh rồi lại sống sót.

Lâm Nhất thầm cảm khái một phen, nhìn về phía dưới chân.

Khe hở của cấm chế thông sâu xuống dưới đất, càng đi càng hẹp, không thể đi qua. Mà Thái Sơ chi khí nồng đậm từ bên trong lại cuồn cuộn không ngừng xộc tới, tràn ngập tứ phương, cũng gia trì pháp trận dưới lòng đất. Có thể thấy được rằng, nơi này tương liên với căn cơ địa mạch của Ma thành.

Lâm Nhất tâm tư rúng động, lại thầm lắc đầu, sau đó độn lên trên, trong nháy mắt về lại trong thạch thất. Hắn nhìn bồ đoàn trên đất, nhấc chân đá văng ra, lập tức từ trong Càn Khôn giới lấy ra một bồ đoàn khác giơ lên nhìn.

Đât là một trong ba Bách Thảo kết bồ đoàn năm đó có được, còn lại đã phân biệt tặng cho Bách Lý Xuyên và Xuất Vân Tử. Vật này có tác dụng ngưng tụ Thái Sơ chi khí, dùng để nhập định tu luyện là không thể tốt hơn!

Lâm Nhất ném bồ đoàn xuống đất, thong thả ngồi xuống, lại không muốn nghỉ ngơi, chỉ lo lưu ý động tĩnh trên mặt đất.

...

Từ nhận được cảnh báo đóng bốn cửa tám quan lại, rồi tới quần công diệt sát tặc nhân xâm nhập, trước sau chỉ trong nháy mắt. Sự cường đại của Ma thành từ có có thể thấy được rõ ràng.

Có điều, tặc nhân rốt cuộc sống hay chết, lại không ai nói rõ được! Hoặc là không muốn nói rõ.

Hai bóng người từ xa xa bay tới, trong nháy mắt đã đến trước cửa thành. Hơn trăm tu sĩ tập hợp ở đây đã hạ xuống đất, ai nấy chắp tay chào người vừa tới.

Đến là hai nam tử trung niên, đều mặc đạo bào hông dắt ngọc bài. Tu vi của họ khác nhau, cho dù tướng mạo, dáng người cũng không khác nhau. Một người mày rậm râu đen, mặt mang nụ cười nhạo; một người thì dáng gầy, hai má hóp lại mà ánh mắt âm lãnh.

- Nguyên Tín Tử! Ngươi hưng sư động chúng như vậy, tặc nhân ở đâu?

- Minh Đạo trưởng lão! Trước lúc sự thật chưa rõ, đừng có móc máy.

Người vẫn ở trong không trung đã đấu võ miệng với nhau. Thân phận của hai vị này không tầm thường, phân biệt là trưởng lão quản sự Ma thành Minh Đạo và Nguyên Tín Tử. Người trước chính là cao thủ Động Thiên trung kỳ, thành danh nhiều năm; Người sau chỉ có Động Thiên sơ kỳ, chỉ là được Ma Tôn trọng dụng mới được thăng chức làm quản sự. Hai bên già trẻ mạnh yếu khác nhau, hơn nữa sớm có khúc mắc, khó tránh khỏi tranh chấp không ngừng.

Hai người một trước một sau hạ xuống, các tu sĩ đều tiến lên tranh công.

- hai vị hai vị trưởng lão, tặc nhân đã đền tội.

- Dưới sự hiệp lực của chúng ta, tặc nhân đã chết thi hài cũng không còn.

Đang lúc mọi người miệng năm miệng mười, Minh Đạo giương mắt quan sát xung quanh, mang theo thần sắc mỉa mai cười nói:

- Ha ha! Tặc nhân thi hài cũng không còn à? Không phải là chạy trốn rồi sao?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free