Vô Tiên - Chương 2146:
- Rượu trong người ta còn dư lại không nhiều, không đủ để uống, chỉ là…
Lời còn chưa dứt chợt lui về sau một bước.
Chỉ thấy Ô Nhị đột nhiên đưa tay phải ra, tùy ý cười nói:
- Hắc hắc! Tiểu đệ có rượu liền vui mừng, không quan tâm bao nhiêu…
Đang nói, trong hai mắt chợt lóe tinh quang, vung tay xuất ra một hàn vụ màu đen, ngưng kết thành một bàn tay nhỏ hơn một trượng, cuối cùng mang khí thế xâm phạm cuốn qua hơn mười trượng, hung hăng chụp về phía Lâm Nhất.
Xuất hiện dị biến, chỉ là trong một ý nghĩ. Sát ý âm hàn thấu xương nhất thời bao phủ bốn phía, hung hăng ép tới khí người khác hít thở không thông!
Lâm Nhất thầm phun một cái, không lui về sau mà đi về trước một bước, thuận thế huy động hai tay áo. Khí tức thiên địa trầm xuống, trong vòng mười trượng sát khí dày đặc. Lại không chậm trễ, chợt vứt vò rượu trong tay cho bàn tay hàn vụ gần trong gang tấc, ngay sau đó bàn tay không ngừng nắn pháp quyết…
Cùng lúc đó, bàn tay hàn vụ nắm được vò rượu…
Sau khi Ô Nhị xuất thủ, hai mắt sáng lên nhìn chằm chằm động tĩnh phía trước. Khi Lâm Nhất bị cưỡng ép lui về sau một bước, trong thần sắc thoáng hiện tia khinh thường. Sau đó đối phương ném ra vò rượu cũng không ngoài dự đoán, mà hắn vốn muốn thừa thế tiến tới lại đột nhiên ngẩn ra.
Vò rượu nhìn như tầm thường kia lại bao quanh một tang hỏa diễm quỷ dị, nếu không dùng thần thức lưu ý, mắt thường rất khó phát hiện. mà trong nháy mắt này lại “Đâm thủng hàn vụ, giống như lửa đốt tuyết không thể đỡ, ngay sau đó mang theo sát cơ nóng rực cùng dày đặc khó lường bay thẳng tới.
Ô Nhị kinh hô một tiếng, vội vàng huy động pháp lực. Hàn vụ bốn phương lập tức ngưng tụ một chỗ, quay lại hóa thành bàn tay huyền băng màu đen, lần nữa hung hăng bắt lất vò rượu quỷ dị vô hình kia. Lại một tiếng vang đinh tai, vò rượu lăn chậm, mà bàn tay huyền băng lại không ra hình dáng, hắn chỉ đành tiếp tục gia trì pháp lực….
Lâm Nhất thấy vậy liền muốn sử dụng Thiên Ma Cửu ấn, mà ý niệm hắn chợt lóe, hơi chần chừ, cuối cùng đưa tay xóa đi pháp quyết, tiến về trước một bước. Một luồng hỏa diễm yếu ớt đột nhiên bay trở về, thoáng chui vào trong cơ thể. Mà vò rượu trong trong tay Huyền Băng kia lại dần dần đình trệ bất động!
Ô Nhị luống cuống tay chân, vừa phát hiện liền ngừng lại, nhìn vò rượu bị huyền băng bao quanh bên ngoài ba trượng, lại nhìn về phía Lâm Nhất ở bên ngoài mười trượng, hắn vẫn vô cùng kiêu căng, phách lối cười nói:
- Hắc hắc! Còn nghĩ tu vi ngươi mạnh hơn một bậc, thì ra cũng chỉ như vậy. Chỉ cần thi triển thủ đoạn khác, lão tử thắng ngươi không khó!
Một chút tỷ thí ngắn ngủi, Ô Nhị tự cho là có thu hoạch.
Vừa gặp nhau, người họ Lâm kia lại cho thấy tu vi Động Thiên trung kỳ đại thành, mà mình chỉ là cảnh giới Động Thiên trung kỳ tiểu thành, khó tránh khỏi có chỗ cố kỵ. Ai ngờ vừa dò xét, đối phương cũng không mạnh như trong tưởng tượng, mới vừa ròi nếu không để ý tới vò rượu mà chăm chú cường công, nói không chừng đã đại công cáo thành. Hắn tuyên bố bản thân mang theo mấy chục ngàn thần thạch, quả thật khiến người khác thèm thuồng!
Lâm Nhất thờ ơ đối mặt với khiêu khích, nhàn nhạt nói:
- Thiên hạ này không ai dám xưng lão tử trước mặt Lâm mỗ! Nếu ngươi không biết phải trái, hay là đánh một trận với ta…
Ánh mắt Ô Nhị run lên, nhưng lại lắc đầu, giảm bớt kiêu căng, đưa tay xóa đi sương mù huyền băng, nắm lấy vò rượu cười nói:
- Dị hỏa kia của ngươi rất khó giải quyết, ngày sau lại chiến cũng không muộn…
Lời còn chưa dứt đã ôm vò rượu uống cạn.
Lâm Nhất âm thầm thở phào nhẹ nhõm, im lặng suy nghĩ.
Cho dù tái chiến cũng có gì phải sợ? Chỉ là chỗ này gần ma thành, quả thật không phải nơi cậy mạnh động thủ. Mà phương pháp hù dọa người này có thể có một, cũng có hai nhưng không thể có ba. Trong mảnh đất vô số cao thủ này, hở một chút sẽ bị người khác đưa vào quẫn cảnh mà gặp bất trắc, Lâm mỗ nếu không tăng tu vi, sau này sẽ khó bước đi…
Vò rượu nhỏ một hơi liền thấy đáy. Ô Nhị tiện tay ném đi, vò rượu bay ra thật xa, “ba một tiếng vỡ vụn. Hắn không kịp chờ đợi lại đưa tay:
- Rượu ngon! Nhưng vẫn chưa đủ thống khoái…
Lâm Nhất không lên tiếng, lấy một vò rượu dã túc từ Càn Khôn giới ném qua.
Mặt Ô Nhị lộ vẻ vui mừng, ôm vò rượu uống như điên. Chỉ trong khoảnh khắc hắn lại hô:
- Lại tới…
Một vò rượu, hai vò rượu, mãi tới hai mươi bảy vò rượu…
“Ba
Ô Nhị thả vò rượu xuống đất, ợ một hơi dài, trên mặt đen khẽ đỏ gay, cười to nói:
- Thật là thống khoái! Ha ha ha…
Liếc thấy Lâm Nhất đứng im lặng tại chỗ, hắn tò mò hỏi:
- Nếu ta uống nữa, ngươi còn chịu dâng rượu lên không?
Lâm Nhất nhún vai, thần sắc hờ hững, không đáp lại hỏi:
- Có thể lưu lại cho ta hai vò không?
- Ha ha!
Ô Nhị cười to, vui vẻ nói:
- Lâm huynh! Ngươi thật là người sảng khoái, rất hợp với ý ta…
Lâm Nhất khẽ lắc đầu, có chút chậm chạp nhếch khoé miệng.
Lâm mỗ ta có được rượu dã túc, còn chưa kịp uống, bỗng dưng vô cớ dâng lên hai mươi bảy vò, chỉ vì đổi lấy một tiếng “Lâm huynh? Anh em rượu thịt như vậy cũng thật quá tiện nghi…
Ô Nhị chợt ngẩng đầu nhìn về phương xa, ngoài ý muốn nói:
- Con mẹ nó, lại tới đòi nợ...